Dấu mốc cuộc đời: Sau mất mát, tôi bình tĩnh đón nhận yêu thương

27/12/2020 - 15:42

PNO - Vợ chồng em tôi lừa chiếm miếng đất của cha mẹ rồi đem bán. Ngày má gọi điện báo, trong lòng tôi chỉ có nỗi căm hận...

Vì ba má tin tưởng nên đã sai lầm khi chuyển quyền sử dụng đất của ông bà cho vợ chồng em Út, từ dấu mốc ấy, gia đình tôi rơi vào cảnh "xóa hết, làm lại từ đầu" trên mảnh đất cằn cỗi khác.

Ngày báo với tôi cái tin người ta sẽ lấy đất, qua điện thoại, má chỉ khóc. Trong hoảng loạn, tôi nghe má nức nở: "Ba mày ổng đòi chết cho vợ chồng con Út vừa lòng. Ông không chấp nhận cảnh con cái bất hiếu".

Ảnh minh họa
Ba tôi đòi treo mình tự sát, ông không chịu nổi cảm giác bị con lừa lọc - Ảnh minh họa

Tôi, chàng trai vẻ ngoài tưởng như đủ đầy, thành công, nhưng đầy những nỗi khổ, lo toan, thiếu thốn. Một thân một mình lập nghiệp ở thành phố, dành dụm được bao nhiêu, tôi đầu tư cho học hành rồi lo cho ba má ở quê. Tôi nào đâu có tiền để xây lại nhà, sắm sửa lại mọi thứ cho cha mẹ.

Lúc đó tôi chỉ biết thoát khỏi sở làm, tìm một góc vắng trong quán để ngồi và tự hỏi mãi một câu: "Tôi nên làm gì?". Tôi gọi cho ba, ông uất nghẹn đòi tự tử bằng cách treo mình trên xà nhà. Tôi giúp ba bình tĩnh, và lại tiếp tục nhắc mình phải bình tĩnh, phải tìm cách gỡ từng mối rối.

Tôi gọi cho một người thầy, cũng là một chuyên gia tâm lý nổi tiếng. Tôi không dám bộc bạch đó là chuyện nhà mình, chỉ hỏi thầy: "Nhà bạn em rơi vào cảnh con cái lừa chiếm nhà đất của cha mẹ. Em phải khuyên bạn nên xử lý thế nào?"

Nhận được lời khuyên và lối rẽ, tôi tìm cách tự trấn an. Tôi nói với má không cần kiện cáo gì, vì sổ đỏ ba má đã lỡ sang tên cho vợ chồng Út. Nếu truy ra hoặc làm lớn lên, ba má có thắng kiện cũng chẳng lấy lại được đất, vì với lòng tham và dã tâm con người, mọi thứ sẽ không dừng lại.

Còn nếu như thua kiện, ở lứa tuổi thất thập cổ lai hi, tôi sợ ba sẽ ức mà chết. Lẽ ra, nếu căn nhà đó không bị chiếm mất, thì nó sẽ là nơi ở của ba má. Mấy anh em tôi lâu lâu giỗ chạp hay tết nhất sẽ về chơi. Nhưng sự thể đã thế này, tôi nói  rằng tôi không cần gì hết. Tôi có sức khỏe, được ba má cho ăn học đàng hoàng, tôi có thể làm lại và có thể đỡ đần được cho ba má. 

Nhưng má bảo, người ta mua mảnh đất ấy rồi phá nhà đi, chứ không mua để ở. Tôi lại thấy lòng trĩu nặng, nhưng rồi tôi nói: “Thôi má ạ. Người ta mua thì người ta muốn làm gì là chuyện của họ. Cuối tuần con về”.

Ngay trong tuần đó, tôi rủ ê kíp bạn hữu về nhà, cho flycam bay vòng vòng ghi lại hình ảnh căn nhà cũ, hàng rào xưa, gói trọn mọi kỷ niệm một thời tuổi thơ của cả gia đình. Tôi sợ ba má buồn nên tìm cách “điều” ông bà đi ra thị trấn chơi để ê kíp quay chụp trong nhà muốn làm gì thì làm.

