Chỗ dựa

03/04/2014 - 19:02

PNO - PN - Bệnh viện Tâm thần TP.HCM ngày đầu tuần đông nghịt. Nhiều người nhà bệnh nhân đứng tràn ra lề đường. Vừa khó nhọc chen lấn, họ vừa phải tập trung để nghe gọi tên bệnh nhân từ các phòng khám.

edf40wrjww2tblPage:Content

Vợ chồng nhà nọ, tuổi tầm sáu mươi, ông cao lêu nghêu, bà thấp hơn nhiều. Phải nhón gót lên, chỏm tóc bà mới chạm vai ông, nhưng bây giờ bà là “chỗ dựa” thật vững chãi cho người chồng bệnh tật. Ông ngồi, đôi chân dài ngoằng gác lên chiếc thùng rác khiến thùng ngã tung. Bà dịu dàng: “Gác chân lên ghế đi anh. Ráng… ráng chút… em cũng mỏi, nhưng mà mình ráng chút nghen!”. Khó khăn lắm bà mới có thể nhấc đôi chân chồng gác lên chiếc ghế, nhưng vài phút sau đã thấy ông dịch chân mình sang… thùng rác! Chiếc đầu ông gục gà gục gặc khi trời đã dần về trưa. “Anh, anh… dựa vào đầu em ngủ chút đi nè… Chút bác sĩ kêu liền thôi mà…”.

Cho dua

Rì rầm bà kể chuyện: “Cách đây 10 năm chú bị tai nạn lao động nứt hộp sọ. Hồi trước chú lao động siêng năng, thương yêu vợ con dữ lắm. Giờ, những lúc hết thuốc không đi tái khám kịp hoặc gặp chuyện bực mình là chú cộc tính lắm. Cộc nhưng rất ưa nói ngọt. Thím biết tính chú rồi nên ráng mà chiều. Vợ chồng là duyên phận. Phải duyên thì vuông tròn hạnh phúc, gặp phận phải chịu chút khó khăn…”.

“Chút khó khăn” của bà, người “yếu bóng vía” nhìn vô là sợ. Tay xách nách mang những thức ăn, quần áo; miệng thì luôn dịu ngọt an ủi chồng. Tiếng loa gọi tên từ phòng nhận bệnh, bà lay ông “Dậy… dậy anh…bác sĩ gọi kìa…”. “Ơ… ngủ chút đi! Mệt quá gọi… gọi…”. “Thôi mà anh, công mình chờ từ sáng giờ… dậy đi mà… chút ngủ nữa…”.

Bà hất túi xách lên vai, tay trái vòng sau lưng chồng, tay phải nắm cánh tay ông, nửa phần cơ thể bên trái của bà làm lực đẩy nâng ông về phía trước. Ông còn say ngủ, nhưng bà vẫn dịu dàng động viên ông bước về phía phòng khám bằng những tiếng anh à, anh ơi rất dịu dàng.

Đó là một trong nhiều mẩu chuyện hàng ngày ở Bệnh viện Tâm thần TP.HCM. Vậy mà có lúc nào đó, những người chồng, người vợ lại không tiếc lời cáu bẳn, thóa mạ nhau. Họ không nghĩ rằng rồi sẽ có lúc mình sẽ cần một chỗ dựa.

 THÙY PHƯƠNG

 
Array ( [news_id] => 17701 [news_title] => Chỗ dựa [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => PN - Bệnh viện Tâm thần TP.HCM ngày đầu tuần đông nghịt. Nhiều người nhà bệnh nhân đứng tràn ra lề đường. Vừa khó nhọc chen lấn, họ vừa phải tập trung để nghe gọi tên bệnh nhân từ các phòng khám. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => PN - Bệnh viện Tâm thần TP.HCM ngày đầu tuần đông nghịt. Nhiều người nhà bệnh nhân đứng tràn ra lề đường. Vừa khó nhọc chen lấn, họ vừa phải tập trung để nghe gọi tên bệnh nhân từ các phòng khám. [news_content] =>
edf40wrjww2tblPage:Content

Vợ chồng nhà nọ, tuổi tầm sáu mươi, ông cao lêu nghêu, bà thấp hơn nhiều. Phải nhón gót lên, chỏm tóc bà mới chạm vai ông, nhưng bây giờ bà là “chỗ dựa” thật vững chãi cho người chồng bệnh tật. Ông ngồi, đôi chân dài ngoằng gác lên chiếc thùng rác khiến thùng ngã tung. Bà dịu dàng: “Gác chân lên ghế đi anh. Ráng… ráng chút… em cũng mỏi, nhưng mà mình ráng chút nghen!”. Khó khăn lắm bà mới có thể nhấc đôi chân chồng gác lên chiếc ghế, nhưng vài phút sau đã thấy ông dịch chân mình sang… thùng rác! Chiếc đầu ông gục gà gục gặc khi trời đã dần về trưa. “Anh, anh… dựa vào đầu em ngủ chút đi nè… Chút bác sĩ kêu liền thôi mà…”.

Cho dua

Rì rầm bà kể chuyện: “Cách đây 10 năm chú bị tai nạn lao động nứt hộp sọ. Hồi trước chú lao động siêng năng, thương yêu vợ con dữ lắm. Giờ, những lúc hết thuốc không đi tái khám kịp hoặc gặp chuyện bực mình là chú cộc tính lắm. Cộc nhưng rất ưa nói ngọt. Thím biết tính chú rồi nên ráng mà chiều. Vợ chồng là duyên phận. Phải duyên thì vuông tròn hạnh phúc, gặp phận phải chịu chút khó khăn…”.

“Chút khó khăn” của bà, người “yếu bóng vía” nhìn vô là sợ. Tay xách nách mang những thức ăn, quần áo; miệng thì luôn dịu ngọt an ủi chồng. Tiếng loa gọi tên từ phòng nhận bệnh, bà lay ông “Dậy… dậy anh…bác sĩ gọi kìa…”. “Ơ… ngủ chút đi! Mệt quá gọi… gọi…”. “Thôi mà anh, công mình chờ từ sáng giờ… dậy đi mà… chút ngủ nữa…”.

Bà hất túi xách lên vai, tay trái vòng sau lưng chồng, tay phải nắm cánh tay ông, nửa phần cơ thể bên trái của bà làm lực đẩy nâng ông về phía trước. Ông còn say ngủ, nhưng bà vẫn dịu dàng động viên ông bước về phía phòng khám bằng những tiếng anh à, anh ơi rất dịu dàng.

Đó là một trong nhiều mẩu chuyện hàng ngày ở Bệnh viện Tâm thần TP.HCM. Vậy mà có lúc nào đó, những người chồng, người vợ lại không tiếc lời cáu bẳn, thóa mạ nhau. Họ không nghĩ rằng rồi sẽ có lúc mình sẽ cần một chỗ dựa.

 THÙY PHƯƠNG

[news_source] => [news_tag] => dịu dàng,hạnh phúc,Chỗ dựa [news_status] => 6 [news_createdate] => 2014-04-03 19:02:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2014-04-03 19:02:00 [news_relate_news] => [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/cho-dua-29067/ [news_urlid] => 29067 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 5193 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/cho-dua-a17701.html [tag] => dịu dànghạnh phúcChỗ dựa [daynews2] => 2014-04-03 19:02 [daynews] => 03/04/2014 - 19:02 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI