Vợ tôi lén uống một loại rượu để giúp chuyện ấy sung mãn...
Tôi tin một điều: không có mối quan hệ nào xấu, chỉ có con người làm mối quan hệ đó xấu đi.
Từ ngày lấy vợ, Thành giảm hẳn chuyện la cà, nhậu nhẹt tăng hai, tăng ba. Có người nửa đùa nửa thật nói anh sợ vợ.
Khi ly hôn, nhiều ông bố dù không thương con và không thể nuôi con tử tế, vẫn quyết giành quyền nuôi con cho vợ cũ "biết tay".
Những đứa trẻ bị bạo hành vì “mẹ kế” “cha dượng” cần lắm những người hàng xóm xung quanh “nhiều chuyện” để can thiệp kịp thời khi "người thân" vô cảm.
Hình ảnh bố đồng hành cùng mẹ đó cứ trở đi trở lại trong tôi. Đến tuổi lập gia đình, trở thành kim chỉ nam để tôi chọn chồng.
Chị ta không có tính người, không có giáo dục lẫn nhân cách. Mai kia được mãn hạn tù, làm ơn hãy đi vòng khi nhìn thấy những đứa trẻ.
Tại sao giành con để dằn mặt, hành hạ mẹ, rồi đẩy con tới cảnh bị bạo hành suốt thời gian dài và chết trong đau đớn, oan nghiệt như vậy?
Vợ chồng tuy sống gần bên mà lòng xa cách, chẳng còn tha thiết đồng cảm sẻ chia cho mệt...
Cô gái quỳ sụp xuống chân chị, van xin. Nếu cô ta giành giật, chị còn có cớ làm dữ, cảnh khóc lóc xin tha này khiến chị xụi lơ.
Nếu chồng bạn vì mẹ mà hằn học với bạn, hoặc là bạn phải tự xét lại xem mình có quá đáng không hoặc là bạn đã chọn nhầm điểm tựa.
Tôi không biết phải cư xử thế nào vì nỗi nhớ của vợ mới dừng lại ở mặt cảm xúc chứ chưa thể hiện bằng hành động, nên rất khó mở lời.
Bấy lâu nay, tôi luôn cố tỏ ra là mình không cần chồng và luôn cảm thấy anh ấy như một cái gai ngăn cản tôi đến với hạnh phúc.
Con đường “luyện ngón” của tôi còn dài, gian khó còn nhiều ở phía trước, nhưng quan trọng là tôi thấy vui, thích thú.
Chị đã từng tự hứa sẽ không tin vào tình yêu nữa, nhưng hôm nay nhìn con vui vầy, hạnh phúc, nhìn con khao khát có cha, lòng chị mềm nhũn.
Dù đã đi lấy chồng, ba má vẫn là chốn nương tựa cả đời của con gái, liệu sau lỡ bước, có thể quay về nhà?
Anh chị dù ở cạnh nhưng từ lâu đã không nhìn nhau, cũng không cùng nhau nhìn về một hướng. Chị thà không có còn hơn.
Rất nhiều người đàn bà có buông được đâu! Tháng tháng năm năm, họ nuôi cuộc hôn nhân bằng thức ăn là những cảm xúc buồn đau, hờn ghen, oán trách...
Ngay cả nỗi đau trong tình yêu cũng thật đẹp, thật thuần khiết và thơ mộng. Vì vậy hãy cảm ơn vì đã được yêu hết mình.
Tiễn Hiền về, tôi thấy nhẹ nhõm vì Hiền đã thoát khỏi cái bẫy của chồng cũ. Tôi cũng đỡ áy náy vì đã góp phần dối gạt cô ấy.
Vì hoàn cảnh không cho phép nên có những cặp vợ chồng phải mỗi người một nơi. Xa nhau, chuyện tình cảm của họ cũng gặp không ít rắc rối.
Thời gian ở cữ sinh bé thứ hai, việc bếp núc tôi phải nhờ mẹ chồng và thời gian mẹ vào bếp đã “1.001” chuyện xảy ra.
Ngày thường tôi luôn trách vợ đoảng việc nhà. Nay dịch bệnh, hoàn cảnh đưa đẩy phải đổi vai cho nhau, tôi mới thấy mình tệ.
Có lẽ tình yêu của chồng dành cho bạn sau những năm tháng hôn nhân đã bị bào mòn. Khi tình yêu thương cạn đi, con người ta sẽ ít dốc lòng.
“Nhưng mỗi khi ở gần bả, tôi luôn cảm thấy yên tâm, bả biết lắng nghe. Đàn ông vùng vẫy biển trời nhưng cũng cần lắm một bến cảng tránh sóng gió”.