Một tháng sau, người ta đưa xe vào cuốc ủi làm sập căn nhà để san phẳng đất. Ba má tôi nhặt nhạnh những thứ còn sót lại, đặt lên trên mảnh đất mới. Má lấy điện thoại chụp hình gửi cho tôi coi cảnh đó. Cả một trời vụn vỡ và buồn đau, nhưng tôi vẫn phải ngày ngày đến công sở, vẫn phải vui và đầy năng lượng để làm việc cùng nhóm các bạn trẻ tôi quản lý.

Thời điểm đó, tâm lý bất ổn nên tôi dễ nổi nóng và ức chế. Tôi khó tính, thậm chí là khắc nghiệt với nhiều thứ, kể cả với bản thân. Tôi nhận rõ, việc suy sụp niềm tin và sự tổn thương đang mài mòn tôi mỗi ngày. Tôi tỏ ra thật ổn trước mặt đồng nghiệp, trước bạn bè và với gia đình, nhưng đêm về, có khi cầm đồng lương kiếm được, tôi khóc ngon lành.

Tôi kỹ tính hơn với những người cùng trọ trong căn nhà cũ. Tôi bất cần và xét nét hơn với những ai có ý châm chọc hoặc chơi xấu mình. Tôi không chấp nhận việc mình bị thiệt thòi, hay tiếp tục bị người nào lừa dối hoặc thiếu sự chân thành. Năm đó, tôi thường xù lông tranh cãi với những ai phạm lỗi, với những ai không tốt. Tôi bỏ một học kỳ cuối kết thúc quá trình học thêm 3 năm ở một ngôi trường mà tôi đặt ra là mục tiêu để bứt phá.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Rồi từ mảnh đất cằn cỗi với những gì nhặt nhạnh và còn sót lại, một căn nhà mới đã được tôi cùng ba má dựng lên. Ngày tân gia, vài người hàng xóm và bà con xa tới chung vui. Tôi tìm cách lảng tránh tổn thương nên viện cớ bận làm và chẳng thể về vui với ba má.

Tết năm đó và tết những năm sau nữa, kể từ khi có nhà mới, tôi gần như ở nhà không đi chơi đâu cả. Tôi dành thời gian cho ba má  hơn là đi la cà với bạn bè.

Bây giờ, con ngõ hẹp dẫn vào nhà sau mấy mùa mưa cũng đã xanh rờn, hoa cỏ đua nhau đón nắng. Ba má tôi lại bắt đầu nuôi gà, trồng cây. Căn nhà với bức tường vôi mới tinh cũng trở nên có hồn hơn. Ba má tôi bảo có dịp rảnh rỗi cứ rủ bạn bè về chơi.

Tôi thấy ba má tôi đã vui hơn, dù dấu vết của đứa con bất hiếu mãi mãi là những vết dao đâm sâu trong tim hai ông bà. Tôi cũng thôi nghĩ về những cái đã mất, chỉ quan tâm điều gì mình nhận được. Tôi bắt đầu bình tĩnh sống hơn, bình thản đón nhận yêu thương.

Ảnh minh họa
Niềm tin có thể bị che lấp, nhưng nó không thể mất. Ảnh minh họa

Nhìn lên tờ lịch cuối của năm 2020, tôi cảm nhận bình an và niềm tin từ những người bạn, người quen thân thương bên mình. Hóa ra niềm tin là thứ không thể mất, chỉ là đôi khi nó bị che lấp đi bởi những vệt sầu hoặc tổn thương sâu sắc nào đó.

Tôi bắt đầu kết nối lại với những mối quan hệ xưa cũ, xin lỗi vài người mà sự khắt khe, khó chịu trong giai đoạn bất ổn về lòng tin, tôi đã vô tình làm tổn thương họ. Tôi hiểu mình phải bình tĩnh thì mới có thể đón nhận và thấu hiểu được hết những yêu thương.

