Nợ nhà ngoại tiền tỷ, chồng vẫn ung dung

20/01/2026 - 06:00

PNO - Tôi thấy ái ngại với cha mẹ và chị gái vì biết do thương tôi nên mới dốc hết tiền tích luỹ cho mượn chứ không phải dư dả gì.

Nghe chồng kể chuyện chia tiền thưởng cuối năm ở cơ quan rồi tính toán mua sắm đồ tết, tôi mới mở lời: “Chắc đợt này phải gom góp lại để trả nợ cho ông bà ngoại và dì Ánh một ít, chứ mượn hơn 3 năm rồi chưa trả được đồng nào”. Chồng nghe thế giãy nãy lên: “Khi nào mọi người đòi rồi hẵng lo, giờ có tiền phải nghĩ cách kinh doanh để kiếm thêm đã”. Đây không phải là lần đầu tiên, chồng từ chối chuyện trả nợ cho nhà ngoại dù tôi đã nhắc nhiều lần.

Vợ chồng tôi lấy nhau được 8 năm và có 2 đứa con, tổng thu nhập của gia đình khoảng 40 triệu một tháng. Hiện tại chúng tôi đã có nhà và xe nhưng vẫn còn nợ hơn 1 tỷ đồng. Trong số đó, cha mẹ tôi và chị gái cho mượn 750 triệu đồng không lấy lãi, em trai chồng cho vay 100 triệu đồng, số tiền còn lại vay ngân hàng.

Cuối năm, nghĩ về món nợ người thân, tôi
Cuối năm, nghĩ về món nợ người thân, tôi càng rối bời. Ảnh minh hoạ

Hàng tháng, tôi chỉ tiết kiệm hơn 10 triệu đồng vì phần lớn thu nhập dành cho chi phí ăn uống sinh hoạt, nuôi con, điện nước, tiền xăng và tiền gửi xe… Trong khi tôi rất tiết kiệm, không dám mua sắm gì cho bản thân để gom góp tiền trả nợ thì chồng tỏ ra ung dung, không chút lo lắng.

Cơ quan anh cách nhà khoảng 12 km, có tuyến xe buýt cố định nhưng chồng vẫn đi làm bằng xe ô tô. Do trên quãng đường đó có trạm thu phí đường bộ nên mỗi tháng tổng các chi phí cho xe hết gần 3,5 triệu đồng. Tôi bàn với anh, hôm nào trời mưa gió thì đi ô tô còn nắng ráo đi xe buýt cho tiện, đỡ tiền xăng và phí nhưng anh nói: “Mua xe để phục vụ mình, tính toán lắm mà làm gì?”.

Việc ăn uống cũng vậy, bữa nào cũng phải có đủ 3 món, không thể thiếu cá thịt, nếu tôi mua ít một chút để tiết kiệm, chồng lại càu nhàu khó chịu. Tôi tính toán nấu cơm để anh đem đi ăn trưa, chồng cũng không đồng ý vì lý do cồng kềnh nên có ngày anh về nhà ăn, có ngày anh đi ăn quán.

Dù đang nợ nhưng có khoản tiền nào ngoài lương, chồng cũng giữ riêng để tiêu chứ không đưa cho vợ. Cảm giác như số tiền nợ không liên quan gì đến anh. Có lẽ do vay mượn nhà ngoại nên chồng có phần ỷ lại, nghĩ khi nào có thì trả. Tôi thấy ái ngại với cha mẹ và chị gái vì biết do thương tôi nên mới dốc hết tiền tích luỹ cho mượn chứ không phải dư dả gì.

Mới đây, chồng tôi còn có ý định muốn kinh doanh riêng trong khi vốn chưa có, nợ vẫn còn nhiều. Tôi phản đối: “Muốn làm gì cũng phải trả xong nợ mới tính được” thì anh lại chê: “Em tính toán kiểu gà què ăn quẩn cối xay như thế, biết bao giờ mới khá lên được”. Vì chuyện này mà không ít lần vợ chồng cãi nhau nhưng đâu lại vào đó, chồng vẫn không thay đổi.

Tôi nghĩ mình đã sai lầm khi vay mượn nhà ngoại, gánh hết nợ nần nên chồng không biết đến áp lực trả nợ. Nếu vay ngân hàng, giao anh trả hàng tháng thì chắc chắn chồng sẽ không thể ung dung như thế. Vả lại, khi vay mượn người thân, người có lòng tự trọng phải tự giác trả chứ đợi đến lúc bị đòi nợ thì tình cảm cũng không còn. Cuối năm, nghĩ đến món nợ người thân, tôi càng rối bời không yên trong khi chồng bình thản lên kế hoạch vui tết đón xuân như không có khoản nợ nào.

Thuỳ Trâm

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI