PNO - Tôi kết hôn muộn không phải vì bị “ế” mà do quan điểm sống cứng nhắc, bỏ ngoài tai lời khuyên của những người thân.
| Chia sẻ bài viết: |
Hà Thanh 13-05-2020 21:44:15
Tôi nghĩ nhà nước nên hỗ trợ bằng cách miễn học phí , thì gánh nặng nuôi con đỡ . Từ mầm non đến trung học .
nguyễn phương 11-05-2020 04:28:21
Mỗi gia đình đều có hoàn cảnh riêng của mình ,có người kết hôn sớm có người muộn rồi không phải ai cũng có hạnh phúc viên mãn ...Tôi thấy tùy thuộc vào nhân cách lối sống đạo đức vì thế không thể kết luận kết hôn sớm hay muộn cái nào tốt .
Shu 09-05-2020 21:30:07
Chuyện nên sinh con trước 30 tuổi không để quá 35 thì đài báo hàng ngày cũng ra rả nên ai cũng biết và chọn lựa ra sao thì đó là quyền tự do cá nhân và khả năng kinh tế cũng như quan điểm hạnh phúc mỗi người,
hoàn toàn không có mẫu số chung cho tất cả 100tr người ở VN. Bộ Y tế cũng chỉ nên dừng lại ở việc khuyến khích và khuyên nhủ mà thôi, có cần thiết phải đề nghị đánh thuế cao cho người ket hôn muộn và chưa sẵn sàng làm mẹ hay không? Tôi vẫn cho rằng chuyện đó cực kì phản cảm, và xâm phạm tự do cá nhân của con người.
Như Hường _ HCMC 09-05-2020 19:54:53
Phụ nữ làm vợ làm mẹ ở tuổi 26 là tốt nhất. Con đầu của tôi sinh ra khi tôi 26 tuổi nên việc sinh nở rất thuận lợi, em bé khỏe mạnh. Do kinh tế ngày đó còn khó khăn, sau 8 năm tôi sinh bé thứ 2 ở tuổi 34, tôi đã sinh non gần 1 tháng, và việc nuôi đứa bé vô cùng vất vả. Và từ kinh nghiệm bản thân tôi khuyên các bạn trẻ đừng nên lập gia đình quá trễ, chúng ta là phụ nữ hãy làm tốt thiên chức làm mẹ mà tự nhiên đã ban tặng.
Nghe cuộc điện thoại của mẹ xong, tôi không đứng vững được nữa, nhìn đống đồ chuẩn bị đóng gói đem về còn ngổn ngang khắp nhà, lòng tôi rối bời.
Nghe cha chồng thông báo nhà anh trai chồng sẽ về quê đón tết, cảm giác háo hức chờ đón tết trong tôi không còn nữa.
Mười mấy năm làm dâu, chị chưa từng một lần đón giao thừa ở đâu không phải nhà mình. Mà "nhà mình" lại chẳng phải nhà mẹ ruột, mà là nhà chồng...
Chỉ vì con trai không về mà bố mẹ tôi chẳng thiết ăn uống, cũng chẳng quan tâm gia đình con gái vượt đường xa về thăm có đói không.
Bao năm qua, khoảng cách giữa chúng tôi ngày một xa bởi tôi tin rằng, mẹ chỉ yêu thương đứa trẻ chịu nghe lời, mà tôi lại không nghe.
Khi tôi ra riêng, ngày tết một mình mẹ sẽ vẫn loay hoay trong bếp từ sáng đến tối với những mâm cơm cúng đủ ba bữa mỗi ngày.
Tết là ngày đoàn viên. Nhưng nếu đoàn viên chỉ dành riêng cho một phía, còn phía kia phải gói ghém những ấm ức, thiệt thòi thì tết có còn trọn vẹn?
Để bữa tiệc tất niên thật sự trọn vẹn, cần có sự thảnh thơi chứ không phải những giờ phút tất bật trong bếp, nhất là với một người lớn tuổi.
Giữa tiếng cụng ly rôm rả, ánh đèn lấp lánh là nỗi lo riêng của hội chị em khi câu chuyện tiệc tùng và cân nặng trở thành đề tài “sống còn”.
Với không ít người, tết để lại những câu nói tưởng như quan tâm, hỏi han cho vui, song lại trở thành vết xước âm ỉ, theo họ suốt cả năm dài.
Con cái vô tâm với cha mẹ dường như không còn là đề tài xa lạ lạ mà trở thành vấn đề "nhức nhối" khi nhắc tới.
Đằng sau vẻ quyền lực của người đàn ông ghê gớm, hét ra lửa là trái tim mong manh, bất an khi đối diện với cô con gái.
Trên chuyến xe, tôi nghĩ về những câu hỏi mà mình sẽ gặp rồi soạn sẵn vài câu trả lời đối phó cho qua...
Dù không phải cắm mặt vào bếp nhưng nhà chồng vẫn khiến Thanh ngán ngẩm vì cái lệ: du lịch tết
Từ đầu tháng Chạp, thay vì đem cho bớt đồ đạc, mẹ lại bắt đầu một đợt sắm sửa mới. Cứ thấy thứ gì hay hay, mẹ lại mang hết về nhà.
Mẹ chọn sự thong dong thay cho sự tất bật, chọn nụ cười thay cho những giọt mồ hôi rơi trên mâm cỗ ê hề nhưng có khi không ai đụng đũa.
Chiều muộn cuối năm, trở về nhà sau một ngày làm việc mệt nhoài, người đàn bà đứng lặng trước chiếc tủ áo gãy.
Có những cái tết mà mãi sau mới hiểu đó là lần cuối cùng được đủ đầy, trọn vẹn.