Đam Sắc Ti Gôn

Dấu mốc nào đã khiến bạn "bẻ lái" trên lối đi cuộc đời? Bạn đã vượt qua thời điểm ấy khó khăn hay dễ dàng? Mời bạn chia sẻ câu chuyện cùng chúng tôi qua địa chỉ email online@baophunu.org.vn

Các bài được chọn đăng sẽ nhận nhuận bút của toà soạn.

 
Array ( [news_id] => 1424512 [news_title] => Dấu mốc cuộc đời: Sau mất mát, tôi bình tĩnh đón nhận yêu thương [news_title_seo] => Dấu mốc cuộc đời: Sau mất mát, tôi bình tĩnh đón nhận yêu thương [news_supertitle] => [news_picture] => dau-moc-cuoc-doi-sau-mat-mat-toi-_1609058910.jpg [news_subcontent] => Vợ chồng em tôi lừa chiếm miếng đất của cha mẹ rồi đem bán. Ngày má gọi điện báo, trong lòng tôi chỉ có nỗi căm hận... [news_subcontent_seo] => Vợ chồng em tôi lừa chiếm miếng đất của cha mẹ rồi đem bán. Ngày má gọi điện báo, trong lòng tôi chỉ có nỗi căm hận... [news_headline] => Vợ chồng em tôi lừa chiếm miếng đất của cha mẹ rồi đem bán. Ngày má gọi điện báo, trong lòng tôi chỉ có nỗi căm hận... [news_content] =>

Vì ba má tin tưởng nên đã sai lầm khi chuyển quyền sử dụng đất của ông bà cho vợ chồng em Út, từ dấu mốc ấy, gia đình tôi rơi vào cảnh "xóa hết, làm lại từ đầu" trên mảnh đất cằn cỗi khác.

Ngày báo với tôi cái tin người ta sẽ lấy đất, qua điện thoại, má chỉ khóc. Trong hoảng loạn, tôi nghe má nức nở: "Ba mày ổng đòi chết cho vợ chồng con Út vừa lòng. Ông không chấp nhận cảnh con cái bất hiếu".

Ảnh minh họa
Ba tôi đòi treo mình tự sát, ông không chịu nổi cảm giác bị con lừa lọc - Ảnh minh họa

Tôi, chàng trai vẻ ngoài tưởng như đủ đầy, thành công, nhưng đầy những nỗi khổ, lo toan, thiếu thốn. Một thân một mình lập nghiệp ở thành phố, dành dụm được bao nhiêu, tôi đầu tư cho học hành rồi lo cho ba má ở quê. Tôi nào đâu có tiền để xây lại nhà, sắm sửa lại mọi thứ cho cha mẹ.

Lúc đó tôi chỉ biết thoát khỏi sở làm, tìm một góc vắng trong quán để ngồi và tự hỏi mãi một câu: "Tôi nên làm gì?". Tôi gọi cho ba, ông uất nghẹn đòi tự tử bằng cách treo mình trên xà nhà. Tôi giúp ba bình tĩnh, và lại tiếp tục nhắc mình phải bình tĩnh, phải tìm cách gỡ từng mối rối.

Tôi gọi cho một người thầy, cũng là một chuyên gia tâm lý nổi tiếng. Tôi không dám bộc bạch đó là chuyện nhà mình, chỉ hỏi thầy: "Nhà bạn em rơi vào cảnh con cái lừa chiếm nhà đất của cha mẹ. Em phải khuyên bạn nên xử lý thế nào?"

Nhận được lời khuyên và lối rẽ, tôi tìm cách tự trấn an. Tôi nói với má không cần kiện cáo gì, vì sổ đỏ ba má đã lỡ sang tên cho vợ chồng Út. Nếu truy ra hoặc làm lớn lên, ba má có thắng kiện cũng chẳng lấy lại được đất, vì với lòng tham và dã tâm con người, mọi thứ sẽ không dừng lại.

