PNO - Trong khi chúng tôi sống nghèo khó, khổ sở thì bố mua cho nhân tình chiếc xe cúp cánh én và bà ta toàn mặc đồ mới.
| Chia sẻ bài viết: |
Hoàng Sang 07-06-2023 08:31:19
Gửi bạn Huyền Trang!
Bạn thân mến! Xét về một khía cạnh nào đó thì bạn vẫn còn hành phúc hơn chị em chúng tôi nhiều...tôi sinh ra và lớn lên những trận đòn roi của bố tôi dành cho mẹ, thậm chí ông đánh mẹ tôi không thương tiếc nhưng vì thương con mẹ tôi chịu đựng khổ nhục mà nuôi chị em tôi ăn học nên người. ông cặp kè gái gú, rượu chè bê tha đủ thứ. Người xưa thường nói, "nuôi con ai nỡ kể công tháng ngày" nhưng bố tôi thì kể lể này nọ nhưng thực ra nuôi con là trách nhiệm của cha mẹ. bạn có biết, ông cho tôi 1 chiếc xe máy để đi học nhưng ổng luôn kể lể đến nổi tôi cũng phải mang xe trả cho bố tôi. ngày cưới của tôi ông cho 5 phân vàng nhưng đám cưới xuong ông lấy lại, ngày tết chúng tôi không muốn về vì về là ông kiếm cớ gây sự này kia...chị em tôi nhiều lúc muốn ông nằm 1 chỗ để chăm sóc báo hiếu mà cũng đâu có được bạn. bố tôi là 1 giáo viên nhưng cách xử sự không bao giờ đúng chuẩn của 1 nhà giáo, có lối sống bê tha, nghiện rượu, và rất khẩu nghiệp. Mới đây nhất ông lại gây án mạng chết người và đang bị tạm giam chờ xét xử, chúng tôi như gục ngã, ngày xưa khổ về bố, bây giờ lại nhục nhã ê chề về ổng....
tôi nói ra đây không phải so sánh giữa bạn và tôi nhưng tôi biết bạn vẫn còn hạnh phúc hơn tôi nhiều. chúc bạn và mẹ bạn sức khỏe và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.
Lee 04-10-2022 18:01:52
Đọc dòng tâm sự của bạn tôi cảm giác một nỗi đau mà không hiểu vì sao!? Tôi tự hỏi tình cảm của con người là gì? Cái mà một người luôn đi tìm, còn một người có thì lại đi hủy hoại.
Nhà có đám cưới, những tài sản có giá trị cần được giữ gìn cẩn thận. Lỡ xảy ra mất mát, mất của đã đành, còn mất luôn tình thân
Ở tuổi 30, trong khi bạn bè đồng lứa đã kịp khoe ảnh cưới hay bận rộn với những đứa trẻ, vẫn có không ít người lý lịch tình trường trống trơn.
Nghĩ rằng, thương là phải ở gần, tôi về quê mua nhà sát cạnh cha mẹ. Bây giờ tôi giờ đứng ở ngã ba đường, đi không đành, ở không xong.
Câu chuyện một người vợ không muốn cho em chồng ở cùng trong căn nhà mới mua đang thu hút nhiều ý kiến trên mạng xã hội.
Mỗi sáng, thay vì nụ cười tươi tỉnh đón chào ngày mới, vợ tôi mặt u buồn thở dài: "Chán quá, lại lên cân rồi…".
Phụ nữ chúng ta đôi khi vẫn vậy, dẫu hạnh phúc đủ đầy hay khó khăn thiếu thốn vẫn không thôi vướng bận với 2 chữ “nếu như...”.
Cuộc sống vợ chồng nhạt toẹt, như ly nước có dằm cả trái chanh muối cũng không vớt vát lại được chút vị mặn nào.
Nếu anh quan tâm đến Miên sớm hơn một chút, thương em như cái cách cô ấy đã thương mình, thì anh đâu phải ân hận nhiều đến vậy!
Người bạn chí cốt năm nào lại nhẫn tâm dùng lòng tin của tôi để làm bệ đỡ cho những tham vọng.
Đơn giản 'dây chuyền sản xuất' sỏi niệu nằm ở chỗ khác, còn dương vật chỉ là nạn nhân của một cú lạc trôi.
Nhà có điều kiện, thuê cả người giúp việc, nhưng chị Linh vẫn bắt con gái mới học lớp 1 phải quét nhà, lên cấp III phải thành thạo việc bếp núc…
Với thế hệ gen Z, họ mạnh dạn nói ra suy nghĩ của mình, kể cả những điều có thể sẽ không làm vừa lòng nhà tuyển dụng.
Chị muốn các con lớn lên với ký ức hiền hòa chứ không phải những nặng nề của người lớn trong lúc cùng quẫn năm xưa.
Để chuẩn bị cho tuổi già vui vẻ, ngay từ khi còn trẻ, các bà các cô nên giữ cho mình những niềm đam mê, những thú vui riêng.
Ở tuổi 43, sau mỗi lần nhận lời đề nghị tái hợp từ chồng, chị Mỹ luôn tự hỏi: 'Hôn nhân có còn cần thiết?'
Tha thứ cho người khác là cách giải thoát cho mình nhưng có những nỗi đau không thể quên, có những con người không xứng đáng được tha thứ.
Mặc dù mấy hôm nay giá tiêu có khởi sắc, nhưng nếu bán bây giờ thì vẫn chưa huề vốn. Vợ muốn chờ thêm.
Chuyện kết hôn gần hay xa chưa bao giờ là một phép so sánh hơn thua đơn giản. Điều quan trọng là cách mỗi người sắp xếp cuộc sống của mình.