Đôi bàn tay đàn bà có tạo nên hạnh phúc?

08/04/2019 - 06:00

PNO - Đàn bà yêu thương vị tha quá nhiều chỉ nuôi cái tôi của chồng của con mình ngày một lớn, thành hình khối nặng nề của sự ích kỷ nhẫn tâm? Chỉ với đôi tay yếu mềm của đàn bà liệu có đủ tạo nên hạnh phúc?

Bạn cúi xuống khuấy mải miết ly cà phê sữa đã tan không còn miếng đá nào: “Mình không biết phải làm gì bây giờ. Mình hiểu nỗi khổ tâm của anh ấy”. Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng với chiếc mũi cao và khuôn mặt trái xoan đã từng rất xinh của bạn, không khỏi ngậm ngùi. 

Bạn và chồng là một cặp thanh mai trúc mã. Hơn 20 năm trước, hay cho đến bây giờ, có dịp nghe bạn kể, nhìn cách bạn chăm sóc, nói chuyện hay ánh mắt dành cho chồng, tôi vẫn luôn cảm thấy một trường yêu thương tin cậy. Tôi còn nhớ ngày biết cả hai vợ chồng đều rất khó, thậm chí là không thể có con, bạn khóc nấc. Câu đầu tiên sau khi lau khô nước mắt của bạn là: “Mình thương anh ấy quá. Anh ấy mong có con biết chừng nào!”. 

Doi ban tay dan ba co tao nen hanh phuc?
Ảnh minh họa

Với đàn bà, làm mẹ là khát vọng bản năng. Hạnh phúc hay khổ đau với đàn bà - đặc biệt là đàn bà Á Đông - suy tận cùng cũng chỉ loanh quanh một đứa trẻ. Vậy mà trong tình thế tuyệt vọng ấy, cảm xúc đầu tiên bạn gọi tên là xót thương cho chồng mình.

Rồi vợ chồng bạn nhận con nuôi - một bé trai hãy còn nguyên dây rốn bị bỏ rơi, nằm co ro trước cổng nhà thờ. Nhiều lần trong suốt 13 năm qua, kể từ ngày ngôi nhà bạn có tiếng khóc cười của trẻ thơ, tôi đã tin về những điều tuyệt diệu hiện hữu trên đời. 

Ấy vậy mà giờ bạn ngồi trước tôi, như cái cây héo rũ. Thằng bé dù đang năm cuối cấp nhưng cả ngày chỉ biết cắm mặt vào game. Bạn ngọt nhạt hết cách. Trong cơn say, chồng bạn đã nói hết sự thật và mắng con là “thứ trôi sông lạc chợ...” rồi đuổi nó đi...

“Đã từ rất lâu mình không còn nhớ con là không do mình đẻ ra. Mình yêu nó, chấp nhận cả cái tốt lẫn cái chưa tốt của nó. Anh ấy tốt, anh ấy cũng thương thằng bé. Thế nhưng đàn ông không giống như đàn bà mình. Anh ấy vẫn buồn và suốt bao nhiêu năm nay, thi thoảng mình lại thấy anh ấy nhìn thằng bé thở dài. Mình biết trong sâu thẳm, anh ấy khát khao một đứa con mang dòng máu của chính mình... Gần năm năm nay anh ấy hay nhậu, riết rồi thành thói quen mỗi ngày. Mình thấy thương anh ấy khi không vượt qua cái rào do chính mình dựng lên...”.

Bạn nói bằng giọng đều đều, không khóc. Tôi lại khóc. Tôi không biết giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống má mình vì thương bạn, thương thằng bé hay thương anh - cũng là bạn của tôi. Con bỏ đi. Bạn hoảng loạn chạy tìm khắp nơi. Đến cuối cùng, không hiểu điều gì mách bảo, gần hai giờ khuya, bạn tìm thấy thằng bé nằm co ro dưới gốc cây sa-kê trước cổng nhà thờ.

- Sao mẹ không bỏ con đi?

- Mẹ là mẹ của con, cả đời này mẹ cũng không bao giờ bỏ rơi con!

Bạn ôm choàng lấy con, ngỡ như đang ôm đứa trẻ đỏ hỏn ngày nào.

