PNO - Trong khi chúng tôi sống nghèo khó, khổ sở thì bố mua cho nhân tình chiếc xe cúp cánh én và bà ta toàn mặc đồ mới.
| Chia sẻ bài viết: |
Hoàng Sang 07-06-2023 08:31:19
Gửi bạn Huyền Trang!
Bạn thân mến! Xét về một khía cạnh nào đó thì bạn vẫn còn hành phúc hơn chị em chúng tôi nhiều...tôi sinh ra và lớn lên những trận đòn roi của bố tôi dành cho mẹ, thậm chí ông đánh mẹ tôi không thương tiếc nhưng vì thương con mẹ tôi chịu đựng khổ nhục mà nuôi chị em tôi ăn học nên người. ông cặp kè gái gú, rượu chè bê tha đủ thứ. Người xưa thường nói, "nuôi con ai nỡ kể công tháng ngày" nhưng bố tôi thì kể lể này nọ nhưng thực ra nuôi con là trách nhiệm của cha mẹ. bạn có biết, ông cho tôi 1 chiếc xe máy để đi học nhưng ổng luôn kể lể đến nổi tôi cũng phải mang xe trả cho bố tôi. ngày cưới của tôi ông cho 5 phân vàng nhưng đám cưới xuong ông lấy lại, ngày tết chúng tôi không muốn về vì về là ông kiếm cớ gây sự này kia...chị em tôi nhiều lúc muốn ông nằm 1 chỗ để chăm sóc báo hiếu mà cũng đâu có được bạn. bố tôi là 1 giáo viên nhưng cách xử sự không bao giờ đúng chuẩn của 1 nhà giáo, có lối sống bê tha, nghiện rượu, và rất khẩu nghiệp. Mới đây nhất ông lại gây án mạng chết người và đang bị tạm giam chờ xét xử, chúng tôi như gục ngã, ngày xưa khổ về bố, bây giờ lại nhục nhã ê chề về ổng....
tôi nói ra đây không phải so sánh giữa bạn và tôi nhưng tôi biết bạn vẫn còn hạnh phúc hơn tôi nhiều. chúc bạn và mẹ bạn sức khỏe và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.
Lee 04-10-2022 18:01:52
Đọc dòng tâm sự của bạn tôi cảm giác một nỗi đau mà không hiểu vì sao!? Tôi tự hỏi tình cảm của con người là gì? Cái mà một người luôn đi tìm, còn một người có thì lại đi hủy hoại.
Khi món nợ ân tình tưởng chừng đã vẹn tròn, chị Thu bàng hoàng nhận được yêu cầu trả lãi từ chính người từng bán vàng cứu mạng mình năm xưa.
Nếu không có năm cũ đầy giông gió ấy, có lẽ tôi sẽ không nhận ra mình có thể kiên cường, mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng như bây giờ.
Việc chụp ảnh trong những chuyến du lịch từ bao giờ đã trở thành một nghi thức bắt buộc, một gánh nặng vô hình lấn át cả niềm vui khám phá.
Nếu người phụ nữ bước qua năm mới trong tình trạng kiệt sức thì sự đủ đầy bên ngoài cũng trở nên trống rỗng.
Ở ngưỡng tuổi 40, khi số đông ổn định và vững vàng, nhiều người lại cảm thấy bản thân thất bại, trắng tay khi nhìn lại cuộc đời.
Sự chi li trong hôn nhân thường được ngụy trang dưới cái tên mỹ miều là tiết kiệm cho tương lai.
Trưởng thành không phải là những chuyến đi thâu đêm suốt sáng, cũng chẳng phải là cái tôi xù lông nhím mỗi khi mẹ cất tiếng hỏi han.
Chồng có nhà trước hôn nhân, vợ dọn về ở sau cưới. Tiền sinh hoạt trong gia đình nhỏ gần như dồn hết lên vai người vợ đang mang thai.
Giữa cơn đổ nát của đời mình, bạn đã đủ mạnh mẽ để cho phép người khác đỡ lấy mình.
Về tới nhà, tôi bật chế độ dọn dẹp, giặt giũ, sắp xếp; còn chồng thì bật chế độ ra sân tập và lao ra sân như cơn gió.
"Em mệt mỏi lắm rồi, năm nào cũng quẩn quanh tết nhất như thế này. Em không chịu được nữa", vợ tôi than.
Tết năm nay, nhìn con ngủ ngoan trong vòng tay, tôi nhận ra tết quê không còn là nỗi ám ảnh như trước dù nó vẫn ồn ào, vẫn nhiều va chạm...
Một cái tết gọn gàng, vừa vặn với nhu cầu của gia đình mang lại niềm vui bền hơn rất nhiều so với cảm giác hào hứng mua sắm ngắn ngủi.
Sau tết, tôi học được cách buông bớt những kỳ vọng không thuộc về mình.
Người ta hẹn “con/cháu sẽ sớm về” vì biết rằng, nếu còn người chờ mình ở đó, còn người ta mong ngóng được gặp gỡ hỏi han… thì đó là tết.
Tưởng sẽ có tết trọn vẹn bên bố mẹ đã lớn tuổi, gia đình tôi ngậm ngùi quay lại thành phố sớm vì không chịu được sự ồn ào nơi quê nhà.
Mong rằng, ai rồi cũng sẽ tràn đầy những nguồn năng lượng bắt đầu hành trình mới của riêng mình, với tất cả những niềm hy vọng...
Tôi muốn giữ trọn không khí này vì chính mình cần nó, cần những khoảng lặng, cần những yêu thương.