PNO - Con dâu bắt gặp cha chồng đưa bồ nhí đi khám thai, nên kể cho mẹ chồng hay nói chuyện riêng với cha chồng?
| Chia sẻ bài viết: |
Thị Phi 28-10-2025 11:49:11
Mua cái sim rác rồi nhắn tin cho mẹ chồng cấp báo. Nhà cháy mà ngoảnh mặt làm ngơ thì tuyệt tình quá. Còn lại để mẹ chồng tự xử.
Phan Thị Huyền
Cách này còn cháy nhanh hơn nữa, nghĩ cái gì cho có tâm hơn chút đi.
Nhung 28-10-2025 11:45:15
Nên nói với chồng, để anh tự giải quyết chuyện gia đình, nếu không nói sau này anh và mẹ chồng sẽ trách mình.
Nhung 28-10-2025 11:38:12
Theo mình thì mình sẽ nói với chồng, để anh tự quyết định. Thứ nhất đây là chuyện nhà anh, mình không tiện ý kiến. Thứ hai, anh là người hiểu ba mẹ cũng như tình cảm của người lớn hơn mình. Anh sẽ có hướng giải quyết hợp lý. Quan trọng nhất là mình đã nói ra được bí mật này.
Phương 28-10-2025 11:27:39
Nhà chồng mình chen vô chỉ thiệt thân. Cái này tốt nhất chụp vài tấm hình gửi cho ông chồng coi để ông chồng tính.
Nguyễn Khả Như
Xúi dại quá, lỡ đâu mẹ chồng coi hình xong lên máu rồi đi luôn khi cha chồng dan díu mập mờ.
Lê Thu Hạnh 28-10-2025 11:19:36
Mọi người thường bị giằng xé giữa "sự thật" và "sự yên ấm" nhưng lại quên mất một yếu tố quan trọng: quyền tự quyết của mỗi cá nhân. Bà mẹ chồng, dù là nạn nhân, bà ấy có quyền được biết sự thật nhưng bà ấy cũng có quyền không muốn biết sự thật. Có những cuộc hôn nhân ở tuổi xế chiều, sự gắn bó không còn là tình yêu mà là nghĩa, là trật tự gia đình, là nỗi sợ cô đơn. Rất có thể bà đã mơ hồ nhận ra nhưng bà chủ động lờ đi để giữ lấy sự bình yên cuối đời.
Cô con dâu, với tư cách là người ngoài cuộc hôn nhân đó, không có thẩm quyền ép buộc mẹ chồng mình phải đối diện với sự thật mà có thể bà không sẵn sàng. Sự can thiệp của cô, dù nhân danh lẽ phải, thực chất là tước đi quyền lựa chọn của mẹ chồng. Điều cô con dâu mang đến không phải là sự giải thoát, mà là một sự thật mang tính hủy diệt. Cô đang phá vỡ một "thỏa thuận ngầm" mà cô không phải là người trong cuộc. Sự im lặng trong trường hợp này, vì thế, không phải là đồng lõa với cái sai, mà là sự tôn trọng tuyệt đối dành cho không gian riêng và sự lựa chọn (dù là lựa chọn im lặng) của thế hệ đi trước.
Thanh 28-10-2025 11:14:34
Đọc bài mà tôi thấy xót xa cho bà mẹ chồng. Tôi là đàn bà, tôi hiểu cái cảm giác bị phản bội nó đau đớn thế nào. Nhưng cái đau đớn và nhục nhã nhất chính là việc mình là người cuối cùng biết sự thật, sống trong sự lừa dối mà cứ ngỡ mình hạnh phúc, trong khi những người xung quanh đều biết mà giấu mình. Sự im lặng của con dâu, dù với ý tốt là giữ gia đình, nhưng vô hình trung lại là đồng lõa cho sự lừa dối. Cái ung nhọt đã có, giấu giếm chỉ làm nó thối rữa bên trong và đợi ngày bung bét. Đã là phụ nữ với nhau, đừng để một người phụ nữ khác sống trong giả dối. Vấn đề không phải là "nói hay không nói", mà là "nói khi nào và nói bằng cách nào".
Bảy Lâm 28-10-2025 11:11:30
Tôi sống đến từng này tuổi, tôi nghiệm ra một điều: Đôi khi, sự thật không quan trọng bằng sự yên ổn. Ông bố chồng sai rành rành, không ai bênh. Nhưng cái sai đó, nếu chỉ mình ổng biết, ổng tự giải quyết. Giờ con dâu biết. Cái khó của con dâu là mình thấy sự thật nhưng mình không có quyền phán xét hay thay đổi trật tự của thế hệ trên. Ngôi nhà này phúc hay họa, giờ nằm ở miệng cô con dâu. Nếu cô nói ra, có thể cô hả giận thay cho mẹ chồng, nhưng cái mất là sự yên ấm của cả nhà, là sự tôn nghiêm của bố chồng, là niềm tin của mẹ chồng. Im lặng trong trường hợp này không phải là hèn nhát hay đồng lõa, mà là một sự hy sinh để giữ lấy "đại cục". Người khôn là người biết lúc nào nên câm, nên điếc..
Trang 28-10-2025 11:04:57
Em không hiểu sao mọi người lại khuyên im lặng. Sự thật vẫn là sự thật. Giờ sống trong giả dối thì hạnh phúc cái nỗi gì? Em nghĩ chị con dâu nên thu thập thêm bằng chứng, rồi lựa lời nói cho mẹ chồng biết. Phụ nữ phải bảo vệ nhau chứ.