Khoảng cách giữa hai cha con ngày một lớn, không thể hàn gắn. Thằng bé ngày càng lầm lì, tìm mọi cách né tránh cha. Chồng bạn cũng im lặng. Không khí gia đình nặng nề căng thẳng. Thằng bé đến trường nhưng không học được mấy, thậm chí có những ngày nó không đi học, ngồi thu lu ở nhà, rồi lại cắm mặt vào game. “Mình yêu thương và thấu hiểu hai cha con nhưng vẫn không khiến gia đình bình yên hạnh phúc, sao vậy cậu?”, bạn buồn bã.

Thấu hiểu cảm thông cho người bằng cả trái tim yêu thương liệu đủ để bình an, đủ gầy dựng một mái ấm? Chuyện như nhà bạn không phải hiếm gặp, nhưng khi đứa trẻ không phải là con mình rứt ruột sinh ra thì phải chăng lại là một thử thách cho bản thân trước cái gọi là yêu thương người hay chỉ thương mình? Đàn bà yêu thương vị tha quá nhiều chỉ nuôi cái tôi của chồng của con mình ngày một lớn, thành hình khối nặng nề của sự ích kỷ nhẫn tâm? Chỉ với đôi tay yếu mềm của đàn bà liệu có đủ tạo nên hạnh phúc?

Triệu Vẽ

 
Array ( [news_id] => 132710 [news_title] => Đôi bàn tay đàn bà có tạo nên hạnh phúc? [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 153956_thomas-curryer-130845-unsplash-71146787.jpg [news_subcontent] => Đàn bà yêu thương vị tha quá nhiều chỉ nuôi cái tôi của chồng của con mình ngày một lớn, thành hình khối nặng nề của sự ích kỷ nhẫn tâm? Chỉ với đôi tay yếu mềm của đàn bà liệu có đủ tạo nên hạnh phúc? [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Đàn bà yêu thương vị tha quá nhiều chỉ nuôi cái tôi của chồng của con mình ngày một lớn, thành hình khối nặng nề của sự ích kỷ nhẫn tâm? Chỉ với đôi tay yếu mềm của đàn bà liệu có đủ tạo nên hạnh phúc? [news_content] =>

Bạn cúi xuống khuấy mải miết ly cà phê sữa đã tan không còn miếng đá nào: “Mình không biết phải làm gì bây giờ. Mình hiểu nỗi khổ tâm của anh ấy”. Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng với chiếc mũi cao và khuôn mặt trái xoan đã từng rất xinh của bạn, không khỏi ngậm ngùi. 

Bạn và chồng là một cặp thanh mai trúc mã. Hơn 20 năm trước, hay cho đến bây giờ, có dịp nghe bạn kể, nhìn cách bạn chăm sóc, nói chuyện hay ánh mắt dành cho chồng, tôi vẫn luôn cảm thấy một trường yêu thương tin cậy. Tôi còn nhớ ngày biết cả hai vợ chồng đều rất khó, thậm chí là không thể có con, bạn khóc nấc. Câu đầu tiên sau khi lau khô nước mắt của bạn là: “Mình thương anh ấy quá. Anh ấy mong có con biết chừng nào!”. 

Doi ban tay dan ba co tao nen hanh phuc?
Ảnh minh họa

Với đàn bà, làm mẹ là khát vọng bản năng. Hạnh phúc hay khổ đau với đàn bà - đặc biệt là đàn bà Á Đông - suy tận cùng cũng chỉ loanh quanh một đứa trẻ. Vậy mà trong tình thế tuyệt vọng ấy, cảm xúc đầu tiên bạn gọi tên là xót thương cho chồng mình.

Rồi vợ chồng bạn nhận con nuôi - một bé trai hãy còn nguyên dây rốn bị bỏ rơi, nằm co ro trước cổng nhà thờ. Nhiều lần trong suốt 13 năm qua, kể từ ngày ngôi nhà bạn có tiếng khóc cười của trẻ thơ, tôi đã tin về những điều tuyệt diệu hiện hữu trên đời. 

Ấy vậy mà giờ bạn ngồi trước tôi, như cái cây héo rũ. Thằng bé dù đang năm cuối cấp nhưng cả ngày chỉ biết cắm mặt vào game. Bạn ngọt nhạt hết cách. Trong cơn say, chồng bạn đã nói hết sự thật và mắng con là “thứ trôi sông lạc chợ...” rồi đuổi nó đi...

