PNCN - Sáu tuổi, con có em trai, không phải một cô em gái như con đã hào hứng mong đợi. Lần đầu vào bệnh viện thăm mẹ mới sinh em, con đứng từ xa, lạ lẫm nhìn đứa trẻ đang nằm gọn trên tay mẹ. Con từ chối lại gần để chạm vào mẹ, dù đã mấy ngày, mẹ con mình không được gặp nhau.
PNCN - Ba cảm thấy hạnh phúc nhất lúc nhìn Bảo Thi vẽ tranh: đôi môi chúm chím, đôi mắt chăm chú, cái đầu “di động” theo từng nét vẽ. Đặc biệt, con có thể vẽ bằng cả tay trái mà nét vẫn đẹp. “Hội 3G nhà mình nè, dễ thương chưa?” - Thi khoe tác phẩm của mình, miệng cười toét lộ rõ hàm răng “đang hoàn thiện”. Con luôn tự hào về hội 3G nhà mình, 3G là ba gái đẹp: mẹ và hai con gái. Ba cũng thuộc hội 3G với vai trò… người hâm mộ.
PN - Niềm vui sướng hay buồn tủi của người già tùy thuộc nhiều vào mức độ hiếu thảo của con cháu. Người già cần lắm ở con cái sự quan tâm, chăm sóc, cần lắm nụ cười, lời nói dịu dàng... Những chuyện sau xảy ra tại Khoa Cơ xương khớp, Bệnh viện Nhân dân 115 (TP.HCM)…
PN - Hầu như mỗi năm con đều đưa về nhà một người bạn và giới thiệu với má đó là bạn thân của con. Má rất vui, và kín đáo quan sát bạn của con với ít nhiều xét nét rồi thở phào, con của má thật là có “mắt xanh”, bạn thân của con thật dễ thương.
PN - Đã bao giờ bạn nghĩ đến việc làm bản tin gia đình? Có lẽ là chưa, bởi nghe hai chữ bản tin thì nghĩ rất… hoành tráng và khó làm. Tuy nhiên, đơn giản đây chỉ là việc viết lại những câu chuyện vui.
PN - Hôm nay, khuya thật khuya rồi, khi con và bố đang say ngủ, mẹ ngồi tìm và đọc Horoscope của cả nhà. Chà, thế là mẹ phát hiện ra vài điều rất thú vị để chia sẻ với con.
PN - Một buổi chiều cùng nhau ngồi xem phim truyền hình, tôi bỗng nhận ra mẹ không còn trẻ. Bởi kèm theo mỗi nụ cười của mẹ là những vết chân chim hằn sâu nơi đuôi mắt. Trước vẻ xót xa của tôi, mẹ đưa tay sờ lên mặt, thở dài gọi đó là dấu khắc của thời gian. Nhưng bố lại ngọt ngào bảo rằng đó chỉ là những gợn sóng nhẹ lăn tăn trên mặt hồ.
PNO - Đi làm về, chưa dắt xe vào sân đã nghe tiếng mẹ tôi hét toáng lên: “Đồ mất dạy, đi khỏi nhà tao ngay lập tức”. Tôi vội vàng dựng chống xe, chạy ngay vào nhà xem chuyện gì đang xảy ra. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chính là mẹ tôi đang ngồi bệt dưới sàn nhà, gương mặt đỏ phừng, ướt nhòe nước mắt. Còn thằng Bi – con riêng của chồng tôi – đang dứng nép vào góc tường, tay đang nắm chặt cuộn tiền với ánh mắt hung tợn.
PNO - Ngày xưa, nhà tôi nghèo lắm. Khi tôi lên sáu, bố mẹ phải rời quê đi làm thuê kiếm sống xứ xa. Tuổi thơ tôi lớn lên bên ngoại. Nếu như những đứa trẻ đồng trang lứa khác được uống hết loại sữa này đến sữa khác thì danh từ “sữa” trong ký ức của tôi là những bát nước cơm ngọt ngào tình yêu thương của ngoại.
PN - Căn nhà 32/53 Lê Cảnh Tuân, P.Phú Thọ Hòa, Q.Tân Phú, TP.HCM nhỏ gọn, lúc nào cũng rộn tiếng cười. Tiếng cười của ông nội giỡn với cháu trai, tiếng nạt cưng của bà vợ với ông chồng “nhõng nhẽo” đòi ăn thức này, thức kia.“Bữa nay ăn cháo lòng nghen. Cơm sườn hoài nóng trong người, lại táo bón. Hổng cãi! Quân lệnh như sơn!”. Ông Ba Tình cười, nói với khách như thanh minh: “Bả vậy đó! Từ hồi nào tới giờ là thủ trưởng của tui mà”
PN - Với mẹ, việc chăm sóc con, nuôi dạy con dẫu khó khăn bao nhiêu cũng chẳng nề hà. Thậm chí mẹ còn cảm thấy hạnh phúc. Thế nhưng, dù mạnh mẽ bao nhiêu mẹ cũng không tránh khỏi những lúc cảm thấy cay đắng khi nghe con thỏ thẻ hỏi: “Mẹ ơi, ba con đâu?”.
