Chị chị - em em, qua xưng tên, rồi anh anh - em em một thời gian ngắn ngủi trước khi chuyển hẳn sang gọi ông ông - bà bà, xưng tôi tới giờ...
"Tình một đêm" trong bài viết này không nói về kiểu hai người hoàn toàn xa lạ, đến với nhau chỉ để thỏa mãn. Các đương sự trong những câu chuyện sau đây đều có cảm xúc khi đến với nhau...
Đi một mình thì thích đi giờ nào cũng được, đi đâu cũng được, làm gì cũng được, không cần xem giờ giấc hay sở thích của người đi cùng mình, cũng không cần phải… nói chuyện nhiều. Một mình một cõi thong dong.
Đêm ấy là một đêm đáng nhớ, khi anh quyết định lập… hat-trick - khuya và sáng hai lần phục vụ vợ và khoèo vợ thêm một bận nữa trước lúc trả phòng, như thể tiếc nuối cái không gian ấm áp, ngon lành ấy...
Vợ chồng tôi từng kết bạn với nhau trên facebook, nhưng sau một thời gian, tôi thấy quá nhiều phiền phức.
“Ừ thì cô ấy có công lớn với gia đình tôi, với cha mẹ tôi. Nhưng cứ thế này thì sợ tôi không chịu được nữa, chị ạ..."
Tôi liệu có nên “đắp mộ cuộc tình” như Phạm Quỳnh Anh hay duy trì cuộc hôn nhân không còn tiếng nói chung, không có sự sẻ chia, đồng cảm, yêu thương?
Lẽ thường, một album ảnh cưới sẽ chỉ gồm duy nhất một cặp đôi cô dâu chú rể. Với bộ ảnh cưới được ví là độc đáo và ý nghĩa “nhất Vịnh Bắc Bộ” này thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác.
Hội chị em bạn gái chúng tôi vài ba tháng vẫn thường ngồi lại với nhau, than thở chuyện chồng con.
“Ngày đó em xinh quá, lại thông minh, giỏi giang. Anh mà còn khen em nữa thì chắc em… leo lên đầu anh quá; nên phải "dìm" em xuống bớt, cho em khỏi kiêu ngạo”!
Hai bức chân dung, hai lá thư dài - một của em, một của tôi. Đó là tất cả những kỷ niệm ngắn ngủi nhưng lạ kỳ mà những ngày mưa đã neo tôi và em lại bên nhau.
Hai ngày cuối tuần vừa qua, chị em phụ nữ trên mạng xôn xao với đoạn clip một ông bố vợ, nghe nói chàng rể thường xuyên đánh con gái mình, đã cầm roi đến đích thân hỏi tội chàng rể.
“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Cô và anh nhìn nhau nhưng không thấy con người thực tại mà qua những kỷ niệm thời thanh tân, rồi xao lòng, nuối tiếc khi lỡ để mất nhau.
Vạch ra cái xấu, cái thiếu, cái yếu kém của nhau bằng cách nào tế nhị nhất, để người kia biết mình được yêu thương và được mong chờ thay đổi mới là cách xử sự khôn ngoan của vợ chồng...
Chị vuốt tóc con và nhớ lại cảnh mấy đứa con gái ngồi bệt giữa hành lang, rồi hiện ra cảnh xách giày túm váy. Ờ, kiếm tiền ở nhà hàng sang chảnh đâu dễ. Nơi nào cũng có kẻ này người kia.
Lần đầu anh dẹp bỏ tự ái đàn ông để “hạ mình” với vợ. Anh nhớ, vợ anh từng dỗi rằng, anh chưa từng gửi email cho vợ, dù mỗi ngày anh gửi đi hàng chục email công việc.
Tổ ấm đâu phải cứ xây thật to, thật lộng lẫy là hạnh phúc? Làm sao để bạn hiểu ra điều đó, làm sao để bạn không phải tìm đến thám tử để kiểm nghiệm những hoài nghi trong cuộc hôn nhân của chính mình?
Chỉ cần có tình yêu thực sự thì dù là “thùng rác” hay “người đổ rác”, mọi câu chuyện to đều trở nên nhỏ xíu, mọi bức xúc muộn phiền sẽ tan biến và ta lại sống vui.
Người nhà quê mình cưới vợ, gả chồng cho con; khi cho tài sản, đa số ngầm ý cho chung hai vợ chồng, mong chúng nó ăn nên làm ra, hạnh phúc; chỉ là chữ ngờ cũng hay đến bất tử...
Xin được kể tiếp câu chuyện về chị, như một minh chứng rõ ràng về sự mạnh mẽ kiên cường của những người phụ nữ.
Cuộc sống gia đình tôi trở nên xáo trộn từ khi vợ cũ của chồng chuyển về ở gần. Nếu còn yêu thương anh, sao chị không quay về trước khi chúng tôi kết hôn mà đợi đến bây giờ...
Có những người phụ nữ, dù trong cuộc đời có bị vùi dập bởi bao nhiêu phong ba bão táp, họ vẫn vươn lên hướng về phía mặt trời. Câu chuyện đầy truân chuyên của người phụ nữ này hẳn sẽ khiến bạn khâm phục.
Tôi tự hỏi, thay vì dành thời gian kể lể với mọi người, cố gắng chứng tỏ bản thân… sao anh không dùng để vun đắp tình cảm gia đình?
Ở tuổi 70, lão không nghĩ đến một đám cưới hay điều gì tương tự. Lão có cảm giác chính mình đang khơi dậy ngọn lửa nồng nàn trong trái tim người bạn gái có rất nhiều những câu chuyện đời...
Một món quà đắt tiền khiến cô bạn của chị vui và hạnh phúc. Nhưng một lẵng hoa chồng tặng cũng đã khiến chị vỡ òa, bất ngờ đến bao nhiêu vào giây phút được nhận...