“Đã từ rất lâu mình không còn nhớ con là không do mình đẻ ra. Mình yêu nó, chấp nhận cả cái tốt lẫn cái chưa tốt của nó. Anh ấy tốt, anh ấy cũng thương thằng bé. Thế nhưng đàn ông không giống như đàn bà mình. Anh ấy vẫn buồn và suốt bao nhiêu năm nay, thi thoảng mình lại thấy anh ấy nhìn thằng bé thở dài. Mình biết trong sâu thẳm, anh ấy khát khao một đứa con mang dòng máu của chính mình... Gần năm năm nay anh ấy hay nhậu, riết rồi thành thói quen mỗi ngày. Mình thấy thương anh ấy khi không vượt qua cái rào do chính mình dựng lên...”.

Bạn nói bằng giọng đều đều, không khóc. Tôi lại khóc. Tôi không biết giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống má mình vì thương bạn, thương thằng bé hay thương anh - cũng là bạn của tôi. Con bỏ đi. Bạn hoảng loạn chạy tìm khắp nơi. Đến cuối cùng, không hiểu điều gì mách bảo, gần hai giờ khuya, bạn tìm thấy thằng bé nằm co ro dưới gốc cây sa-kê trước cổng nhà thờ.

- Sao mẹ không bỏ con đi?

- Mẹ là mẹ của con, cả đời này mẹ cũng không bao giờ bỏ rơi con!

Bạn ôm choàng lấy con, ngỡ như đang ôm đứa trẻ đỏ hỏn ngày nào.

Khoảng cách giữa hai cha con ngày một lớn, không thể hàn gắn. Thằng bé ngày càng lầm lì, tìm mọi cách né tránh cha. Chồng bạn cũng im lặng. Không khí gia đình nặng nề căng thẳng. Thằng bé đến trường nhưng không học được mấy, thậm chí có những ngày nó không đi học, ngồi thu lu ở nhà, rồi lại cắm mặt vào game. “Mình yêu thương và thấu hiểu hai cha con nhưng vẫn không khiến gia đình bình yên hạnh phúc, sao vậy cậu?”, bạn buồn bã.

Thấu hiểu cảm thông cho người bằng cả trái tim yêu thương liệu đủ để bình an, đủ gầy dựng một mái ấm? Chuyện như nhà bạn không phải hiếm gặp, nhưng khi đứa trẻ không phải là con mình rứt ruột sinh ra thì phải chăng lại là một thử thách cho bản thân trước cái gọi là yêu thương người hay chỉ thương mình? Đàn bà yêu thương vị tha quá nhiều chỉ nuôi cái tôi của chồng của con mình ngày một lớn, thành hình khối nặng nề của sự ích kỷ nhẫn tâm? Chỉ với đôi tay yếu mềm của đàn bà liệu có đủ tạo nên hạnh phúc?

Triệu Vẽ

[news_source] => [news_tag] => hôn nhân,gia đình,hạnh phúc,tạo dựng,đàn bà,bàn tay [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-04-08 06:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-04-08 06:00:00 [news_relate_news] => 131350,131505,132707 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/nho-to-tam-su/doi-ban-tay-dan-ba-co-tao-nen-hanh-phuc-153956/ [news_urlid] => 153956 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1827 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/doi-ban-tay-dan-ba-co-tao-nen-hanh-phuc-a132710.html [tag] => hôn nhângia đìnhhạnh phúctạo dựngđàn bàbàn tay [daynews2] => 2019-04-08 06:00 [daynews] => 08/04/2019 - 06:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • "Thả" chồng đi làm xa

    "Thả" chồng đi làm xa

    13-01-2021 19:15

    Cứ ngỡ để chồng đi xa làm ăn để thu vén cho gia đình, ai ngờ anh lại đối xử với mẹ con tôi như vậy...

  • Hủy cưới vì thương

    Hủy cưới vì thương

    13-01-2021 10:27

    Anh giấu gia đình, giấu tất cả mọi người, cắt liên lạc hoàn toàn và không gặp em nữa.

  • Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    13-01-2021 05:29

    Quen nhau bốn năm, thiệp cưới đã in, hình cưới đã chụp. Chúng tôi còn lên kế hoạch đi tuần trăng mật ở đâu, vậy mà...