Còn nếu như thua kiện, ở lứa tuổi thất thập cổ lai hi, tôi sợ ba sẽ ức mà chết. Lẽ ra, nếu căn nhà đó không bị chiếm mất, thì nó sẽ là nơi ở của ba má. Mấy anh em tôi lâu lâu giỗ chạp hay tết nhất sẽ về chơi. Nhưng sự thể đã thế này, tôi nói  rằng tôi không cần gì hết. Tôi có sức khỏe, được ba má cho ăn học đàng hoàng, tôi có thể làm lại và có thể đỡ đần được cho ba má. 

Nhưng má bảo, người ta mua mảnh đất ấy rồi phá nhà đi, chứ không mua để ở. Tôi lại thấy lòng trĩu nặng, nhưng rồi tôi nói: “Thôi má ạ. Người ta mua thì người ta muốn làm gì là chuyện của họ. Cuối tuần con về”.

Ngay trong tuần đó, tôi rủ ê kíp bạn hữu về nhà, cho flycam bay vòng vòng ghi lại hình ảnh căn nhà cũ, hàng rào xưa, gói trọn mọi kỷ niệm một thời tuổi thơ của cả gia đình. Tôi sợ ba má buồn nên tìm cách “điều” ông bà đi ra thị trấn chơi để ê kíp quay chụp trong nhà muốn làm gì thì làm.

Một tháng sau, người ta đưa xe vào cuốc ủi làm sập căn nhà để san phẳng đất. Ba má tôi nhặt nhạnh những thứ còn sót lại, đặt lên trên mảnh đất mới. Má lấy điện thoại chụp hình gửi cho tôi coi cảnh đó. Cả một trời vụn vỡ và buồn đau, nhưng tôi vẫn phải ngày ngày đến công sở, vẫn phải vui và đầy năng lượng để làm việc cùng nhóm các bạn trẻ tôi quản lý.

Thời điểm đó, tâm lý bất ổn nên tôi dễ nổi nóng và ức chế. Tôi khó tính, thậm chí là khắc nghiệt với nhiều thứ, kể cả với bản thân. Tôi nhận rõ, việc suy sụp niềm tin và sự tổn thương đang mài mòn tôi mỗi ngày. Tôi tỏ ra thật ổn trước mặt đồng nghiệp, trước bạn bè và với gia đình, nhưng đêm về, có khi cầm đồng lương kiếm được, tôi khóc ngon lành.

Tôi kỹ tính hơn với những người cùng trọ trong căn nhà cũ. Tôi bất cần và xét nét hơn với những ai có ý châm chọc hoặc chơi xấu mình. Tôi không chấp nhận việc mình bị thiệt thòi, hay tiếp tục bị người nào lừa dối hoặc thiếu sự chân thành. Năm đó, tôi thường xù lông tranh cãi với những ai phạm lỗi, với những ai không tốt. Tôi bỏ một học kỳ cuối kết thúc quá trình học thêm 3 năm ở một ngôi trường mà tôi đặt ra là mục tiêu để bứt phá.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Rồi từ mảnh đất cằn cỗi với những gì nhặt nhạnh và còn sót lại, một căn nhà mới đã được tôi cùng ba má dựng lên. Ngày tân gia, vài người hàng xóm và bà con xa tới chung vui. Tôi tìm cách lảng tránh tổn thương nên viện cớ bận làm và chẳng thể về vui với ba má.

Tết năm đó và tết những năm sau nữa, kể từ khi có nhà mới, tôi gần như ở nhà không đi chơi đâu cả. Tôi dành thời gian cho ba má  hơn là đi la cà với bạn bè.

Bây giờ, con ngõ hẹp dẫn vào nhà sau mấy mùa mưa cũng đã xanh rờn, hoa cỏ đua nhau đón nắng. Ba má tôi lại bắt đầu nuôi gà, trồng cây. Căn nhà với bức tường vôi mới tinh cũng trở nên có hồn hơn. Ba má tôi bảo có dịp rảnh rỗi cứ rủ bạn bè về chơi.

