Bán nhà vào thành phố theo con, cha bị bỏ rơi trong cô độc

01/03/2023 - 19:35

PNO - Tôi cứ ngỡ chuyển nhà sống gần con cháu, gia đình sẽ sum họp vui vầy, nhưng thực tế rất khác...

Đồng hồ chỉ 9 giờ tối, tôi muốn tụt đường huyết vì chưa ăn tối. Người giúp việc xin về quê từ trưa do nhà cô ấy có việc gấp. Tôi gọi điện cho vợ và con trai thì đều không liên lạc được.

Tôi gọi con gái cuộc gọi thứ ba, con nói tôi chịu khó đợi vì con rể đi làm chưa về, không ai trông 2 đứa cháu đang khóc nhèo nhẽo vì bệnh vặt.

Tôi cứ nghĩ sống gần con cháu, tuổi già sẽ được sum vầy. Ảnh minh họa
Tôi cứ nghĩ sống gần con cháu sẽ được sum vầy (ảnh minh họa)

Tôi gắng ngồi dậy, nhưng vừa đặt chân xuống sàn, toàn thân đã đau buốt. Vụ tai nạn tháng trước khiến tôi chấn thương vùng lưng, không thể đi lại. Mấy tuần nay tôi chỉ nằm trên giường, thấy cuộc sống mỗi lúc thêm bế tắc.

Tôi đặt giả thuyết, nếu như lúc này tôi đang ở quê thì chỉ một cuộc điện thoại, các cháu hoặc hàng xóm sẽ lập tức có mặt. Nhưng 2 năm trước tôi đã thuận theo ý vợ con, bán ngôi nhà ở thành phố biển miền Trung để vào TPHCM.

Khi tôi rao bán nhà, bạn bè người thân nhiều lần can ngăn. Tôi cũng hiểu lý do, ai cũng ngại tôi đi theo con sẽ buồn vì xa anh em bạn bè và phụ thuộc nhiều thứ. Tuy nhiên, vợ chồng tôi đã lên kế hoạch sống gần con, nên tôi xem như đó là điều tất yếu.

Tôi gom hết tiền bán nhà và tiền tiết kiệm mua một căn hộ chung cư sống cùng cậu con trai chưa vợ. Căn này cùng khu với vợ chồng cô con gái đầu, nên cũng tiện qua lại. Tôi dự tính, khi con trai chuẩn bị lấy vợ sẽ gợi ý con mua một căn cùng khu nhà. Như vậy, vợ chồng con ở riêng cho tự do, nhưng không quá xa cách cha mẹ.

Tôi nghĩ đơn giản rằng, muốn về quê thăm anh em bà con bây giờ cũng tiện, chỉ một ngày đi tàu hỏa hoặc 1 tiếng đi máy bay là về tới. Nhưng khi thật sự "ly hương", tôi mới thấy rõ, tuổi già sống bằng hoài niệm nên nỗi nhớ quê luôn cồn cào.

Ở thành phố, tôi không có bạn bè và bà con, vợ tôi thì ngược lại. Ngày trước, cô ấy học đại học ở Sài Gòn; nhà ngoại lại ngay miền Tây, cách thành phố chỉ vài chục km, vì vậy bạn bè của vợ rất nhiều. Vợ tôi bận rộn với các lớp học thiền, khiêu vũ cùng nhóm bạn sống tại thành phố và các cuộc họp mặt ở quê ngoại nên tôi hệt như bị bỏ rơi.

Quãng đường di chuyển xa nhất của tôi chỉ từ nhà mình ở sang nhà con gái ở lốc chung cư đối diện hay xuống sân thể dục. Mỗi lần nhìn hình ảnh tụ họp của anh chị em ở quê nhà, hay sự kiện giỗ chạp con cháu đăng trên mạng xã hội, tôi lại nhớ quê da diết.

Tôi dự tính tháng 3 này sẽ về sửa sang mộ phần cho cha mẹ, nhưng dự định không thành vì cú tai nạn xe quá nặng. Cứ ngỡ chuyển đến sống gần con cháu sẽ được vui vầy nhưng trên thực tế lại không như mong đợi. Lúc tôi chưa tai nạn, con gái thỉnh thoảng nhờ tôi đưa đón cháu đi học khi vợ chồng con bận đột xuất, chứ ít khi gửi các cháu qua chỗ tôi.

Con gái và con rể còn sợ cháu học theo âm giọng quê hương tôi, sẽ ảnh hưởng khi đi học lớp Một. Con trai tôi thì gần 40 tuổi nhưng chưa có ý định cưới vợ, chỉ mải mê tụ tập nhậu nhẹt, chơi bời.

Từ ngày đổ bệnh, tôi thấy cuộc sống mình trở nên bế tắc. Ảnh minh họa
Từ ngày đổ bệnh, tôi thấy cuộc sống trở nên bế tắc (ảnh minh họa)

Với tôi, buồn nhất vẫn là sự thay đổi của vợ. Từ ngày vào thành phố, cô ấy như thành người khác. Tôi biết vợ không thích cuộc sống ở quê chồng, mấy chục năm làm dâu cô ấy cũng chịu nhiều điều tiếng của nàng dâu miền Tây. Bây giờ về gần nhà ngoại, vợ như chim sổ lồng. Thời gian vợ chồng gần nhau trở nên ít ỏi và quan niệm sống giữa chúng tôi ngày càng khác biệt.

Ngay cả khi tôi đau bệnh thế này, vợ vẫn xếp lịch với "hội chị em bạn dì". Tôi nói thì vợ bảo: “Em vất vả cả đời rồi, giờ là thời gian hưởng thụ”. Từ khi tôi nằm bệnh, bà ấy thuê người giúp việc chăm sóc tôi, coi như hết trách nhiệm.

Nhiều lần, tôi muốn có ý định hồi hương, nhưng vợ con phản đối. Mà thực tế, nếu có về tôi cũng chẳng có chỗ nào để ở khi nhà cửa đã bán hết, tiền tiết kiệm đã cạn kiệt.

Hoàng Hải

 

 

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Me keo nhung nhớ

    Me keo nhung nhớ

    23-06-2026 06:00

    Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...

  • Những người đàn bà góa

    Những người đàn bà góa

    22-06-2026 18:15

    Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.

  • Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    22-06-2026 06:00

    Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.

  • Đàn ông đi họp lớp

    Đàn ông đi họp lớp

    21-06-2026 19:30

    Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.

  • Mệt thì về nhà với ba

    Mệt thì về nhà với ba

    21-06-2026 19:00

    Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai

  • Một tách Viagra đen trước giờ G?

    Một tách Viagra đen trước giờ G?

    21-06-2026 16:12

    Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.

  • Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    21-06-2026 06:00

    Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn

  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.