  • Tuổi già của vợ

    Tuổi già của vợ

    12-01-2021 12:55

    Sao phải tự chất thêm gánh nặng khi phải vừa sống vừa đau khổ vì tuổi sinh học, tuổi cơ thể, tuổi thật và tuổi tế bào…?

  • Mẹ chồng chê con dâu vô tích sự

    Mẹ chồng chê con dâu vô tích sự

    12-01-2021 05:11

    Từ khi vợ em xin nghỉ ở nhà, ba mẹ em không hài lòng, cho rằng vợ em lười, không có khả năng lo lắng cho gia đình.

  • Ly hôn rồi mới... ghen

    Ly hôn rồi mới... ghen

    11-01-2021 12:45

    Chị kiên quyết không quay lại với chồng cũ, bởi nếu thật sự yêu thương, anh đã không ghen vô lối như vậy.

  • Ngủ riêng, rồi sao nữa?

    Ngủ riêng, rồi sao nữa?

    11-01-2021 05:04

    Từ lúc vợ chồng không ngủ chung, em thấy tình cảm cũng nguội lạnh đi, em có chuyện gì muốn tâm sự với chồng cũng khó.

  • Cha mẹ như khách trọ chung nhà...

    Cha mẹ như khách trọ chung nhà...

    10-01-2021 18:22

    Cháu thấy cha mẹ như khách trọ cùng nhà, chỉ có một thứ chung là con cái. Hai người không hề cằn nhằn nhau chuyện tiền bạc, mà sao chẳng thấy vui...

  • Chồng là ân nhân của tôi

    Chồng là ân nhân của tôi

    10-01-2021 05:00

    Tôi không có tiếng nói trong quan hệ vợ chồng, bao gồm cả chuyện chăn gối.

  • Hôn nhân đã chết, đừng níu!

    Hôn nhân đã chết, đừng níu!

    09-01-2021 10:15

    Có những anh tận dụng “chiêu” để níu kéo bạn đời, mong chắp vá gia đình nứt vỡ, nhưng kết quả càng tệ hơn...

  • Con dâu về "bắt" cháu nội

    Con dâu về "bắt" cháu nội

    09-01-2021 05:08

    Sau vài năm hầu như không ngó ngàng gì đến con gái, cách đây không lâu, con dâu tôi chợt quay lại và đòi mang cháu nội tôi đi.

  • Sợ ân ái, bệnh thật hay đùa?

    Sợ ân ái, bệnh thật hay đùa?

    08-01-2021 17:31

    Ám sợ tình dục ở phụ nữ đa phần bệnh đến từ những ác cảm, hiểu lầm cảm tính trong quá khứ hay thời điểm gần.

  • Sống trong gia đình mà như sống trong chung cư

    Sống trong gia đình mà như sống trong chung cư

    08-01-2021 05:34

    Mỗi nhà ở một tầng, mỗi nhà đều ăn riêng. Em thấy sống trong gia đình giống sống trong chung cư.

  • Người cũ, tình cũ

    Người cũ, tình cũ

    07-01-2021 11:00

    Bạn từng nghe cái câu bất hủ này chưa?: “Ghen với tình cũ là dại lắm. Có sợ thì sợ cái mới kia kìa”.

  • Đầu tư cho hạng mục nào bây giờ?

    Đầu tư cho hạng mục nào bây giờ?

    07-01-2021 05:25

    Cứ dịp cuối năm hay đầu năm, lên Facebook lại thấy bạn bè giăng đầy những dự định, kế hoạch. Nhìn quanh vẫn là các mục tiêu cho chồng, cho con...

  • Con sai cỡ nào mới được cứu?

    Con sai cỡ nào mới được cứu?

    06-01-2021 12:24

    Em gái làm clip tố cáo ba mẹ những chuyện động trời do nó nghĩ ra. Thế là cả nhà dậy sóng...

  • Sắp xếp lại cuộc đời

    Sắp xếp lại cuộc đời

    06-01-2021 05:38

    Trong đại dịch, chị nhận ra cuộc sống có nhiều điều đơn giản nhưng vô cùng quan trọng, mà bấy lâu mình vô tình bỏ quên.

  • Nỗi trống trải muộn màng

    Nỗi trống trải muộn màng

    05-01-2021 13:55

    Đôi khi, chị thử hình dung mình vào hoàn cảnh chồng. Nếu chỉ còn một mình trên cõi đời, hẳn sẽ chênh vênh, đơn độc biết bao nhiêu…