Mỗi khi nấu ăn, tôi luôn nghĩ sẽ nhận được lời khen của bà xã và mấy đứa nhỏ, nào ngờ bị vợ chê, vợ nhăn hoài, cũng buồn… năm phút.
“Lúc Whatsapp và Instagram sập, tôi đã có thể nói chuyện một chút với vợ. Cô ấy quả là người dễ thương”, dòng trạng thái này có khiến bạn giật mình?
Công nghệ tiến bộ, con người làm nhiều việc hơn, chỉ có hôn nhân vẫn cứ một cuộc, và được cho rằng như vậy mới là đúng, là tốt.
Chị nói, sau 20 năm chung sống, bây giờ chị và anh xem nhau như hai người bạn.
Quả thực, tôi thấy mình may mắn khi gặp đa số người bán hàng online tử tế, có tâm.
Thời gian sẽ trôi qua. Mối quan hệ chưa từng sâu sắc, ràng buộc, gắn bó… chắc rồi cũng sẽ quên được. Hãy vì sự bình an của mình mà cố gắng.
Đến lần test thứ 6 thì tôi chính thức 2 vạch và trở thành F0, nhưng thật may chồng con tôi vẫn an toàn.
Tôi bực bội khi thấy chị biến mình thành "hoa hậu thân thiện", để cuối cùng bị giễu cợt, xúc phạm.
Em không thông nổi cái ý tưởng “làm người nhà quê” một lần nữa. Anh nghe vậy thì rất buồn, nói: sống không phải để “làm người thành phố”…
Tôi nhiễm COVID-19 khi ngày dự sinh chỉ cách 4-5 tuần. Tôi hoang mang, suy sụp vì sốt cao, khó thở và càng tuyệt vọng khi hay tin cả nhà là F0.
Cô con dâu tiểu thư không thể ăn sáng theo kiểu của nhà chồng, cũng không thể chịu được mùi thức ăn đông lạnh...
Chồng tôi la lối con trai. Nhưng con nói con công khai yêu bạn đồng giới vì "mắc gì phải giấu giếm, đó là cuộc đời của con".
Đầu tôi “ong” lên cả ngàn lần câu hỏi: Vì sao tôi là người duy nhất không ra khỏi nhà suốt 4 tháng mà lại “dính” COVID-19?
Nghe lời chị, tôi bừng tỉnh. Thay vì tập trung quá nhiều vào việc than thân, sao tôi không thử mở lòng cảm nhận từ phía chồng?
Em ấy có ý muốn xin tinh trùng của chồng em. Mong muốn của em ấy là muốn sinh ra một em bé gần gũi huyết thống với gia đình em.
Chị từng bóng gió xem nhẹ vai trò của chồng, vậy mà qua 4 tháng, chị thấy nhớ anh quá chừng, cần anh hơn bao giờ hết.
Con em muốn cha mẹ đón bà từ viện dưỡng lão về. Nhưng nhà em ở chung cư chật hẹp, không có điều kiện chăm lo người già...
Biết mình là F0, tôi không hoảng loạn, cũng chẳng lo lắng. Bởi vì tôi tin mọi việc xảy ra đều là cần thiết và đúng thời điểm.
Bà cực khổ bao năm, không dám ăn một miếng ngon, không ngờ cuối đời lại trắng tay bởi ông chồng chỉ tin tưởng con dâu.
Ở nhà tránh dịch quá lâu, tôi bị stress nặng, hành xử kỳ lạ. Thật lòng tôi cũng nhận ra mình bất thường, quá đáng với chồng.
Một ngày, khi gia đình tôi đi tiêm vắc xin mũi đầu tiên tại một bệnh viện, ba tôi đã nhiễm COVID-19.
Đọc những tin nhắn của Thương, lông mày anh mỗi ngày mỗi nhíu chặt hơn, hẳn anh đã nhận ra những tin nhắn đó âu yếm hơn bình thường...
Mẹ cháu chỉ biết khóc và im lặng. Còn ba cháu, kể từ đó công khai chuyện cần một đứa con trai, coi đó là việc làm đúng đắn, hiếu nghĩa.
Trong đầu tôi luôn mặc định, nhiễm con virut COVID-19 chắc chắn phải ho và sốt, nếu không là không phải. Và tôi suýt mất mạng vì sự chủ quan đó.
Nhờ xoay vần với các nhóm “tiệc online”, "tám online", nên dù chỉ ở trong nhà, Hương tránh được những khó chịu bức bối.