Thụy 28-10-2025 11:04:28
Cứ nói với chồng là đủ. Anh ấy sẽ tìm ra cách.
Nguyễn Lan 28-10-2025 11:03:40
Đọc mà thấy sợ giùm. Em mà là chị vợ chắc em stress chết mất. Nhưng em nghĩ nên nói với chồng mình trước. Hai vợ chồng thống nhất quan điểm rồi hẵng tính. Để chồng mình tự tìm cách nói chuyện với bố anh ấy. Dù sao cũng là đàn ông với nhau, dễ nói hơn. Chứ con dâu nói trực tiếp với bố chồng kỳ lắm.
Bà Tám 28-10-2025 11:02:04
Im cái gì mà im! Phải tôi là tôi nói ngay. Loại đàn ông đã ngoại tình thì không thể tha thứ được. Bà mẹ chồng phải biết sự thật để mà quyết định. Chịu đựng cả đời trong sự lừa dối thì thà ly hôn cho nhẹ nợ. Con dâu biết mà giấu còn ác hơn. Bà mẹ chồng mà biết con dâu biết mà giấu, sau này bà ấy còn hận gấp bội.
Tú Linh 28-10-2025 11:00:12
Kèo này khó nha. Em thấy giống như mình đang giữ một quả bom nổ chậm vậy. Giữ thì áy náy với mẹ chồng, mà ném ra thì cả nhà tan tành. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, chắc em cũng không nói. Sợ nhất là lỡ mình nói ra, bà mẹ chồng lại tha thứ cho ông chồng, xong cả hai người họ quay qua ghét mình. Tự nhiên rước họa.
Võ Thu Hoài 28-10-2025 10:54:42
Che giấu cho cái sai là đồng lõa với cái sai, nhất là với người đẻ ra chồng mình. Tôi không đồng tình với việc im lặng nhưng cũng không thể nói toạc ra với mẹ chồng. Cách tốt nhất là hẹn gặp riêng cô gái kia, nói chuyện phải trái, xem cô ta muốn gì, sau đó mới về nói chuyện nghiêm túc với bố chồng. Phải làm cho ra lẽ chứ không thể để vậy được.
Thu Ngoc 28-10-2025 10:49:40
Ôi dào, mệt! Lo chuyện nhà mình còn chưa xong giờ còn phải lo chuyện bố chồng. Thôi xin. Em chọn cách giả câm giả điếc cho nó lành. Mắt không thấy tim không đau. Mình nói ra lỡ mẹ chồng không tin, lại bảo mình đặt điều chia rẽ thì có phải mình lãnh đủ không?
Minh Anh 28-10-2025 10:47:59
Trời ơi, đọc mà tức giùm cho bà mẹ chồng. Bị cắm sừng mà không biết. Em mà là chị con dâu, em không im lặng đâu. Ít nhất cũng phải tìm cách nói riêng với bố chồng, dằn mặt ổng. Sao lại có thể sống lừa dối vợ con như thế được nhỉ? Ghét cái thể loại ra vẻ đạo mạo mà già không bỏ, nhỏ không tha.
Trở về là để chịu trách nhiệm, để đối mặt. Nếu anh cứ tiếp tục lẩn tránh, nỗi đau đó, vết thương đó sẽ không bao giờ tan đi.
Cha mẹ đã già, chẳng dám tiêu gì cho bản thân. Đến tết, bao nhiêu tiền con biếu, các cụ lại đem ra lì xì hết cho đám cháu chắt.
Chị đừng để sự phản bội của chồng phá hủy sự tự tin, lòng tự hào của chị về chính bản thân.
Tổ ấm của em. Em là nữ chủ nhân. Vợ cũ là khách. Tại sao chủ nhà lại sợ khách mà bỏ trốn?
Tôi vừa nhận tiền tết hơn 70 triệu đồng, định bụng năm nay có cái tết huy hoàng, ai dè vợ thu hết.
Đoạn đường phía trước của chị có thể bắt đầu lại bằng sự nhẹ nhàng và bình yên từ chính trái tim mình.
Một bà mẹ hiểu chuyện sẽ biết đâu là sự lựa chọn tốt nhất cho con trai mình.
Mỗi lần bà mang gà lên, căn hộ nhỏ vốn ngăn nắp bỗng biến thành cái chuồng gà bất đắc dĩ.
Đừng tin lời xin lỗi hay hứa hẹn ngay lúc này. Người thật sự muốn sửa sẽ tự giác thay đổi, chịu bất tiện, chịu bị giám sát tạm thời.
Đừng bao giờ hối hận vì mình đã sống tử tế. Sự tử tế của chị là vốn liếng quý giá nhất để con cái nhìn vào và tôn trọng mẹ.
Tết với em là ác mộng khi mẹ chồng cuồng dọn dẹp. Đồ đạc từ nhà kho đến phòng khách bà cứ khiêng ra rửa rồi trả về chỗ cũ...
Giữ kín chuyện con riêng tức là em đang đùa với lửa và quan trọng hơn, em đang vô tình làm tổn thương con mình.
Không có giải pháp nào tuyệt đối vẹn cả nhiều đàng như anh mong muốn nhưng là người một nhà thì sẽ thông cảm cho nhau.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.