PN - Còn nhớ cách đây hơn 5 năm, tôi làm chung với một anh đồng nghiệp kỳ lạ. Lạ vì anh rất thân thiện, vui vẻ, nhưng hễ có ai đó đề xướng ăn uống sau giờ làm là anh lập tức thoái thác với đủ mọi lý do. Mặc cho mọi người cố gắng nài nỉ thế nào anh vẫn luôn trả lời bằng những cái lắc đầu. Từ đó, tin đồn về anh bắt đầu rộ lên với nhiều câu chuyện hấp dẫn, ly kỳ. Nào là anh nghèo, anh keo kiệt, anh có bồ nhí nên phải tranh thủ chạy show…
PNO - 1. Khi còn là một cô bé con nhỏ xíu, tôi ước sau này lớn lên cũng có mái tóc dài như mẹ. Mái tóc mẹ óng ả, đen nhánh như nhung. Tôi thích nhất là mỗi lần được mẹ cõng sau lưng, hít hà mùi hương bồ kết, hương bưởi thơm dịu phả ra từ suối tóc của mẹ.
PNCN - Anh kể chuyện quá khứ bằng giọng bình thản, dẫu anh từng bị chìm trong những cơn tuyệt vọng, đến mức nảy ý định quyên sinh. Anh giải thích rằng, có được sự bình thản hôm nay là vì anh còn một mục đích lớn lao. Coi nỗi đau là thử thách của số phận, anh phải sống và nhìn về tương lai.
PNCN - Bị các con đánh đồng giữa chứng rối loạn lo âu với bệnh… tâm thần, từ đó có hành vi bạo lực gây tổn hại đến tinh thần, sức khỏe là câu chuyện đau lòng của bà Võ Thị Nở (ngụ P.Bến Thành, Q.1, TP.HCM).
PNCN - Con trai tôi ly hôn, có vợ khác, giao con gái của nó cho vợ chồng tôi nuôi từ lúc bốn tuổi, đến bây giờ được 17 tuổi. Vợ chồng nó “khoán trắng” việc chăm sóc, nuôi dạy con cho vợ chồng tôi.
PNCN - Vừa có người khen hai cậu con trai của chị ngoan ngoãn, đi làm về là ở nhà, cả đời chẳng đi đâu. Chị lắc đầu, cười buồn bã, bảo chỉ ước gì con cái chịu ra ngoài đi chơi, giao du với bạn bè như con người ta.
PNCN - Ngày mẹ còn bé, để chụp được một tấm hình là một điều xa xỉ, nên mẹ không hình dung được hồi đó mẹ ra sao. Giờ có điều kiện hơn xưa nên mẹ ghi lại tất cả những sự kiện đã diễn ra trong cuộc đời con bằng ảnh và một video clip mỗi tháng.
PN - Con gái Susu của tôi mười tuổi, chiều cao trung bình, vẻ ngoài không đẹp lắm. Susu chưa dậy thì, nhưng tóc dài, da mịn, luôn thơm tho sạch sẽ. Mỗi khi tôi dắt con đi chơi chung với con cái của đồng nghiệp, Susu thường nhận được nhiều lời trầm trồ, khen ngợi là “ra dáng”. Với hai mẹ con tôi, điều này không phải tự dưng hoặc dễ dàng mà có.
PN - Chiếc xe đạp đòn dông có màu nâu đỏ, hay là màu đỏ nhưng vì quá cũ mà ngả sang màu nâu. Sáng nào ba cũng rời khỏi nhà với nó để đến trường.
PNO - Mẹ đã viết rất nhiều điều đẹp đẽ về con trong những cuốn nhật ký xinh đẹp. Trong những cuốn nhật ký đó có lưu giữ biết bao nhiêu hình ảnh, kỷ niệm tuyệt vời từ ngày con chào đời, con lật con lẫy, con chập chững bước đi…
PNO - Dư luận vẫn còn bàng hoàng tin chuyện một bé trai 8 tuổi bị bố ruột đánh đến chết. Em chết trong tức tưởi, cô độc. Không ít người thương xót cho số phận bất hạnh của em và lên án ông bố độc ác. Tôi cũng từng có một tuổi thơ bất hạnh, luôn bị ngược đãi, bạo hành nên hơn ai hết tôi hiểu nỗi khổ của một đứa trẻ khi bị bố mẹ ruột bỏ rơi.
PN - Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ vài ba bữa lại gây náo loạn. Từ khi còn nhỏ, tôi đã quen chứng kiến việc người đàn ông nhà bên ấy mỗi lúc say xỉn đều kiếm chuyện gây gổ với vợ.
PN - Chị tôi khoe rằng, con của chị rất thông minh, mới bốn tuổi mà đã đếm được từ 1 đến 100, và biết đủ 24 chữ cái. Hơi ngạc nhiên nên cách đây ít hôm tôi ghé nhà chị, thấy cháu đang làm quen với những con số mà mẹ cháu hướng dẫn.
