Chuẩn bị ly hôn thì vợ bị tai nạn

04/02/2020 - 05:44

PNO - Từ một phụ nữ kiêu ngạo về nhan sắc và tiền bạc, cô ấy trở nên vô cùng yếm thế, yếu đuối. Cô ấy van xin anh hủy bỏ việc ly hôn, ở lại với cô ấy.

Chị Hạnh Dung thân mến,

Tôi năm nay 36 tuổi, đang rơi vào một tình huống oái oăm, dở khóc dở cười, không biết xử lý làm sao. Tôi ly hôn đã 5 năm. Sau khi vết thương lòng đã lành, tôi luôn cố gắng tìm kiếm một người đàn ông xứng đáng để yêu thương và được yêu thương. Nhưng nói thật, việc đó bây giờ thật khó. Đàn ông tốt, chân thành, đàng hoàng dường như ngày càng hiếm.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Chính vì thế, tôi vô cùng hạnh phúc khi gặp anh. Cách đây một năm, tôi quen anh trong môi trường công việc. Cảm nhận về anh đến từ từ. Ngày càng yêu quý, tôn trọng và ngưỡng mộ anh. Thật may mắn cho tôi là chính vào thời điểm tôi quen anh và nhận ra anh cũng có tình cảm với mình, thì anh đang ly thân, chuẩn bị ly hôn. Anh đã mua nhà ở riêng, chúng tôi có thể đến với nhau bình an, vì vợ anh cũng đã chấp nhận ly hôn.

Thế nhưng, cũng trong lúc tôi tràn ngập hy vọng vào tình yêu và hạnh phúc ấy, thì vợ anh bị tai nạn giao thông. Cô ấy hôn mê suốt hai ngày, tỉnh lại thì nửa người bị liệt, đầu óc rất lơ mơ. Đã bốn tháng qua, khả năng hồi phục rất thấp, cô ấy vẫn chưa đi đứng được và đang tập vật lý trị liệu. Từ một phụ nữ kiêu ngạo về nhan sắc và tiền bạc, cô ấy trở nên vô cùng yếm thế, yếu đuối. Cô ấy van xin anh hủy bỏ việc ly hôn, ở lại với cô ấy.

Lúc đầu, anh đề nghị tôi cho anh thời gian để chăm sóc cô ấy, giúp cô ấy bình phục. Một phần vì chính cô yêu cầu và lương tâm anh bắt anh phải như thế. Phần khác là đứa con mười hai tuổi của anh giữ chặt lấy anh, nài xin anh quay về nhà. Tôi đành phải chấp nhận việc này, không thể làm gì khác. Thế nhưng vài tháng qua, từ việc cám ơn anh và có vẻ nhẫn nhịn ban đầu, cô ấy ngày càng thay đổi, khó chịu, ghen tuông, kiểm soát anh, tìm mọi cách để anh không thể đến gặp tôi được nữa.

Tôi cảm thấy mình đang mất anh từ từ. Đau khổ, thất vọng và oán trách trời đất sao quá bất công với tôi. Giờ đây tôi không biết phải làm gì. Yêu cầu anh phải chọn thì tôi sợ mất anh luôn. Chờ đợi thì tôi không biết sẽ chờ trong bao lâu. Cũng chỉ còn vài năm nữa là tôi bốn mươi rồi, cơ hội làm mẹ sẽ ngày càng khó. Anh nói tôi cứ sinh con trong khi chờ anh giải quyết xong mọi việc, nhưng tôi không dám. Tôi phân vân quá.

Thanh Lệ (TP.HCM)

Thanh Lệ thân mến,

Tình huống bạn đang rơi vào quả là vô cùng khó khăn, éo le, trớ trêu cho cả bạn, cả người ấy và người phụ nữ kia. Làm như thế nào cũng không trọn vẹn cho cả ba người. Là người sống có tình, có nghĩa, hơn nữa vẫn còn trong mối quan hệ ràng buộc, còn đứa con, lúc này mà quyết tâm dứt áo ra đi thì chắc khó có ai đành lòng, nhất là người đàn ông như bạn đã miêu tả. 

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thúc hối, đòi hỏi anh ấy, bắt anh ấy phải lựa chọn, bạn cũng không thể làm được, thậm chí, như bạn sợ hãi, có thể anh ấy sẽ buộc lòng phải lựa chọn người vợ đang hoạn nạn và đứa con. Tự bạn lựa chọn thì càng khó, bởi bạn chỉ có thể hoặc buông tay, hoặc chịu đựng và chờ đợi, lựa chọn nào cũng đau khổ như nhau.

Còn chuyện người phụ nữ kia đang níu giữ anh ấy, đó cũng là tâm lý thông thường của con người. Không ai dám nói mình có thể cao thượng vào những hoàn cảnh như vậy được. Bạn chỉ có thể chấp nhận, thông cảm với cô ấy mà thôi.