Tôi thấy ba má tôi đã vui hơn, dù dấu vết của đứa con bất hiếu mãi mãi là những vết dao đâm sâu trong tim hai ông bà. Tôi cũng thôi nghĩ về những cái đã mất, chỉ quan tâm điều gì mình nhận được. Tôi bắt đầu bình tĩnh sống hơn, bình thản đón nhận yêu thương.

Ảnh minh họa
Niềm tin có thể bị che lấp, nhưng nó không thể mất. Ảnh minh họa

Nhìn lên tờ lịch cuối của năm 2020, tôi cảm nhận bình an và niềm tin từ những người bạn, người quen thân thương bên mình. Hóa ra niềm tin là thứ không thể mất, chỉ là đôi khi nó bị che lấp đi bởi những vệt sầu hoặc tổn thương sâu sắc nào đó.

Tôi bắt đầu kết nối lại với những mối quan hệ xưa cũ, xin lỗi vài người mà sự khắt khe, khó chịu trong giai đoạn bất ổn về lòng tin, tôi đã vô tình làm tổn thương họ. Tôi hiểu mình phải bình tĩnh thì mới có thể đón nhận và thấu hiểu được hết những yêu thương.

Đam Sắc Ti Gôn

Dấu mốc nào đã khiến bạn "bẻ lái" trên lối đi cuộc đời? Bạn đã vượt qua thời điểm ấy khó khăn hay dễ dàng? Mời bạn chia sẻ câu chuyện cùng chúng tôi qua địa chỉ email online@baophunu.org.vn

Các bài được chọn đăng sẽ nhận nhuận bút của toà soạn.

[news_source] => [news_tag] => mất niềm tin,con lừa cha mẹ,con cái bất hiếu,con bán đất hương hoả,anh em xào xáo [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-12-26 15:47:54 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-12-27 15:42:20 [news_relate_news] => 1424348,1419777,1422640,1414172,10762, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/dau-moc-cuoc-doi-sau-mat-mat-toi-binh-tinh-don-nhan-yeu-thuong-a1424512.html [tag] => mất niềm tincon lừa cha mẹcon cái bất hiếucon bán đất hương hoảanh em xào xáo [daynews2] => 2020-12-27 15:42 [daynews] => 27/12/2020 - 15:42 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Nàng dâu ích kỷ quá mức

    Nàng dâu ích kỷ quá mức

    26-01-2021 05:51

    Hết ăn nhanh uống vội vì sợ mất phần, Hương nhiều lần viện lí do về giữa chừng để tránh phải trả tiền.

  • Đàn ông đi chợ, thì sao?

    Đàn ông đi chợ, thì sao?

    25-01-2021 17:03

    Cường cho rằng việc đi chợ mua đồ ăn mặc nhiên là của vợ. Đàn ông trai tráng ai lại "thò" mặt ra chợ làm gì?

  • Tết về quê chồng hay đi du lịch?

    Tết về quê chồng hay đi du lịch?

    25-01-2021 14:25

    Chúng tôi còn trẻ, chưa đi du lịch tết này, thì tết sau có thể đi. Nhưng mẹ thì khác, mẹ đâu còn nhiều cái tết bên chúng tôi nữa.

  • Chồng cay cú vì bị vợ thuê người theo dõi

    Chồng cay cú vì bị vợ thuê người theo dõi

    25-01-2021 13:28

    Anh nhiếc móc em là thứ đàn bà vô tích sự, em bỏ đói con để lấy tiền thuê người theo dõi chồng.

  • Chồng vẫn lo cho vợ cũ

    Chồng vẫn lo cho vợ cũ

    25-01-2021 05:45

    Cậy vào bệnh tật, vợ cũ bắt đầu đòi hỏi, nhờ vả anh đủ thứ việc, từ tiền bạc đến thời gian. Khó chịu vô cùng.

  • Mệt vì phải từ chối tình yêu!

    Mệt vì phải từ chối tình yêu!

    24-01-2021 15:25

    Không hiểu sao, anh càng tỏ ra yêu cháu, cháu càng hoảng sợ và muốn chạy trốn. Khi ở bên anh, cháu nhận ra lòng mình khép chặt.

