Mẹ ngồi chờ tết trôi qua

21/02/2026 - 07:00

PNO - Hy sinh là điều rất đẹp, nhưng hy sinh đến mức không ai biết mình buồn, mình cô đơn và thiếu vắng thì lại thiệt cho chính chị.

Chị Hạnh Dung kính mến,

Tôi năm nay 65 tuổi. Ở cái tuổi mà người ta không còn mơ ước nhiều gì nữa, tôi chỉ mong những ngày lễ tết trong nhà có tiếng người, có bữa cơm đông đủ, có cảm giác mình vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống của các con. Nhưng năm nay, tôi ăn tết một mình.

Tôi có 2 đứa con, đều thành đạt. Đứa lớn định cư ở nước ngoài, làm việc tốt, cuộc sống ổn định. Đứa nhỏ ở trong nước, công việc bận rộn, vị trí vững vàng. Tôi từng tự hào về các con bao nhiêu thì năm nay lại thấy lòng trống trải bấy nhiêu khi cả 2 con đều không về ăn tết với tôi.

Một đứa nói ở nước ngoài không có tết, cũng không thu xếp được để về. Một đứa bảo năm qua công việc nhiều, nên tranh thủ tết đưa vợ con đi du lịch đổi không khí. Các con nói rất nhẹ nhàng, rất hợp lý. Chúng lo chu đáo mua quần áo mới và gửi tiền mừng tuổi rất nhiều cho tôi. Tôi nghe, gật đầu, còn dặn chúng: "Cứ yên tâm, mẹ ở nhà quen rồi, có gì đâu mà lo!".

Nhưng gác máy xuống, tôi ngồi rất lâu. Những ngày tết, trời trở lạnh, tôi dậy sớm quét sân, lau bàn thờ, tự tay bày biện lại căn nhà nhỏ. Mọi thứ vẫn giống mọi năm, chỉ khác là không còn ai hỏi tôi mệt không, không còn tiếng bước chân quen thuộc đi lại trong nhà. Cái im lặng ấy ban ngày đã buồn, đến tối lại càng dài.

Tôi vẫn mua hoa, vẫn nấu nồi thịt kho, vẫn gói vài đòn bánh tét dù biết ăn không hết. Làm vậy không hẳn vì cần, mà vì tôi sợ nếu bỏ bớt những việc quen thuộc, tết sẽ trôi qua nhanh và trống rỗng quá. Vả lại, tôi cứ hy vọng mơ hồ rằng biết đâu phút chót, một trong hai đứa đổi ý, gọi điện nói: “Mẹ ơi, tụi con về”.

Đêm giao thừa, các con đã gọi video về. Phía sau màn hình là ánh đèn rực rỡ, là tiếng cười nói đông vui. Chúng hỏi tôi ăn tết thế nào, có khỏe không. Tôi cười, nói mẹ ổn, mẹ vui, tết mà, có gì đâu. Tôi cố giữ giọng bình thường, vì không muốn các con áy náy hay thấy mình trở thành gánh nặng.

Khi cuộc gọi kết thúc, căn nhà lại yên lặng. Tôi ngồi nhìn mâm cơm cúng đã nguội, tự hỏi không biết mình còn phải giả vờ ổn đến bao giờ nữa. Ngoài kia, xóm tôi người ta đi chúc tết, nhà nào cũng rộn ràng. Tôi bỗng thấy sợ những cái tết sau. Sợ một năm nữa lại trôi qua như thế này. Sợ đến lúc mình yếu hơn, buồn hơn, nhưng vẫn phải nói câu quen thuộc: “Mẹ không sao đâu, các con cứ lo cho cuộc sống của mình.”

Tôi phân vân rất nhiều. Tôi có nên nói với các con rằng tôi buồn; rằng tôi cô đơn không phải vì thiếu tiền, mà vì thiếu người? Tôi hiểu nếu tôi không nói, có lẽ các con sẽ không bao giờ biết rằng với một người mẹ 65 tuổi, tết không cần đi đâu xa, không cần mâm cao cỗ đầy, chỉ cần có tiếng con mở cửa bước vào nhà. Hay tôi nên tiếp tục im lặng, tiếp tục hy sinh để các con không phải bận lòng vì mẹ già?

Mỹ Nga

Ảnh minh hoạ: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Chị Mỹ Nga thân mến,

Hình như cái câu "Mẹ ổn" đó rất nhiều bậc cha mẹ thường nói với con khi chúng bày tỏ sự áy náy vì không thể ở bên, không thể giúp, không thể lo cho cha mẹ.

Làm cha mẹ là vậy đấy chị ạ. Quen lo, quen nghĩ cho con trước, quen giấu đi nỗi buồn của mình để các con được nhẹ lòng. Các con thì nhiều khi tin vào điều đó hoặc chọn tin vào điều đó, vì họ cũng có những điều phải lo cho mình và gia đình riêng. Nên khi mẹ nói ổn là họ... yên tâm.

Nhưng đến tuổi này, Hạnh Dung nghĩ chị không nên và cũng không cần gồng lên nữa. Chị hãy cho phép mình được yếu, được buồn, và được quyền nói rằng mình cần các con.

Chị không nên im lặng mãi. Im lặng lâu quá, nỗi buồn sẽ không nhỏ đi, mà chỉ lắng sâu hơn. Và nếu đến một khi nào các con biết sự thật, chúng sẽ buồn, sẽ ân hận, tiếc nuối...

Chỉ có điều chị không nên nói trong lúc tủi thân hay nói như lời trách móc. Cách nói rất quan trọng, chị ạ. Chị có thể chọn một lúc thật bình tĩnh, không phải dịp tết, không phải lúc các con đang bận rộn để trò chuyện với các con.

Chỉ cần nói thật từ lòng mình: rằng những ngày tết nhà vắng vẻ quá nên mẹ buồn, rằng mẹ không thiếu thốn gì, chỉ thiếu tiếng người thân, và rằng mẹ mong những cái tết sau có con cháu ngồi chung một mâm cơm.

Nếu chị sợ nói ra sẽ làm các con áy náy, chị có thể nói thêm một câu rất mềm: “Mẹ nói vậy không phải để các con thấy có lỗi, chỉ là để các con hiểu mẹ hơn”. Chỉ cần thế thôi, là đủ để các con dừng lại và suy nghĩ.

Còn nếu chị chưa đủ can đảm để thẳng thắn như thế, thì chị hãy khéo léo, gọi điện cho con, nói về nồi thịt kho, về mấy đòn bánh tét, để các con hiểu là chị vẫn chờ, và bàn bạc với các con về cái tết năm sau, nói rằng chị sẽ làm gì để các con nhớ mùi vị tết tuổi thơ...

Chị thân mến, con cái trưởng thành rồi, chúng cần biết sự thật rằng mẹ mình cũng có cảm xúc, cũng cần được quan tâm. Hơn nữa, nói ra không có nghĩa là đòi hỏi, mà là cho các con cơ hội được làm tròn vai trò của chúng.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI