Trước kia, vì bận bịu mà tần suất “chuyện ấy” của nhiều chị em thưa thớt. Nhưng rõ ràng bây giờ rất rảnh rang mà việc “yêu” cũng không mấy cải thiện.
Lắm bà lắm cô thiếu sáng tạo cho chuyện nội y, cho rằng vợ chồng ăn ở với nhau mòn con mắt còn thêu ren kết hoa làm gì...
“Nữ tính hay nam tính với mỗi người khác nhau. Khó để nói định nghĩa nữ tính với nam tính chung chung lắm anh ạ”.
Cô biết phải mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc hôn nhân này. Cô mua lọ nước hoa quyến rũ và đắt tiền. Nó sẽ là thuốc giải hôn nhân chăng?
Chị dâu em chồng khó tránh va đụng, nhưng tôi có thành ý, tôi không tin Thủy không nhận ra.
Có phụ nữ chỉ “kịch trần” khi người sau vô tình lặp lại về nhân dạng, cử chỉ tình tứ, động tác chăn gối… như người trước.
Những ngày này bố chồng tôi nhận được nhiều cuộc điện thoại của bạn bè, người thân ở quê, với chung một câu hỏi: “Bao giờ về?”.
Ở giữa tâm dịch, thỉnh thoảng nghe bài hát Quê hương (nhạc: Giáp Văn Thạch - lời thơ: Đỗ Trung Quân), trong tôi lại trào dâng cảm xúc.
Cái nhìn tiêu cực, phán xét dễ gây ra những vết đau rất lớn lên mối quan hệ giữa vợ chồng, người thân.
Hùng bắt vợ không được cài mật khẩu ở điện thoại, máy tính. Anh cài đặt chế độ định vị, giám sát lịch trình di chuyển đi lại hàng ngày của vợ.
Hai vợ chồng tôi đề ra "chính sách siết chặt chi tiêu" mùa dịch, để có khoản dự trữ. Nhưng khi biết chuyện này, nhà chồng không hài lòng chút nào.
Chị gồng mình cứng rắn để trừng trị chồng, khiến anh phải khổ sở khi phải sống trong cảm giác của người có lỗi...
Anh nói muốn nghỉ việc vì thấy đầu tư tiền ảo có vẻ mang về nhiều lợi nhuận, trong khi công việc hiện tại có quá nhiều áp lực.
Chị luôn giữ khoảng cách với mẹ chồng vì bà khó tính. Nếu không có việc gì, chị cũng ít về quê giáp mặt mẹ.
Chị bạn của tôi xinh đẹp, sắc sảo, và đã ly hôn. Bao người nhòm ngó nhưng chị vẫn một mình. Nếu có ai hỏi, chị cười lớn: "Ế rồi".
Tôi là ai mà phải có trách nhiệm lo cho mẹ con Thoa? Thoa “xài hàng” có vấn đề lại đòi... bảo hành hay sao?
“Vợ chồng chỉ có chấp nhận chứ không thể thay đổi nhau”, Thư từng thấm nhuần câu nói này, nhưng trải nghiệm lần này của cô hoàn toàn ngược lại.
Điều quan trọng nhất, em có quyền “xin” một đứa con, nhưng liệu em đã sẵn sàng để trở thành một người mẹ?
Sự chênh lệch trình độ đã làm cho những cặp vợ chồng dù ở ngoài hình thức không lệch pha, nhưng nội bộ bên trong thì có độ vênh không hề nhỏ.
Tấm lưng đã mỏi lắm nhưng vẫn cố gồng lên cho vững, bởi sau lưng là mẹ, là con, là bàn tay người thân yêu bấu víu, nương tựa vào đó.
Kết nối được với các con sẽ giúp mẹ và con tìm ra cách giải quyết vấn đề, tìm ra những thống nhất tốt hơn.
Ông bác sĩ dặn đi dặn lại: “Thắng “Cô Vy” hay không phụ thuộc vào khả năng tự lực chiến đấu của em".
Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu.
Chắc chẳng ai có kiểu cách giống như má con tôi. Má chồng gì mà con dâu bệnh là bữa cơm nào cũng bưng chén, đút cho từng muỗng...
Buổi tối, khi con say ngủ, chị nhìn vết thương, nước mắt cứ thế trào ra. Sao mà chị thấy mình tệ, sao mà chị thấy hối hận thế này.