PNO - Kinh nghiệm cho thấy, vấn đề theo tôn giáo nào dường như ít quyết định chất lượng đời sống chung sau này.
| Chia sẻ bài viết: |
Minh 15-12-2022 14:17:44
Tôn giáo ảnh hưởng còn hơn cả môn đăng hộ đối nữa.
Vandungnguyen 14-12-2022 18:07:51
Cái vấn đề ở đây là nhiều người nhìn nhận đạo Công giáo luôn luôn ép buộc, nên ai cũng ngại khi con mình phải làm dâu hoặc rễ. Gia đình gọi là đạo Phật thì chưa chắc cả nhà đi chùa hoặc cả nhà qui y. Vì đạo Phật không ép ai, con cái sau này lớn lên tùy theo mỗi cá nhân có qui y làm Phật tử hay không. Còn bên Công giáo chỉ cần mới sinh ra là đã có cha rửa tội, đặt tên... nên hiện tại bạn có thể không bị ép vào đạo nhưng vẫn học giáo lý và tương lai con bạn sẽ được rửa tội rồi vào đạo, điều này là chắc chắn. Nên bạn cần suy xét, nếu tình yêu cá nhân đủ lớn thì bạn cứ tiến tới, bỏ lại những tình cảm khác. Với lời khuyên của một người vô đạo như mình là: đời người chỉ một lần sống sao để khỏi xót xa và ân hận!
MrLeLoi 10-12-2022 15:17:52
Ai cũng sẽ khổ tâm và buồn lòng nếu như chuyện tình cảm không được gia đình chấp thuận vì một lý do rất nhạy cảm. Mong hai bạn có được can đảm đối diện và luôn bảo vệ tình yêu của mình.
Nguyễn Như Mai 10-12-2022 15:14:17
Theo tôi, nếu chưa kết hôn, vấn đề tôn giáo cần hết sức cân nhắc. Nếu yêu nhau đến không thể thiếu nhau được, thật sự muốn xây dựng hạnh phúc dài lâu, thì vấn đề này cũng phép thử cho hai em.
Phạm Văn Cường 10-12-2022 15:09:11
Chắc không phải chỉ vì chuyện đạo nào không đâu, còn nhiều lý do khác mà bạn còn giấu chưa dám nói hết!?
Nguyễn Thị Thoa 10-12-2022 15:06:38
Đúng rồi, chính hai bạn mới là những người quyết định chuyện tình yêu của mình, không ai có thể làm thay các bạn việc xóa bỏ định kiến của gia đình về tình yêu của các bạn được.
Bà_già-Xitin 10-12-2022 15:04:15
Em còn trẻ mà, vội gì em ơi.
Trần Cảnh Văn 10-12-2022 15:00:18
Tôi lại nghĩ yếu tố tôn giáo cũng ảnh hưởng rất lớn hạnh phúc hôn nhân. Nếu hai người cùng chí hướng, niềm tin thì chắc chắn sẽ nuôi dạy con tốt hơn.
Diễm Lê 10-12-2022 14:58:34
Chuyện tưởng như đã xưa như trái đất thế mà vẫn còn tồn tại hả trời. Thật đáng thương.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?
Em có từng tìm hiểu lý do chồng em làm vậy? Mức lãi suất kia là do chồng em tự đặt ra hay nhà chồng đòi hỏi?
Tôi vốn không phải là mẹ chồng khắt khe, cũng từng làm dâu nên hiểu cảnh mới về nhà chồng. Thế nhưng, tôi quá chán ngán về con dâu út.
Cha mẹ có thể vụng về trong cách yêu nhưng tình thương dành cho con vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đôi bên tìm được cách chạm vào nhau.
Khi hiểu rõ mình có quyền gì và có thể nhận được sự hỗ trợ nào, nỗi sợ sẽ giảm và em sẽ không còn cảm giác bế tắc.
Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ép ăn, không có tiếng nói trong chính nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
Sự can thiệp của người ngoài khó phát huy tác dụng nếu người trong cuộc không muốn dừng lại, vẫn ngoại tình tư tưởng.
Không phải mọi sự thật đều cần phải nói ra ngay lập tức. Và không phải sự thật nào cũng cứu vãn được hôn nhân.
Chồng đi làm về thấy nhà cửa chưa lau là quát tháo rồi buông lời mỉa mai vợ lười, mặc kệ tôi quay cuồng chăm con bệnh.
Mọi người nói em xấu gái nên em luôn bù đắp bằng sự chăm chỉ, thật thà và làm việc hết lòng. Em lấy chồng 1 năm thì anh ấy bỏ đi.
Anh phải chứng minh bằng hành động rằng rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại.