PNO - Trong khi chúng tôi sống nghèo khó, khổ sở thì bố mua cho nhân tình chiếc xe cúp cánh én và bà ta toàn mặc đồ mới.
| Chia sẻ bài viết: |
Hoàng Sang 07-06-2023 08:31:19
Gửi bạn Huyền Trang!
Bạn thân mến! Xét về một khía cạnh nào đó thì bạn vẫn còn hành phúc hơn chị em chúng tôi nhiều...tôi sinh ra và lớn lên những trận đòn roi của bố tôi dành cho mẹ, thậm chí ông đánh mẹ tôi không thương tiếc nhưng vì thương con mẹ tôi chịu đựng khổ nhục mà nuôi chị em tôi ăn học nên người. ông cặp kè gái gú, rượu chè bê tha đủ thứ. Người xưa thường nói, "nuôi con ai nỡ kể công tháng ngày" nhưng bố tôi thì kể lể này nọ nhưng thực ra nuôi con là trách nhiệm của cha mẹ. bạn có biết, ông cho tôi 1 chiếc xe máy để đi học nhưng ổng luôn kể lể đến nổi tôi cũng phải mang xe trả cho bố tôi. ngày cưới của tôi ông cho 5 phân vàng nhưng đám cưới xuong ông lấy lại, ngày tết chúng tôi không muốn về vì về là ông kiếm cớ gây sự này kia...chị em tôi nhiều lúc muốn ông nằm 1 chỗ để chăm sóc báo hiếu mà cũng đâu có được bạn. bố tôi là 1 giáo viên nhưng cách xử sự không bao giờ đúng chuẩn của 1 nhà giáo, có lối sống bê tha, nghiện rượu, và rất khẩu nghiệp. Mới đây nhất ông lại gây án mạng chết người và đang bị tạm giam chờ xét xử, chúng tôi như gục ngã, ngày xưa khổ về bố, bây giờ lại nhục nhã ê chề về ổng....
tôi nói ra đây không phải so sánh giữa bạn và tôi nhưng tôi biết bạn vẫn còn hạnh phúc hơn tôi nhiều. chúc bạn và mẹ bạn sức khỏe và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.
Lee 04-10-2022 18:01:52
Đọc dòng tâm sự của bạn tôi cảm giác một nỗi đau mà không hiểu vì sao!? Tôi tự hỏi tình cảm của con người là gì? Cái mà một người luôn đi tìm, còn một người có thì lại đi hủy hoại.
Những đứa con "già đầu" vẫn tìm đủ cách để sống bám vào cha mẹ. Kinh tế biến động, thất nghiệp tràn lan là cái cớ để họ sống đời "tầm gửi".
Trong 4 năm hôn nhân, chồng nhiều lần nói tôi ‘sinh ra để cản chồng’. Mới nhất là lần anh đòi bán ô tô để đầu tư vàng.
Tôi chợt ngộ ra: có những phụ nữ được nâng niu, chiều chuộng chỉ bởi họ luôn sẵn sàng tâm thế để được chiều chuộng, nâng niu.
Dù ở đâu, nụ hôn vẫn là cầu nối gắn kết 2 trái tim, để những nhịp đập tìm thấy sự đồng điệu.
Những va đập cuộc đời dạy chị biết giữ im lặng trước nỗi buồn, biết mỗi sớm mai thức dậy còn có việc để làm đã là hạnh phúc.
Nhìn tay bạn trong tay chồng và nhìn chồng tôi đang ung dung đi một mình, lòng tôi dâng lên một chút tủi hờn.
Thấy người người mua đất sang tay kiếm lời, tôi học theo 'lướt sóng', vay nợ mua đất, không lướt được, tôi đóng lãi ngân hàng 1 năm rồi bán giá vốn.
Vợ đường đột thông báo sẽ về nhà ngoại sống cùng con trai nhỏ, còn tôi và con trai lớn về với ông bà nội.
Cô gái bắt phải xe của anh tài xế ‘có mùi’ và sau chuyến xe dài 13km giữa trời nắng, cô gái bất bình, tự nhận mình ‘cạn phước’.
Có lẽ không cần phải dạy các bà mẹ yêu con như thế nào bởi đó là chuyện của trái tim.
Mẹ tôi chưa từng đo tình cảm, giá trị của ba bằng tiền, bằng sự thành bại. Cũng chưa từng tính toán hay rời đi.
Không phải mọi cảm xúc đều cần giữ lại. Khi biết buông bớt những điều không cần thiết, gia đình sẽ trở thành nơi dễ thở và bình yên hơn mỗi ngày.
Nhóm đồng nghiệp, gồm tôi, Lan và Huy, rủ nhau mở tài khoản, mỗi người một ít vốn, coi như kiếm thêm tiền chợ mỗi tháng.
Đôi khi, lùi lại một bước, giữ cho nhau một khoảng cách an toàn lại là cách tốt nhất để bảo tồn sự tôn trọng và tình thân
Nếu cứ mãi đứng đó đợi chờ hay mong mỏi một cái ngoảnh đầu thì cuối cùng chính bản thân sẽ tự khước từ hạnh phúc.
Làm sao để 'sống sót' qua giai đoạn khó khăn này, khi bạn bị thất nghiệp ở tuổi 45, với 2 đứa con đang độ tuổi ăn học, đang ở nhà thuê?
Một lời lỡ miệng trong phòng ngủ có thể trở thành vết cứa sâu vào lòng tự trọng, nhất là khi nó chạm đến sự so sánh với người cũ.
Cầm 2 cuốn sổ hồng trên tay, tôi mới thấm thía câu chuyện phía sau những quyết định đầu tư đất cát tưởng chừng rất dễ ăn như thế này.