PN - Má tôi khó tính, chuyện gì cũng khó hài lòng má. Đi làm về, cởi giày ra, thế nào má cũng nhăn mặt: “Hôm nay đứa nào lau nhà mà đi chân nhám sì vậy hả?”. Đến bữa cơm, chén nước chấm thiếu ớt, má cằn nhằn: “Đi chợ có việc nhỏ là trái ớt mà cũng quên thì nhớ cái gì?”. Ghế ngồi xong đứng lên đi chỗ khác mà quên đẩy vô dưới gầm bàn thế nào cũng bị má cho một bài giảng về ý tứ.
PN - Vì sao em không cằn nhằn anh? Đáp lại cái thắc mắc có vẻ khó tin của tôi, vợ tôi buồn bã nói, nếu bây giờ, em còn la lối này nọ nữa, thì chắc là anh đến phát điên mà thôi. Tôi rơi nước mắt vì xót thương lẫn xúc động khi vợ thấu hiểu hoàn cảnh của mình.
PNO - Nhìn hai vạch đỏ mờ mờ trên que thử hiện ra, đầu óc mẹ quay cuồng. Khác với hai lần trước, cảm giác lo lắng cứ bủa vây lấy mẹ. Nếu con ra đời, mẹ sẽ đánh mất cơ hội sau gần mười lăm năm phấn đấu khi cuộc chạy đua vào chức hiệu trưởng đang vào giai đoạn nước rút. Nhưng bỏ con ư? Mẹ nỡ lòng nào khi con đã gần hai tháng tuổi…
PNO - Ba tôi mất năm mẹ hai mươi tám tuổi. Gánh nặng trong gia đình đổ xuống đôi vai gầy guộc của mẹ: một nách ba con nhỏ, phụng dưỡng mẹ chồng và một em chồng đang còn đi học. Đứa lớn là tôi lúc ấy mới chỉ có 5 tuổi. Cuộc sống khó khăn biết dường nào!
PN - Bố và mẹ cãi nhau to, không ai nhịn ai, con trai ngơ ngác, sợ hãi. Bố và mẹ ngày càng to tiếng hơn, con chạy qua chạy lại hết níu tay bố đến kéo chân mẹ.
PN - Những người thành đạt trong sự nghiệp có dễ dàng thành công trong xây dựng mái ấm riêng? Gunter F. Gross - nhà kinh tế học người Đức và là cố vấn về quản lý đời sống cá nhân, sau nhiều năm nghiên cứu mối quan hệ giữa công việc và cuộc sống riêng tư, đã đi đến kết luận thú vị: “Những người thành công có thể áp dụng các kỹ năng trong công việc vào đời sống gia đình để xây dựng hạnh phúc”.
PN - Hầu hết trường hợp trẻ bị tai nạn là do phụ huynh bất cẩn. Có rất nhiều nạn nhân khi được chở đến bệnh viện thì không còn cứu kịp. Ranh giới sự sống - cái chết chỉ trong tích tắc, mọi tác động chỉ hiệu quả trong “thời gian vàng” khi tai nạn mới xảy ra.
PN - Mợ mất sớm, để lại cho cậu bốn đứa con nheo nhóc. Cậu mưu sinh bằng chiếc xe lam, chuyên chở hàng thuê ở chợ Cầu Muối. Những năm 80, gạo châu củi quế nên vài tháng một lần, má lại xách gạo lên tiếp tế cho cậu. Cậu tặng má ít dầu lửa, bột ngọt, vải vóc… những thứ ở quê hiếm hoi.
PN - Có bao giờ gia đình bạn cùng chơi trò xỏ cúc? Nghe thật lạ đúng không? Hãy thử dạy cho con cách xỏ, cắt dây, cột dây… để bé thêm khéo léo. Bé sẽ rất tự hào khi được cha mẹ hướng dẫn làm ra một sản phẩm đáng yêu để móc vào cặp, vào chìa khóa.
PN - Sáng Chủ nhật, thấy mẹ xách giỏ chuẩn bị đi chợ, con gái vội vàng xỏ dép đòi đi theo. Đường ra chợ chỉ hơn cây số, nhưng con lười đi bộ nên rất hay đòi mẹ ẵm.
PNO - Nhà ngoại nghèo, lại đông con, mẹ là chị cả, thân gái, học vấn thấp, sớm lam lũ vất vả kiếm tiền, rồi vấp ngã nơi chốn phồn hoa. Sau những lỡ lầm, mẹ gặp chàng sinh viên nghèo đầy khí chất, lòng mẹ bị cảm hóa, quyết tâm từ bỏ trốn phong trần để sống cuộc sống thanh thản, kiếm những đồng tiền trong sạch.
PNO - Trước khi làm mẹ tôi cũng từng là cô bé bằng tuổi con gái mình bây giờ. Ngày ấy vì cuộc sống vất vả mưu sinh nên lũ trẻ chúng tôi được rèn giũa rất nhiều.
PNCN - Những cánh thư đề rõ ràng người gửi, địa chỉ "đặng Thị thu thảo, mái ấm đồng cảm 56/7 ấp chánh 1, tân xuân, hóc môn", nhưng lại không có địa chỉ người nhận, cũng chẳng bao giờ có hồi âm. bụi tro từ những dòng chữ gửi người cha đã qua đời, chỉ để thỏa lòng hai mẹ con đang trầy trật mưu sinh.