Giờ đây, mọi việc tùy vào quyết định của anh ấy. Nếu anh ấy đủ can đảm, và tình yêu với bạn đủ lớn, anh ấy có thể minh bạch, rõ ràng mọi điều với người vợ của mình. Tuy nhiên, vẫn cứ phải là chờ đợi một thời gian khi tình hình của cô ấy rõ ràng hơn (dù là khá hơn hay tệ hơn). Bạn cũng chỉ có hai lựa chọn như Hạnh Dung đã phân tích ở trên, dù biết lựa chọn nào cũng đau đớn. Nếu lựa chọn chờ đợi, bạn cũng phải cho mình một khoảng thời hạn nào đó chứ không phải là vô hạn. Bởi nếu mọi chuyện cứ mãi mù mịt và đau khổ thì không nên chờ đợi. Sinh con là việc chắc chắn không nên, nó chỉ khiến tình hình thêm rối ren và bạn càng mất đi những cơ hội có một hạnh phúc đàng hoàng.

Chỉ có thể khuyên bạn vài lời như thế. Có những tình huống, hoàn cảnh của đời sống không phụ thuộc vào sự cố gắng, bản lĩnh, ý chí của mình. Đành phải chấp nhận và đi qua nó mà thôi. Lựa chọn không có đúng - sai, chỉ là phải làm và làm được.

Hạnh Dung

Thư cho Hạnh Dung, mời quý vị gửi về: hanhdung@baophunu.org.vn

Tư vấn trực tiếp tại tòa soạn từ Thứ 2 tới Thứ 6, trong giờ hành chánh.

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(2)
  • Ngô Diệp Sương 08-02-2020 09:24:43

    Chị lưu ý không để anh và chị vi phạm luật Hôn nhân và gia đình. Vì hiện tại anh vẫn đang là người có vợ. Mong chị sáng suốt.

  • Ngô Diệp Sương 06-02-2020 12:03:12

    Thương gửi chị! Em rất hiểu nỗi lòng chị! Nhưng có câu "đoạn trường ai có qua cầu mới hay", người vợ ấy đang rơi vào nỗi tuyệt vọng khôn cùng và đang gánh chịu nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn. Cùng là phụ nữ với nhau, em mong chị cùng nguyện cầu cho người vợ ấy mau bình phục thân tâm. Chị đừng oán trời trách đất, không trời đất nào sắp bày oan trái như vậy, mà là những tai ương bất trắc trong tai nạn con người gây ra cho nhau và những liên đới của nó. Xin hãy đặt mình vào hoàn cảnh chị ấy, thử hỏi ai khổ hơn ai. Chỉ khi đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo, cơ thể bị thương tật thành sẹo một đời, hay chứng kiến cái mất mát của sự ra đi về cõi vĩnh hằng ta mới biết mình còn may mắn, được sống, được thở, được đi lại khắp nơi, được ăn no, mặc ấm. Chị cứ bình thường thôi, yêu thì chị cứ yêu, thương cứ thương nếu chị thật sự yêu anh hơn cái danh chị đang chờ đợi. Anh đã quá mệt mỏi, lo lắng và đau lòng trước biến cố bất ngờ của người vợ, thương con cái bơ vơ níu cha, thì em mong chị nếu đã trọn lòng yêu anh lúc này chị đừng hỏi anh gì cả? Chị hỏi chi những câu mà ngay bản thân chị còn chưa trả lời được. Chọn ai giờ đây có ý nghĩa gì? Mọi sự lựa chọn rõ ràng của anh thì đã sao? Liệu chị còn can đảm tôn trọng một người buông tay người từng đầu ấp tay gối với mình trong cơn hoạn nạn để đi theo chị? Hay chỉ vì bế tắc trước mắt mà buông tay chị ra? Hãy để anh được yên.
    Việc chị cần làm là khi nào anh cần nghỉ ngơi hãy để anh được nghỉ ngơi, khi nào anh đói nấu cho anh bữa ăn ngon, mang cho anh ly nước mát. Bản thân chị cứ như xưa, xinh đẹp và dịu dàng trong mắt anh. Xin đừng tống vào đầu anh một mớ câu hỏi để mỗi khi gặp nhau anh như bị trăm ngàn mũi nhọn hướng vào anh hay chỉ có nước mắt và sự dằn vặt của chị. Thế thôi, thời gian sẽ trả lời mọi câu hỏi và chữa lành những vết thương. Trong nhất thời quá tuyệt vọng người vợ ấy với tay nắm lấy tay chồng, người mà chị ấy tin không nỡ không đưa tay ra cho người đang đuối nước; còn lâu dài, làm người trong thâm tâm luôn có lòng tự trọng. Chị ấy cũng không muốn phiền người không yêu thương mình phải vì mình mà gồng mình chịu đựng không còn tình yêu.
    Thương chúc chị an lành, hạnh phúc. Nghĩ khác một chút sẽ an yên trong lòng. Đời là vô thường, ta chiếm hữu gì đây. Xin gửi chị đôi lời thơ em sưu tầm: “Còn gặp nhau thì hãy cứ vui. Chuyện đời như nước chảy hoa trôi. Lợi danh như bóng mây chìm nổi. Chỉ có tình thương để lại đời.”

 
TIN MỚI