PNO - Từ một phụ nữ kiêu ngạo về nhan sắc và tiền bạc, cô ấy trở nên vô cùng yếm thế, yếu đuối. Cô ấy van xin anh hủy bỏ việc ly hôn, ở lại với cô ấy.
| Chia sẻ bài viết: |
Ngô Diệp Sương 08-02-2020 09:24:43
Chị lưu ý không để anh và chị vi phạm luật Hôn nhân và gia đình. Vì hiện tại anh vẫn đang là người có vợ. Mong chị sáng suốt.
Ngô Diệp Sương 06-02-2020 12:03:12
Thương gửi chị! Em rất hiểu nỗi lòng chị! Nhưng có câu "đoạn trường ai có qua cầu mới hay", người vợ ấy đang rơi vào nỗi tuyệt vọng khôn cùng và đang gánh chịu nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn. Cùng là phụ nữ với nhau, em mong chị cùng nguyện cầu cho người vợ ấy mau bình phục thân tâm. Chị đừng oán trời trách đất, không trời đất nào sắp bày oan trái như vậy, mà là những tai ương bất trắc trong tai nạn con người gây ra cho nhau và những liên đới của nó. Xin hãy đặt mình vào hoàn cảnh chị ấy, thử hỏi ai khổ hơn ai. Chỉ khi đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo, cơ thể bị thương tật thành sẹo một đời, hay chứng kiến cái mất mát của sự ra đi về cõi vĩnh hằng ta mới biết mình còn may mắn, được sống, được thở, được đi lại khắp nơi, được ăn no, mặc ấm. Chị cứ bình thường thôi, yêu thì chị cứ yêu, thương cứ thương nếu chị thật sự yêu anh hơn cái danh chị đang chờ đợi. Anh đã quá mệt mỏi, lo lắng và đau lòng trước biến cố bất ngờ của người vợ, thương con cái bơ vơ níu cha, thì em mong chị nếu đã trọn lòng yêu anh lúc này chị đừng hỏi anh gì cả? Chị hỏi chi những câu mà ngay bản thân chị còn chưa trả lời được. Chọn ai giờ đây có ý nghĩa gì? Mọi sự lựa chọn rõ ràng của anh thì đã sao? Liệu chị còn can đảm tôn trọng một người buông tay người từng đầu ấp tay gối với mình trong cơn hoạn nạn để đi theo chị? Hay chỉ vì bế tắc trước mắt mà buông tay chị ra? Hãy để anh được yên.
Việc chị cần làm là khi nào anh cần nghỉ ngơi hãy để anh được nghỉ ngơi, khi nào anh đói nấu cho anh bữa ăn ngon, mang cho anh ly nước mát. Bản thân chị cứ như xưa, xinh đẹp và dịu dàng trong mắt anh. Xin đừng tống vào đầu anh một mớ câu hỏi để mỗi khi gặp nhau anh như bị trăm ngàn mũi nhọn hướng vào anh hay chỉ có nước mắt và sự dằn vặt của chị. Thế thôi, thời gian sẽ trả lời mọi câu hỏi và chữa lành những vết thương. Trong nhất thời quá tuyệt vọng người vợ ấy với tay nắm lấy tay chồng, người mà chị ấy tin không nỡ không đưa tay ra cho người đang đuối nước; còn lâu dài, làm người trong thâm tâm luôn có lòng tự trọng. Chị ấy cũng không muốn phiền người không yêu thương mình phải vì mình mà gồng mình chịu đựng không còn tình yêu.
Thương chúc chị an lành, hạnh phúc. Nghĩ khác một chút sẽ an yên trong lòng. Đời là vô thường, ta chiếm hữu gì đây. Xin gửi chị đôi lời thơ em sưu tầm: “Còn gặp nhau thì hãy cứ vui. Chuyện đời như nước chảy hoa trôi. Lợi danh như bóng mây chìm nổi. Chỉ có tình thương để lại đời.”
Lười cũng năm bảy đường, có biếng lên giường và cũng có biếng khi đã ở trên giường
Khi món nợ ân tình tưởng chừng đã vẹn tròn, chị Thu bàng hoàng nhận được yêu cầu trả lãi từ chính người từng bán vàng cứu mạng mình năm xưa.
Nếu không có năm cũ đầy giông gió ấy, có lẽ tôi sẽ không nhận ra mình có thể kiên cường, mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng như bây giờ.
Việc chụp ảnh trong những chuyến du lịch từ bao giờ đã trở thành một nghi thức bắt buộc, một gánh nặng vô hình lấn át cả niềm vui khám phá.
Nếu người phụ nữ bước qua năm mới trong tình trạng kiệt sức thì sự đủ đầy bên ngoài cũng trở nên trống rỗng.
Ở ngưỡng tuổi 40, khi số đông ổn định và vững vàng, nhiều người lại cảm thấy bản thân thất bại, trắng tay khi nhìn lại cuộc đời.
Sự chi li trong hôn nhân thường được ngụy trang dưới cái tên mỹ miều là tiết kiệm cho tương lai.
Trưởng thành không phải là những chuyến đi thâu đêm suốt sáng, cũng chẳng phải là cái tôi xù lông nhím mỗi khi mẹ cất tiếng hỏi han.
Chồng có nhà trước hôn nhân, vợ dọn về ở sau cưới. Tiền sinh hoạt trong gia đình nhỏ gần như dồn hết lên vai người vợ đang mang thai.
Giữa cơn đổ nát của đời mình, bạn đã đủ mạnh mẽ để cho phép người khác đỡ lấy mình.
Về tới nhà, tôi bật chế độ dọn dẹp, giặt giũ, sắp xếp; còn chồng thì bật chế độ ra sân tập và lao ra sân như cơn gió.
"Em mệt mỏi lắm rồi, năm nào cũng quẩn quanh tết nhất như thế này. Em không chịu được nữa", vợ tôi than.
Tết năm nay, nhìn con ngủ ngoan trong vòng tay, tôi nhận ra tết quê không còn là nỗi ám ảnh như trước dù nó vẫn ồn ào, vẫn nhiều va chạm...
Một cái tết gọn gàng, vừa vặn với nhu cầu của gia đình mang lại niềm vui bền hơn rất nhiều so với cảm giác hào hứng mua sắm ngắn ngủi.
Sau tết, tôi học được cách buông bớt những kỳ vọng không thuộc về mình.
Người ta hẹn “con/cháu sẽ sớm về” vì biết rằng, nếu còn người chờ mình ở đó, còn người ta mong ngóng được gặp gỡ hỏi han… thì đó là tết.
Tưởng sẽ có tết trọn vẹn bên bố mẹ đã lớn tuổi, gia đình tôi ngậm ngùi quay lại thành phố sớm vì không chịu được sự ồn ào nơi quê nhà.
Mong rằng, ai rồi cũng sẽ tràn đầy những nguồn năng lượng bắt đầu hành trình mới của riêng mình, với tất cả những niềm hy vọng...