Chị đã ngoài 30, đã muốn có một gia đình của riêng mình. Chị đã tin tưởng và chờ đợi anh nhiều năm. Lần nào chị cũng buồn vui lẫn lộn, cũng hoang mang thắc thỏm, nhưng rồi lần nào chị cũng chọn tin vào anh.
Dù được gọi là phái mạnh nhưng đàn ông vẫn không phủ nhận đôi khi mình cũng… yếu đuối. Tuy nhiên, khác với phụ nữ, họ ít muốn chia sẻ hay bộc lộ nỗi niềm.
Con đã mang một ánh sáng mới cho cuộc đời mẹ, xua tan nỗi buồn và đong đầy thêm niềm vui. Cảm ơn con, mặt trời bé con của mẹ.
Báo tin có thai cho anh, tôi nhận lại được một câu rất đúng bài, là anh nhường tôi quyền quyết định, anh thì sao cũng được.
Em yêu anh, lại không nghĩ anh có ý định nghiêm túc với mình nên giấu kín chuyện mình có một cô con gái 2 tuổi...
Anh nói anh không chịu nổi sự nhàm chán của đời sống vợ chồng, sự níu kéo khó chịu của mấy đứa con… và cơ bản là do công việc có những trở ngại khiến anh không thể lo nổi phần kinh tế cho gia đình nữa.
Anh nói tôi đừng bắt anh quan tâm tới con gái riêng bởi anh cũng không bắt tôi phải quan tâm tới con trai anh.
Hãy nhớ lúc nào cũng phải biết yêu thương và bảo vệ bản thân mình.
Anh hãy hiểu cho em, rằng khi làm cha mẹ, khi con cái còn phụ thuộc nhiều vào em thế này thì đôi khi em cũng rất cô đơn và cần vòng tay của anh.
Chồng và Mai hẹn nhau “chia tay” trước khi anh đi lấy vợ. Thật đau xót vì Mai là bạn thân của tôi.
Làm đàn bà vui khó còn hơn hái sao trên trời. Có phải vì đàn bà nhạy cảm quá, lý tưởng quá, cầu toàn quá và… ích kỷ quá.
Anh về rồi, em mới mở ra xem thì tá hóa thấy trong gói là 10 chiếc nhẫn vàng, mỗi chiếc một chỉ. Em liền cuống cuồng gọi anh lại để trả...
Cháu kể hàng tháng đi làm dành dụm được vài ba triệu gửi về cho mẹ giữ giùm. Cháu biết nhà mình làm nông chỉ đủ ăn nên đã tự dành dụm và nói dối người yêu là ba me hứa cho trăm triệu làm vốn. Nào ngờ…
Con tôi còn nhỏ quá nên cháu không hiểu mất mẹ là thế nào. Lúc nào con bé cũng nghĩ mẹ đang đi chợ, chỉ là chưa về mà thôi.
Mọi thứ đều xoay quanh người yêu, nên khi bị buông tay, lập tức người phụ nữ chới với. Lúc đó, họ mới đắng lòng nhận ra, đàn ông đôi khi đến rồi đi, chỉ có tình thân, bạn bè là còn lại mãi.
Dù đối xử tốt đến thế nào, con bé Thủy vẫn không coi tôi là mẹ. Hơn thế, cháu còn thù hận tôi…
Yêu nhau 4 năm, đã tính chuyện cưới xin vì cả hai đã ra mắt hết bố mẹ, họ hàng. Đùng một phát, anh cưới một người khác dù miệng vẫn nói yêu tôi.
Tôi quen Quý vào kì nghỉ hè, trong vài tuần ít ỏi tôi về Việt Nam thăm gia đình. Tình yêu đến rất nhanh rồi tôi quyết định bỏ học về nước sống với anh...
Chúng tôi cùng nhận ra, lẽ ra không nên yêu người làm chung, để không biết rõ về nhau quá, từ thời gian, các mối quan hệ, thói quen sinh hoạt, giao tiếp hàng ngày, cả những va chạm khi bất đồng trong công việc.
Nếu bà về, ông sẽ không để bà đi nữa. Ông sẽ bù lại những thiệt thòi mà bà đã chịu đựng suốt những năm tháng tuổi trẻ để tuổi xế chiều không còn mãi chông chênh.
Em hãy cứ sống thư thái, nhẹ nhàng và tập quen dần nơi này. Giống như nhà mẹ đẻ, đây là gia đình, tổ ấm thứ hai, em hãy thật thoải mái trong ngôi nhà của mình.
Cái hiếu thảo giữ phần cho người chết và giữ danh dự cho người sống là thứ hiếu thảo vô cùng man rợ. Chẳng có thứ đạo đức nào bắt buộc những người già phải khư khư ôm nấm mồ của bạn đời để tròn vai thủ tiết.
Hình như cuộc “đấu khẩu” tại vườn hoa Đà Lạt năm xưa là định mệnh của chúng tôi. Chúng tôi cũng ít xưng hô anh em, mà cứ “bạn ấy/đằng ấy/cái người đáng ghét ấy”.
Chúng ta cứ ở xa bao nhiêu tùy thích và bao lâu tùy ý, điều quan trọng duy nhất, là chúng ta vẫn biết chỗ để tìm về với nhau.
“Em đã sẵn sàng để yêu chưa?” Cô cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi mà chẳng có câu trả lời nào cả. Cứ thế, cô chìm trong những cơn mơ.