  • Hãy yêu mình đi!

    Hãy yêu mình đi!

    24-01-2021 05:24

    Thời này vẫn còn nhiều ông chồng quản lý vợ như quản lý con. Để rồi khi thấy vợ cũ mèm, vóc dáng sồ sề… các ông lại kêu chán.

  • Nhà nội - nhà ngoại, biếu tiền tết bao nhiêu là đủ?

    Nhà nội - nhà ngoại, biếu tiền tết bao nhiêu là đủ?

    23-01-2021 15:45

    Cứ tới tháng Chạp là hội bạn bỉm sữa của tôi lại bàn tán chuyện biếu tết nhà nội, nhà ngoại. Biếu bao nhiêu, như thế nào thì hợp lý?

  • Mẹ chồng giỏi giang nên tôi chẳng biết áp lực tết là gì

    Mẹ chồng giỏi giang nên tôi chẳng biết áp lực tết là gì

    23-01-2021 12:49

    Ai nói đại gia đình nhà tôi không có tết? Tết nhà tôi nhẹ nhàng và vui vẻ. Bởi chúng tôi đang ăn tết, chơi tết, chứ không phải bị... tết hành.

  • Một lần từ chối

    Một lần từ chối

    23-01-2021 05:46

    Khi ly hôn, chồng em nói đứa bé không phải con anh ta nên anh ta không đồng ý nuôi.

  • Từ chuyện của Sơn Tùng: Ai có thể sống thay người trong cuộc?

    Từ chuyện của Sơn Tùng: Ai có thể sống thay người trong cuộc?

    22-01-2021 12:05

    Sơn Tùng quá nổi tiếng, nên chuyện của anh và 2 bóng hồng được quan tâm là hiển nhiên. Nhưng ai có thể sống thay, hạnh phúc thay người trong cuộc?

  • Cứ gần tết vợ lại đập nhà ra sửa

    Cứ gần tết vợ lại đập nhà ra sửa

    22-01-2021 05:26

    Đã 2 tuần nay, anh và các con sang nhà nội “ở ké”. Nguyên nhân vẫn như mọi năm: Vợ anh sửa nhà đón tết.

  • Chẳng kịp sống cho riêng mình

    Chẳng kịp sống cho riêng mình

    21-01-2021 13:08

    Phụ nữ là vậy, một đời chỉ biết nuôi con rồi lại nuôi cháu, chẳng giây phút nào sống cho riêng mình, như cô Năm đấy...

  • Sấp ngửa vay tiền lo tết

    Sấp ngửa vay tiền lo tết

    21-01-2021 05:08

    Nói ra thì nhiều người cười chê, nhưng năm nào vợ chồng chị cũng vay mượn một khoản trước tết, để rồi ngay sau tết hì hục cày trả nợ.

  • Yêu… lưng chừng!

    Yêu… lưng chừng!

    20-01-2021 13:38

    Chị tôn thờ tình yêu nhưng không tin tưởng bất kỳ ai. Chị mâu thuẫn khi khao khát yêu thương nhưng lại luôn hoài nghi, soi xét.

  • Có nên trì hoãn ly hôn?

    Có nên trì hoãn ly hôn?

    20-01-2021 05:23

    4 năm chung sống thì gần 2 năm là mâu thuẫn, cãi vã và ly thân. Nhưng lúc này hoàn cảnh của em bi đát quá, làm sao nuôi con?

  • Một lần hất đổ mâm cơm

    Một lần hất đổ mâm cơm

    19-01-2021 11:23

    Tôi đã đánh mất hình ảnh nàng dâu ngoan hiền trong mắt nội ngoại, cũng buồn cũng xấu mặt lắm chứ, nhưng con giun xéo lắm cũng quằn...

  • Có rủi mới gặp may

    Có rủi mới gặp may

    19-01-2021 05:00

    Anh bị thất nghiệp. Đây không phải là tin bất ngờ, bởi ban giám đốc đã họp và thông báo trước gần ba tháng.