Gặp nữ công nhân vệ sinh trả lại gần 1 tỷ đồng cho khách

28/08/2019 - 09:50

Chị Ngọc, người được tuyên dương vì trả lại hành lý cho khách, vô tư chia sẻ: “Cứ đặt mình vô hoàn cảnh của người mất tiền sẽ hiểu. Mình mất cái gì nho nhỏ cũng sẽ rất buồn, huống chi người ta mất số tiền lớn vậy”.

Ngày ngày chạy ngược chạy xuôi theo ca kíp, một mình lo kinh tế cho cả gia đình nhưng lúc nào chị Ngọc cũng nở nụ cười. 

1 tỷ đồng đó không phải của mình

Là nhân viên Công ty TNHH MTV Dịch vụ mặt đất sân bay Việt Nam (VIAGS, công ty thành viên của Vietnam Airlines), công việc của chị Phùng Thị Ngọc là cùng đồng đội dọn vệ sinh máy bay. 

Hễ máy bay đáp xuống, 8 người trong đội của chị Ngọc ùa lên, mỗi người một việc, thuần thục, chuyên nghiệp. Để không làm ảnh hưởng chuyến bay kế tiếp, công việc của mỗi người trong tổ của chị Ngọc được tính theo từng phút. 

Tối 24/8, khi lên máy bay của Singapore Airlines (từ Singapore đến sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, TP.HCM) làm nhiệm vụ, chị Ngọc nhìn thấy trên ghế ngồi số 31K và 31H hai chiếc túi đeo nhỏ xinh xắn của hành khách. Như một thói quen, chị lập tức kêu to, gọi tổ trưởng của mình: “Tùng ơi! Khách để quên hành lý”.

Anh Trần Thanh Tùng lập tức có mặt, gọi báo cáo cấp trên, lập biên bản, trả lại hai chiếc túi cho hành khách. Còn chị Ngọc tiếp tục lau dọn. Hóa ra, bên trong túi có hơn 50.000 đô la Singapore cùng gần 2 triệu đồng, hai điện thoại di động đắt tiền và một số giấy tờ tùy thân. Tổng giá trị tài sản để quên tương đương gần 1 tỷ đồng.

Gap nu cong nhan ve sinh tra lai gan 1 ty dong cho khach
Ông Trần Anh Tuấn - Đội trưởng Đội Dịch vụ trên tàu của VIAGS - chia sẻ niềm vui cùng chị Ngọc khi được tổng công ty tuyên dương

Sự việc được báo về tổng công ty. Đội của chị Ngọc được tuyên dương, nhưng nhìn chị Ngọc tỉnh bơ, ai nấy như cụt hứng. Ông Trần Anh Tuấn - Đội trưởng Đội Dịch vụ trên tàu của VIAGS - kể: khi tổ trưởng báo tin về số tiền mà khách để quên, chị Ngọc chỉ cười hỏi “thế à, sao họ lại mang nhiều tiền thế”.

Chị Ngọc vô tư: “Một tỷ đó có phải của mình đâu”. Rồi chị cười xòa: “Cứ đặt mình vô hoàn cảnh của người mất tiền sẽ hiểu. Mình mất cái gì nho nhỏ cũng sẽ rất buồn, huống chi người ta mất số tiền lớn vậy”.

Nhặt được cái gì, sẽ trả lại người ta cái đó

Anh Bùi Hữu Chuyển - chồng chị Phùng Thị Ngọc - khẳng định: “Ngọc ấy à? Nhặt được cái gì cũng sẽ trả lại người ta cái đó thôi”. Anh Chuyển quê ở tỉnh Hải Dương, cũng là công nhân một công ty vận chuyển hàng của sân bay. Vợ chồng cùng làm theo ca kíp. Nhờ gia đình hỗ trợ, anh chị mua lại được căn nhà nhỏ của gia tộc, có nơi trú ngụ. 

Chị Ngọc sinh ra trong gia đình có 7 anh chị em ở huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Từ nhỏ, chị ước mơ làm cô giáo. Thế nhưng, năm 2002, khi giấy báo trúng tuyển đại học đến, chị phải đối diện với nhiều khó khăn của gia đình. Chị đành cùng anh trai vào TP.HCM làm công nhân kiếm sống. Từ một công nhân bình thường ở đội kỹ thuật Công ty Biti’s, chỉ trong vòng 5 năm vừa làm, vừa học thêm, chị được đề bạt phụ trách quản trị nhân viên và hành chính văn thư của công ty. Đó là năm 2006, cũng là lúc cậu con trai chào đời. 

Gap nu cong nhan ve sinh tra lai gan 1 ty dong cho khach
Chị Ngọc bên chồng con

Nhà ở Q.Gò Vấp, còn công ty ở Q.6 nên vì chồng con, chị nghỉ việc và xin về làm công nhân vệ sinh máy bay. Với chị, mọi việc rất đơn giản: “Công việc gì có duyên với mình thì mình mới theo được nó. Lao động chân tay cũng quý như làm văn thư hành chính nếu mình cảm thấy vui. Chỉ mong cả nhà khỏe mạnh, vui vầy bên nhau là đủ”. 

Gần 5 năm trước, anh Chuyển đột ngột bệnh nặng, phải nghỉ việc dài ngày để điều trị, mọi gánh nặng kinh tế đều đồn lên vai chị Ngọc. Mỗi ngày, chị đều phải chạy theo ca. Nếu vào ca sáng, 4g30 chị phải có mặt tại sân bay; nếu đi ca chiều, 17g vào việc, có khi mãi 2g sáng hôm sau mới được rời vị trí. Khi về tới nhà, chị vui vẻ lo bếp núc, chăm sóc chồng con. Vậy mà cả đội vệ sinh của chị không ai hay bệnh tình của anh Chuyển, chỉ đến khi anh khỏe lại, chị Ngọc mới báo tin: “Nay anh Chuyển mạnh rồi, đang làm shipper cho Emart Gò Vấp đấy nhé”.   

Anh Chuyển nói: “Tôi thương, đi đến hôn nhân cùng Ngọc cũng vì bản tính thật thà của cổ. Cái gì của mình, do mình làm ra, cổ mới nhận. Hơn 10 năm chung sống, tôi chưa thấy Ngọc so bì với bất kỳ ai về công việc hay quyền lợi của mình. Choàng gánh được cho ai, cô ấy luôn sẵn sàng. Bởi vậy, đi làm ở đâu, Ngọc cũng được mọi người quý mến”. Rồi anh bật cười: “Ngọc ấy à? Không chỉ là 1 tỷ đâu, nhặt được bất cứ thứ gì cổ cũng trả lại người ta”. 

Nghi Anh

 
TIN MỚI