Giấc mơ tiệm giặt

18/07/2015 - 07:55

PNO - PN - “Một bà mẹ đơn thân sẽ làm gì để nuôi con?” là câu hỏi khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Học đại học ở một trường công, tốt nghiệp với bằng khá nhưng tôi thất bại liên tiếp trong các cuộc tuyển dụng đúng ngành nghề.

22 tuổi, tôi được nhận vào một cơ quan nhà nước để làm nhân viên hành chính. Năm 2005, lương hợp đồng của tôi chỉ 1,5 triệu đồng. Cuộc sống đều đều trôi cùng bậc lương ì ạch ba năm tăng một lần của tôi. Cho tới khi tôi lỡ yêu một người, sự yên ả đó bị đảo lộn.

Tôi gặp anh khi anh đang đau buồn vì bị bạn gái chia tay. Trong vài lần ngã lòng, tôi đã bất cẩn mang thai. Không muốn nghe những lời đau lòng, tôi khẳng định ngay mình sẽ tự lo, không yêu cầu anh trách nhiệm làm cha. “Em sẽ làm gì để nuôi con?” là tin nhắn người ấy liên tục hỏi tôi.

Làm gì bây giờ? Tôi lên diễn đàn của các bà mẹ trên mạng, để tính xem nuôi một đứa trẻ mất bao nhiêu tiền. Con số nhiều người tính toán là 5-7 triệu đồng/tháng cho một đứa trẻ. Tôi toát mồ hôi hột. Mức đó cao gấp đôi thu nhập của tôi. Đó là chưa kể khi sinh con, tôi phải thuê phòng riêng chứ không thể ở chung với các bạn.

Tôi không nhớ mình đã đọc bao nhiêu trang mạng về cách gầy dựng cơ nghiệp. Ban đầu tôi gõ câu hỏi: “Làm gì với số vốn ba triệu đồng”, “Làm gì từ số vốn năm triệu đồng”, nỗi thất vọng tăng dần cùng mức tiền vốn. Câu cuối cùng tôi gõ là “Làm nghề gì với số vốn 20 triệu đồng” rồi ngừng.

Tôi không có nhiều hơn số tiền đó. Bán hàng qua mạng, bán mỹ phẩm thiên nhiên, làm đại lý tư vấn bảo hiểm, bán hàng đa cấp… những công việc đòi hỏi người bền chí và giỏi ăn nói, tôi đều nghiên cứu kỹ. Qua bạn bè, tôi lui tới những công ty kinh doanh đa cấp nhưng rồi không dám bỏ tiền lấy hàng vì nghi ngại cách bán hàng “nối dài chân rết” có thể khiến tôi có thể mất hết bạn bè, họ hàng, người quen.

Những tháng bầu bì trôi nhanh, tôi sinh mổ nên khi con tôi ra đời, số tiền 20 triệu đồng dành dụm cộng với ít tiền bên ngoại hỗ trợ đã gần cạn. Tôi quay quắt với những khoản chi tiêu của người nuôi con mọn. Sau sáu tháng ở nhà trông con, tôi cầu cứu mẹ từ quê vào giữ cháu để tôi đi làm. Để tiết kiệm tiền thuê nhà, tôi chuyển ra trọ tại Q.Tân Phú, TP.HCM. Khu vực này gần trường đại học Công nghiệp thực phẩm, gần Khu công nghiệp Tân Bình nên tôi ở chung với 20 phòng trọ khác.

Ý tưởng làm thêm của tôi tới rất tình cờ, khi một buổi tối mưa gió, cậu sinh viên phòng bên rụt rè: “Chị cho em mượn máy giặt được không, quần áo em đi mưa bị lấm bùn, giặt tay không biết bao giờ khô. Chiều mai em không có đồ mặc. Em sẽ gửi chị ít tiền điện...”. Tôi phì cười nói cậu cứ dùng, chút ít điện nước có bao nhiêu đâu. Cậu sinh viên cảm ơn tôi và nhét đống quần jeans vào chiếc máy giặt LG loại 6,6kg cũ kỹ mà mẹ tôi đã gửi vào Sài Gòn khi hay tin tôi có bầu.

Giac mo tiem giat

Ảnh minh họa

Hôm sau, bạn gái của cậu sinh viên năn nỉ tôi cho cô cậu giặt thường xuyên, họ nói tôi lấy phí mỗi lần 20.000đ để họ khỏi ngại. Họ cho biết, giặt ngoài tiệm giá 35.000đ/lần giặt nhưng phải đi rất xa, không tiện. Khu tôi ở dùng nước giếng khoan nên không mất tiền, trừ tiền điện, tôi thấy mình có chút lãi nho nhỏ. Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.

Hôm sau là ngày nghỉ, tôi phóng xe đi khắp các tiệm giặt mấy quận xung quanh, phát hiện bây giờ mô hình giặt đồ thuê không còn ăn khách, do khách sợ quần áo bị dồn chung với người khác, sợ thất lạc, bị lem màu khi người giặt không kỹ lưỡng. Một số tiệm mở dịch vụ tự giặt để khách tự mang quần áo, mang xà bông tới và tự tay bấm máy, nhưng khi khảo sát, tôi nhận thấy nhiều tiệm vắng khách. Có tiệm giảm giá còn 25.000đ/kg, nhưng tiền mặt bằng quá cao, lại dùng nước máy nên có nguy cơ đóng cửa. Sau vài ngày mệt nhoài, tôi rút kinh nghiệm tránh thất bại:

- Không chọn khu vực “nhà giàu”, vì ai cũng có máy giặt. Với những người nhà thuê chật chội, họ thường không có chỗ đặt máy giặt hoặc không có ý định ở lâu nên không sắm những món đồ cồng kềnh.

