PNO - Cứ tới ngày giỗ là họ hàng theo thói quen tới nhà tôi thắp hương cho ông bà rồi ở lại ăn giỗ nhưng chẳng ai góp gì.
| Chia sẻ bài viết: |
Thu Yến Cách đây 1 phút
Ừa bảo chồng chị tự mà lo giỗ đi, đẩy hết cho vợ, tiền bạc thiếu trước hụt sau rồi bảo vợ thế là tính toán. Không tính toán thì cơm đâu mà bỏ vào miệng cả nhà mỗi ngày.
Lê Hân Cách đây 6 phút
Đó là do nhà bạn anh em thiếu kết nối. Chứ tôi nghĩ ngồi bạn bạc cùng nhau góp giỗ đơn giản mà.
Tuấn Huỳnh Cách đây 7 phút
Cái này chẳng biết nên gọi là văn hoá hay hủ tục nữa. Như nhà tôi, cứ liên miên đám giỗ, hết giỗ ông sơ, bà sơ bên nội bên ngoại rồi tới ông bà nội ngoại xong tới bố mẹ vợ, bố mẹ chồng. Chắc chả ai làm ăn gì cứ đi làm giỗ, tiền đâu làm giỗ thì chả ai nói.
Tú Cách đây 9 phút
Họp anh em lại mà bàn. Chứ một nhà ôm hết cho sạt nghiệp hả? Con trưởng cũng là con người chứ con giời đâu?
Nguyễn Long Cách đây 11 phút
Người mất có ăn được đâu, làm cho người sống ăn đó thôi. Cứ bày vẽ ra lắm rồi rườm rà, ông bà trên trời mà thấy cứ chí choé thế kia vui nổi không.
Thu Hiền Cách đây 13 phút
Nhà tôi cùng góp thì làm giỗ to đãi đằng, không thì vẫn cúng nhưng chỉ làm mâm cơm rồi nhà mình ăn.
Yên Cách đây 13 phút
Thực ra cái khó nhất là bạn đang “đứng một mình” trong chuyện này. Chồng bạn chưa thật sự đứng về phía bạn nên bạn mới thấy ấm ức. Bạn nên nói chuyện lại với anh theo hướng cụ thể hơn, không phải than mà là đưa con số rõ ràng, chi phí bao nhiêu, thu nhập ra sao, áp lực thế nào. Khi anh hiểu đây là chuyện quá sức chứ không phải bạn “tiếc tiền” thì mới có thể cùng bạn đứng ra nói với họ hàng.
Bé Ngọc Cách đây 15 phút
Vấn đề ở đây không phải tiền mà là sự công bằng. Bạn đang gánh phần của cả họ mà lại không được ghi nhận. Bạn nên trao đổi lại với chồng trước, nói rõ mức chi hiện tại đang quá sức. Sau đó hai vợ chồng thống nhất một cách làm mới, ví dụ mỗi nhà góp một khoản hoặc chia nhau chuẩn bị. Nói trước một cách nhẹ nhàng kiểu “năm nay nhà em làm đơn giản lại vì kinh tế có hạn, mong mọi người cùng chung tay” là đủ hiểu rồi. Ai hiểu sẽ hiểu, ai không hiểu thì cũng phải dần quen.
Giao Giao Cách đây 18 phút
Không ai bắt bạn phải “bao thầu” mãi. Không nói ra thì sẽ bị mặc định hoài.
Hải Trần Cách đây 21 phút
Lớn cả rồi phải có ý thức, ông bà chung mà. Tới ăn vác mồm đi không à? Một điều cơ bản tối thiểu là khi ai mời mình tới nhà người ta ăn cơm mình cũng vẫn phải mang trái cây, hay đồ uống chứ.
Du Cách đây 22 phút
Bạn không sai đâu. Giữ truyền thống là tốt nhưng không có nghĩa một nhà phải gánh hết. Nói thẳng nhưng nói mềm, đề nghị mọi người cùng góp công góp của, vậy mới lâu dài được.
Duy Cách đây 23 phút
Cái gì cũng vậy, vừa phải thì tốt còn quá đà sẽ phản tác dụng. Giỗ chạp là nét văn hoá đẹp nhằm gắn kết tình thân và là dịp con cháu tưởng nhớ tổ tiên nhưng đừng làm nó trở thành gánh nặng kinh tế và tinh thần cho người còn sống.
Sống chung với người vợ hễ không vừa ý là nổi điên, tôi cảm thấy mình như đang ở trong vùng chiến sự.
Nếu anh ta tiếp tục theo dõi, làm phiền, đe dọa, em cần mạnh dạn trình báo cơ quan chức năng. Đừng chờ đến khi mọi chuyện nghiêm trọng mới hành động.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...