PNO - Ba chị em tôi mỗi tuần đều thay phiên vượt hàng trăm cây số về thăm nhưng vẫn không yên tâm vì cha mẹ già yếu lại sống đơn độc ở quê.
| Chia sẻ bài viết: |
Tran Nguyen Cách đây 32 phút
Y hệt nhà mình! Ba mẹ ở quê cứ bảo "tao khỏe", mà nhìn qua camera thấy ông bà lủi thủi ăn cơm một mình, nước mắt cứ trào ra. Ép lên thành phố thì cụ bảo lên đó như "ở tù lỏng", được 3 ngày lại đòi về. Bế tắc thật sự!
Ngọc 20 Cách đây 53 phút
Người già không sợ nguy hiểm như mình nghĩ, họ sợ mất tự do hơn. Bạn càng nói về rủi ro, bệnh tật, họ càng thấy bị ép và sẽ phản kháng.
Tiền Giang Cách đây 55 phút
Bạn không thể kiểm soát hoàn toàn rủi ro khi cha mẹ đã lớn tuổi, nhất là khi họ chọn sống xa con cái. Điều bạn làm được là giảm thiểu rủi ro và ở bên nhiều nhất có thể. Vậy thôi!
Thủy Châu Cách đây 57 phút
Nếu ba mẹ vẫn nhất quyết không đi thì phải chấp nhận một phần thực tế. Đừng chỉ dựa vào camera. Camera chỉ giúp nhìn, không giúp xử lý. Cái cần là “người gần đó”. Bạn thử tìm một người quen, hàng xóm xa xa cũng được, hoặc trưởng ấp, người bán tạp hóa… kiểu người có thể chạy qua trong 5-10 phút khi cần. Trả họ một khoản nhỏ mỗi tháng để họ để ý giúp. Cái này thực tế hơn rất nhiều.
Huệ Nguyên Cách đây 1 giờ
Chị đừng đặt mục tiêu “bắt ba mẹ lên thành phố” ngay từ đầu. Với người gần 80 tuổi, chuyện rời quê giống như mất luôn cảm giác an toàn. Thay vì ép, hãy chuyển sang kiểu “dụ mềm”. Ví dụ: rủ lên chơi 1-2 tuần, lấy lý do khám sức khỏe, chăm cháu, đổi không khí. Lên vài lần, quen dần rồi mới tính chuyện ở lâu hơn.
Minh Hiền Cách đây 1 giờ
Nói thật nha, hoàn cảnh này rất nhiều người gặp chứ không riêng gì bạn. Và cái khó nhất không phải là thiếu tiền hay thiếu cách, mà là cha mẹ không muốn rời nơi họ đã sống cả đời. Cái này không thể ép được, càng ép càng phản tác dụng.
Vợ chồng tôi vốn rất hòa hợp chuyện gối chăn nhưng từ lúc sinh xong chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác chán ghét chồng.
Không một ai, kể cả ông bà, cha mẹ, có quyền đánh một đứa trẻ theo cách gây tổn thương thân thể và xúc phạm nhân phẩm như vậy.
Tiền chung của gia đình chỉ đưa ra khi vợ chồng đồng thuận và có kế hoạch thu hồi rõ ràng. Sự minh bạch là cách giữ hòa khí lâu dài.
Mỗi khi có tranh luận, dù là chuyện nhỏ nhặt, anh luôn cố gắng phân định đúng sai đến cùng, tuyệt đối không bao giờ nhường tôi một bước.
Phụ nữ có thể chịu đựng nhiều thứ nhưng không nên chịu đựng một người đàn ông vừa phản bội vừa vô trách nhiệm.
Khi em bớt gánh vác quá nhiều, người đàn ông bên cạnh mới có không gian và áp lực để trưởng thành.
Con đã 11 tháng mà chuyện ấy vẫn đóng băng hoàn toàn. Mỗi lần em chủ động đều bị chồng né tránh với lý do mệt mỏi, con khóc....
Trong hôn nhân, có một điều rất khó chấp nhận - cảm giác mình không được lựa chọn, không được hiện diện trọn vẹn trong đời sống của bạn đời.
Một người đàn ông sau ly hôn vẫn liên lạc với vợ cũ không hẳn là dấu hiệu còn tình cảm.
Cứ ngỡ lấy được chồng hiền, cha mẹ chồng tâm lý là yên thân, nào ngờ tôi lại "đụng" chị chồng khó ưa, khó chịu.
Việc em nhắn tin chia tay rồi anh ấy im lặng suốt 2 ngày đã là một câu trả lời. Người muốn giữ em lại sẽ không im lặng lâu đến thế.
Em không thể thay đổi chồng. Chúng ta không bao giờ có thể ép một người trở nên hiếu thảo hay ấm áp nếu tự tâm họ không muốn.
Trong nhóm chat gia đình, hễ tôi lên tiếng hỏi thăm, cả khung chat bỗng im bặt rồi mọi người thản nhiên tiếp tục câu chuyện khác...
Em xứng đáng với một người biết trân trọng những giây phút bên em mà không khiến em phải xin xỏ chút thời gian được ở bên họ.
Một mối quan hệ bền vững không thể tồn tại nếu một người phải đau đớn từ bỏ điều mình trân quý chỉ để giữ người kia.
Tôi không có lấy một phút giây riêng tư thực thụ. Có những lúc tôi đang tắm, chồng vẫn thản nhiên gõ cửa đòi vào lấy đồ.
Cha mẹ em không chê nhà anh nghèo. Ngược đời ở chỗ cha mẹ và các chị anh lại không ưa em chỉ vì nhà em khá giả...
Bảo vệ gia đình không chỉ là chống chọi cơm áo gạo tiền mà còn là giữ vững trước miệng lưỡi thế gian.