PNO - Nếu anh đổi sang nghề bếp là phải làm lại từ đầu, môi trường làm việc cũng thay đổi toàn bộ, bao nhiêu bằng cấp của anh cũng đổ sông đổ bể.
| Chia sẻ bài viết: |
Bạch Mai 01-11-2021 15:33:43
Đàn ông mà đã mê bếp đôi khi còn mê hơn cả đàn bà.
Thảo Vy 01-11-2021 15:22:09
Là một người vợ tin chồng nên bất cứ quyết định nào của anh, dù là làm sếp hay làm bếp thì tôi cũng sẵn sàng ủng hộ
Thành Cát 01-11-2021 11:27:31
Nếu anh ấy có bằng cấp, giỏi chuyên môn như bạn nói thì sợ gì một lần thay đổi? Nếu đổi ý thì sau này anh ấy vẫn có thể quay lại việc cũ được thôi!
Nguyễn Mai 01-11-2021 10:21:19
Kịch liệt phản đối chỉ gây ức chế thôi. Có gì cũng phải tìm hiểu tâm tư rồi chia sẻ ý muốn đã, chưa gì đã phản đối thì chắc chắn chẳng ai nghe theo rồi!
Trần Trung 01-11-2021 10:13:56
Giới trẻ bây giờ đổi việc dễ quá. Chuyện này chẳng biết là tốt hay là xấu. Thời của chúng tôi (thế hệ 6X) mỗi người chỉ có một nghề, cứ ra trường là cắm cúi làm cho đến lúc về hưu.
Mỹ Anh 01-11-2021 09:47:39
Quan trọng là tài chính gia đình có đang ổn không. Nếu tài chính không phải lo, chồng là người trách nhiệm thì nghề gì cũng không làm khó anh ấy được
Anh Tài 01-11-2021 09:45:53
Nghề bếp mà đã mê thì khó cưỡng. Tôi may mắn hơn chồng bạn vì đã nhận ra đam mê này từ năm 17 tuổi, hết cấp 3 là tôi học đầu bếp luôn. Đến bây giờ, đã 15 năm vẫn chưa từng hối hận về lựa chọn của mình!
Tùng 123 01-11-2021 09:44:03
Anh ấy nên chuyển đổi dần dần, cứ giữ nghề cũ và học nghề mới. Đang làm văn phòng mà chuyển sang làm bếp không dễ thích nghi đâu!
Sự lệ thuộc của chồng cũ vào chị, dù vô tình hay có chủ ý, đều không phù hợp, không nên tiếp diễn.
Thấy con dâu cung phụng, chăm lo cho bên ngoại từng chút trong khi hờ hững với cháu nhà chồng, tôi vừa giận, vừa tủi mà chẳng biết phải làm sao...
Một người phụ nữ gánh phần lớn áp lực kinh tế thường rất nhạy cảm với cảm giác: mình đang gồng lên còn người kia thì chỉ có ăn nhậu, hưởng thụ.
Em nên tìm hiểu rõ những vấn đề về pháp lý liên quan đến tài sản của mẹ để lại nhằm biết quyền của mình đến đâu.
Cứ tới ngày giỗ là họ hàng theo thói quen tới nhà tôi thắp hương cho ông bà rồi ở lại ăn giỗ nhưng chẳng ai góp gì.
Nếu cô ấy không tham gia, anh đang gánh toàn bộ việc điều hành gia đình, không chỉ là kiếm tiền và điều đó về lâu dài sẽ khiến anh kiệt sức.
Khoảng 1 năm trở lại đây, em bắt đầu nghi ngờ chồng có bồ. Với kinh nghiệm bấy lâu nay, em tin nếu truy tới cùng chắc chắn sẽ ra sự thật.
Tôi chỉ như một cái sọt để bạn thân xả đi những rác rưởi cảm xúc, còn tâm tư của tôi chẳng hề có giá trị với cô ấy.
Nếu ngay cả một cuộc nói chuyện như vậy mà vẫn bị đẩy thành “ly hôn”, em cần nhìn thẳng vào một sự thật: vấn đề không còn nằm ở tiền...
Nếu tiếp tục ở lại, em sẽ phải làm quen với một điều: càng kéo dài, em càng cô đơn trong chính mối quan hệ của mình.
Sống chung với người vợ hễ không vừa ý là nổi điên, tôi cảm thấy mình như đang ở trong vùng chiến sự.
Nếu anh ta tiếp tục theo dõi, làm phiền, đe dọa, em cần mạnh dạn trình báo cơ quan chức năng. Đừng chờ đến khi mọi chuyện nghiêm trọng mới hành động.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.