- Không đầu tư máy giặt đắt tiền. Máy cửa ngang tuy tiết kiệm nước, giặt sạch hơn nhưng thời gian giặt trên hai tiếng, khiến người giặt ngán ngại vì chờ. Máy giặt cửa trên là đủ sạch với áo quần bình thường. Thời gian giặt lại nhanh.

- Có thể mua máy giặt cũ có bảo hành vì giá rẻ và khi cần gọi hỗ trợ kỹ thuật, thợ sẽ tới sửa ngay.

Nghĩ thì dễ, nhưng để biến ý định thành hiện thực, tôi phải giải rất nhiều bài toán. Trước hết, tôi phải nghỉ việc ở cơ quan nhà nước, nơi tôi đã gắn bó nhiều năm và vừa được vào biên chế. Tôi xin phép chủ nhà trọ và chuyển ra thuê căn phòng gần mặt tiền hẻm mất 2,5 triệu đồng/tháng thay vì chỉ 1,5 triệu đồng như hiện tại. Khi ấy tôi khá lo lắng: rủi như không có khách, chủ nhà đổi ý… không biết liệu tôi có ôm đống máy giặt cũ mà khóc không?

Tuy vậy, những mơ ước bao lâu nay của tôi: được ở bên con nhiều hơn để bà ngoại về quê nghỉ ngơi, được hàng ngày nuôi dạy con thay vì cứ sấp ngửa với giờ làm của cơ quan cùng quãng đường đi làm xa hơn 10km đã khiến tôi thêm sức mạnh để… liều. Tôi trình bày ý định với chủ nhà trọ, bà chủ vui vẻ: “Em làm đi, chị sẽ hỗ trợ. Có dịch vụ giặt, các phòng khác sạch sẽ hơn”.

Ngày tôi đưa đơn xin nghỉ việc với lý do ở nhà chăm sóc con nhỏ, chị trưởng phòng tròn mắt: “Em điên à? Em vừa vào biên chế. Từ nay sẽ không bao giờ lo mất việc. Cả ngàn người đang mong bước chân vào cơ quan này”. Tôi trình bày ý định làm ăn nhỏ của mình, không ngờ chị nói chị sẽ cho tôi mượn tiền mua thêm máy giặt.

Tôi bắt tay chia căn phòng thành khu vực sinh hoạt của hai mẹ con và khu vực để máy giặt. Cống thoát nước được thiết kế lại dưới sự giúp đỡ của chủ nhà. Ba chiếc máy giặt của tôi ban đầu chỉ phục vụ những phòng trọ xung quanh. Sau đó, tôi in tờ rơi phát ở cổng trường đại học và xin gắn chiếc bảng nhỏ “Dịch vụ tự giặt giá 25.000đ/lần” ở cổng khu trọ. Khu vực phường của tôi chưa có dịch vụ tự giặt, mức giá 25.000đ/mẻ giặt của tôi cũng khá hấp dẫn. Cuối tuần, ba chiếc máy hoạt động hết công suất, trong khi tôi gần như không phải trông nom, thỏa sức cơm nước cho con, chơi với con. Sau khi thu nhập của tôi ổn định với khoản thu từ 200.000-500.000đ/ngày, mẹ tôi vững tâm tạm biệt con cháu để về quê dưỡng bệnh.

Là người thận trọng, tôi chọn con đường kiếm tiền ít, nhưng an toàn, dù bạn bè nói tôi nhặt bạc cắc, biết khi nào mới dư dả. Cũng có những khi tôi bật khóc khi máy giặt hỏng, bị thợ sửa “chặt chém”, khi nước chảy lênh láng bị chủ nhà quở mắng hay những anh thợ hồ giặt nợ ngày này qua ngày khác. Những đợt con bệnh, tôi phải ở bệnh viện với con cả tháng. Trở về, tôi gần như phải làm “công tác tiếp thị” trở lại từ đầu vì phòng giặt vắng hoe, chẳng ai lui tới. Nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đó và bây giờ, tôi mơ tới ngày thuê mặt bằng trên con đường lớn hơn, tăng số máy giặt, tăng các dịch vụ đi kèm như ủi đồ, sắm máy khâu sửa chữa áo quần, bán hóa mỹ phẩm. Mẹ tôi gợi ý tôi thuê đứa cháu ở quê để trông coi tiệm giặt, gửi con vào nhà trẻ và có thể tiếp tục nộp hồ sơ tìm một công việc yêu thích, phù hợp, thậm chí là đi học thêm.

Những ngày hè, ôm con ngủ trưa, nhìn con gái nhoẻn cười giữa những tiếng rít nhè nhẹ của ba chiếc máy giặt, tôi miên man nghĩ về một tương lai tươi sáng…

BÙI THỊ HẰNG (P.Tây Thạnh, Q.Tân Phú, TP.HCM)

Bạn đọc tham gia viết cho chuyên mục "Kiếm tiền ở Sài Gòn" xin gửi bài về địa chỉ email: bandocphunu@gmail.com.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI