Tôi đã giấu kết quả vợ bị ung thư xương, mà chỉ nói em đang bị một bệnh về xương nhưng nhẹ thôi.
Tôi rất buồn nhưng rất yêu anh, anh cũng rất yêu tôi và làm tròn trách nhiệm. Tôi hỏi anh có ngoại tình không? Anh bảo không.
Cuộc họp gia đình để giải quyết hậu quả “trầu cau” diễn ra căng thẳng, hơn chục người tham dự với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Anh Hai khóc. Anh Tư im lặng.
Tôi không phải là người đàn bà lười biếng, không coi trọng gia đình. Chỉ vì công việc quá nhiều nên tôi không thể chu toàn hết được.
Sau khi cưới nhau và có một mặt con, vợ con tôi đã được ông bà ngoại bảo lãnh sang Mỹ vào cuối năm 2014. Tôi vừa sang đoàn tụ với vợ con hơn 6 tháng, nhưng lại càm thấy mình không thể sống ở đây nữa.
Khi gọi nhau là 'người cũ', nghĩa là đã cách nhau một quãng xa, thuộc về một miền nào đó của ký ức.
Nếu ở nhà với con thì tôi sẽ chính thức thất nghiệp, nghĩ lại khoảng thời gian hai năm trời chờ đợi công việc lúc mới ra trường, tôi ớn lạnh.
Được sự khích lệ của anh, Hồng Lam cũng bắt đầu “chiều chuộng” những đòi hỏi của người yêu. Ngay sau lần quen đầu chỉ 2 tháng, họ đã có đêm đầu tiên bên nhau.
Tôi chọn 'dấn thân', nhưng cũng chọn cả 'lùi bước' để tự tay chăm sóc chồng con. Vì thế, tôi thấy mình như một siêu nhân!
Sai lầm khủng khiếp mà hầu hết phụ nữ làng tôi đã tự vơ vào mà ôm khư khư là cái cách nghĩ không có chồng là một tội lỗi, một thất bại lớn nhất của đời người phụ nữ.
Người đàn ông đầu tiên của đời tôi không hiểu sao luôn có vị trí đặc biệt hơn cả người yêu tôi bây giờ.
Sau cuộc tọa đàm Phụ nữ chọn gì: Dấn thân hay 'lùi bước'?, báo Phụ Nữ tiếp tục nhận được sự chia sẻ của bạn đọc qua những câu chuyện mà bây giờ họ mới có dịp viết ra.
Giờ thì tôi đã quen với việc phải tự quyết định mọi việc, có hỏi ý chồng cũng chỉ là báo cho anh biết việc tôi sẽ-phải-tự-mình-làm mà thôi.
Giận vợ, chồng em đi… nhậu rồi cặp kè với một cô “gà móng đỏ”. Cô này “gan” đến nỗi mỗi cuối tuần là về nhà chồng em nấu nướng, uống bia, hát hò, xưng là “bạn làm chung với anh Tuấn”.
“Tổ ấm” chỉ cách nơi làm việc hơn 100m nhưng chồng tôi không về. Anh đi xa hơn, tận 30 cây số, vì đã có một “tổ ấm” khác. Thi thoảng từ nhà nhìn ra, thấy chồng thờ ơ chạy ngang, tôi thắt lòng…
32 năm sống độc thân, Hà cũng nhiều lần nghĩ, cô nên sống một mình hay cần có một đứa con? Hà trải qua rất nhiều lựa chọn, nhiều quyết định và rồi lại băn khoăn.
Lần đầu tiên tôi bắt gặp sự 'bất thường' của anh là cuộc điện thoại lúc nửa đêm. Trong không gian tĩnh mịch, tôi nghe tiếng anh gọi điện thủ thỉ những lời dịu dàng.
Ba năm trước, khi gần về hưu, ông cặp kè với một cô kém ông 20 tuổi. Bỏ qua mọi điều tiếng, ông nhất định ly hôn để chung sống với tình nhân.
Má tôi và má anh là bạn. Thấy anh hiền, gia đình khá giả, vậy là má gả tôi cho anh. Về nhà chồng tôi mới biết, tiếng tăm giàu có của gia đình anh chỉ còn cái vỏ.
'Gái có công chồng vẫn phụ', nhằm chỉ trích người đàn ông bội bạc. Nhưng lời oán thán này, nếu nó đúng là sự biểu đạt cho suy nghĩ của đa phần phụ nữ thì tôi cho rằng, họ đang suy nghĩ thiếu sòng phẳng.
Khi những giấc mơ của con người khép lại, là lúc người ta tỉnh giấc. Khi một tình bạn đẹp tuổi trôi qua, là lúc người ta nhận ra tuổi đôi mươi đã trở thành ký ức.
Câu chuyện của tôi chắc chỉ có trong phim. Và tôi không nghĩ câu chuyện kinh khủng này có lúc lại là của tôi. Nó éo le, nực cười đến nỗi tôi đã như chết điếng!
Hóa ra, chồng Uyên ép về vì 'bồ' đã 'xù'! Nhưng, bát nước đổ rồi làm sao hốt lại? Anh ta xuống nước năn nỉ họa may, đằng này lại chửi bới thì ai nghe?
Buông tay không phải vì hết yêu, mà vì có những yếu tố khách quan khiến chúng ta ở một thời điểm nào đó, không thể làm gì khác được.
Tôi đã sai, đã gây ra một chuyện tày trời, nhưng tôi ân hận, muốn được sửa sai, chuộc lỗi, sao không có cơ hội?