PN - Đã một tuần kể từ ngày mẹ chính thức nhận quyết định nghỉ hưu, con nghe nhiều hơn những tiếng thở dài của mẹ mỗi đêm. Một tuần, mẹ mong ngóng tiếng trẻ con khóc mỗi sáng, tiếng chơi đùa, reo hò và những tiếng gọi thân thương “con chào cô” như ngày mẹ còn là một giáo viên mầm non. Một tuần, con nhìn mẹ ngồi bần thần, thỉnh thoảng lại giật mình khi nghe tiếng cu Bi bên nhà hàng xóm khóc.
PN - Cha là ngôi sao hay ngủ muộn, lấp lánh chút ánh sáng tô điểm cho bầu trời đêm thêm đẹp, cho đời tôi một hạnh phúc vĩnh hằng được làm con của cha.
PNO - Con gái 28 tuổi chưa có tình yêu, má cứ nhìn con đi về một mình mà than thở. Mỗi lần vậy, con chỉ sẵn một câu: hay con cưới đại anh nào cho má có rể! Má cười buồn, bảo phải yêu mới có thể sống đời với nhau, còn không, dở dang lận đận như má, khổ thân… Rồi má lại như nói với chính mình, có khi yêu cũng không thể đi cùng nhau đến cuối đời…
Hãy dành vài phút đọc những điều sau để học cách thể hiện tình cảm với con trai. Những điều thiêng liêng cần được nói ra và cần được chứng tỏ không chỉ bằng lời.
PN - Gia đình tôi có nhiều người “nhậu hiền”. Ông nội tôi là công chức thời Pháp thuộc, nghe kể lại rằng ông rất thanh lịch, chỉ mỗi tật hay nhâm nhi bên mâm cơm tối ở nhà. Ông bị bạo bệnh mất sớm, để lại cho bà nội đàn con nhỏ dại.
PN - Thằng nhỏ vụt chạy, nấp vào vạt keo ven đồi. Chúng tôi cố kêu gọi gì cũng vô ích. Ba mẹ nó phải ra gọi một hồi lâu, nó quay về, len lén nhìn người lạ, rồi vụt vào bếp. Mẹ nó, chị Hoan ôm lấy con. Nó co rúm, mắt mở to kinh ngạc và sợ hãi. “Cháu mấy tuổi hả em?”, “Dạ, sinh 2006”, “Có ra thị trấn lần nào chưa?”, “Chưa”, “Biết trường học chưa?”, “Làm chi biết”. Mẹ nó trả lời thẳng băng, ngắn gọn đúng khẩu ngữ của bà con người Xê Đăng, nhưng tuyệt đối không phải vô cảm, bất cần. Tôi đọc trong đó nước mắt đau buồn đã đông cứng.
PN - 200.000đ. Đó là giá một quyển sách mà người phụ nữ nghèo khổ đã bỏ ra để mua cho con. Số tiền mà bà phải dành dụm trong nhiều tháng trời và có thể sẽ ảnh hưởng đến khoản sinh hoạt phí eo hẹp của gia đình trong thời gian tới. Thế nhưng bà vẫn quyết tâm mua làm quà sinh nhật cho con, bởi bà biết con mình thực sự cần nó.
PNO - Mẹ tôi mê bói, nói đúng hơn là tất thảy những người đàn bà ở làng tôi đều ham bói toán. Những lúc nông nhàn họ thường chụm đầu thì thầm kể về một vụ gọi hồn, vài địa chỉ xem bói nghe đồn linh lắm.
PNO - Sau này, bà nội thường kể lại chuyện ngày con xuất hiện trong gia đình ra sao. Bà bảo, ba đi công trình hai tháng, khi về mang theo đứa bé gần một tuổi đèo đẹt, gầy nhẳng, suy dinh dưỡng nặng.
PNCN - Trời xế, chị Mới với giọng qua một người phụ nữ khác ở cuối căn phòng bệnh viện (Khoa Ung bướu nhi, Bệnh viện Nhi Đồng 2 TP.HCM): “Em nấu thêm cho chị chén cơm nhen?”. Hơn năm tháng đưa con vào viện điều trị bệnh ung thư hạch, chị Mới đều phải xin cơm từ thiện buổi sáng và buổi trưa. Còn buổi tối, chị nhờ những người ở đây xúc thêm cho chén gạo vào nồi để “ăn ké”. Ở Khoa Ung bướu nhi này, câu chuyện “nghèo rơi nước mắt” của chị được nhiều người biết và cảm thông, chia sẻ…
PNCN - Con luôn bảo rằng mình thương mẹ. Con nhiều lần trách các anh chị em không biết nghĩ đến mẹ. Mẹ cũng biết là con thương mẹ. Nhưng cái cách “thương” của con đôi khi làm cho mẹ buồn, con biết không?