PNO - Bấy lâu nay, tôi luôn cố tỏ ra là mình không cần chồng và luôn cảm thấy anh ấy như một cái gai ngăn cản tôi đến với hạnh phúc.
| Chia sẻ bài viết: |
Thao Nguyen 20-04-2023 15:56:16
Tôi cũng đang trong cảm giác đó. Tôi đi làm xa cũng chỉ vì chưa tìm được công việc gần mà thu nhập ổn để lo cho gia đình vì tôi vẫn phải lo kinh tế, anh hầu như không đưa tiền cho tôi . Chồng tôi làm tự do gần nhà nhưng những khi tôi đi về muộn thì anh tỏ ý khó chịu, và nghi ngờ. Tôi vẫn phải về cơm nước, tắm gội, học hành của con. Anh thấy tôi về muộn thì luôn cố tình đi nhậu cùng bạn vào buổi chiều, chứ không cơm nước hộ con cái hộ tôi. Con riêng của anh lớn rồi nhưng anh vẫn coi việc cơm nước là việc của tôi , trong khi bố con anh đều về sớm không phải đi xa như tôi. Tôi thấy mình thực sự cô đơn. Cảm xúc không được yêu thương dần làm tôi chai sạn, bởi có chồng cũng như không. Tôi sợ cảm giác này. Nhưng vì còn phải lo cho con cái nên tôi luôn phải cố gắng mạnh mẽ để cố gắng kiếm tiền nuôi con.
“Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao? Thì mình mặc đồ lòe loẹt, màu mè nổi bần bật lên là rực rỡ chứ sao”.
Đôi khi, hôn nhân tan vỡ lại khởi từ những chuyện rất nhỏ. Nhỏ đến mức, nếu kể ra, ta chỉ có thể hỏi: “Có vậy thôi mà cũng bỏ nhau sao?”
Vợ chồng đầu ấp tay gối mấy năm trời, không phải nhẫn nhịn nhau mới bền mà còn cần biết xả van cảm xúc đúng cách.
Tôi bỗng thầm mong trong những năm tháng phía trước, dù cuộc đời có đưa đi bao xa, mình vẫn giữ được khả năng cho đi những bình yên
Những phụ nữ thành đạt quanh tôi chưa bao giờ giữ chồng. Họ chỉ gìn giữ bản thân. Họ không cho phép mình trông thảm hại.
Khi người đàn ông trái lời cha mẹ ruột để cưới vợ, liệu sau này nếu chẳng may cơm không lành, canh không ngọt, họ có hối hận?
Nghe tôi kể chuyện, hội chị em cũng chỉ biết “xin vía” chứ không đưa ra được lời khuyên đầu tư.
Ngồi trước dì, tôi chỉ thấy một người đàn bà đã đi qua rất nhiều năm tháng mà lòng vẫn đủ rộng để bao dung.
Phải chăng ngày nay tình yêu không còn giống như ngày xưa hay do cách cư xử của chúng ta với thứ tình cảm này đã thay đổi?
Cha mẹ nuôi con khôn lớn, dạy con gái biết đi, biết đứng, biết tự trọng, chưa bao giờ là để một người dưng đến và chà đạp.
Cả cuộc hôn nhân đằng đẵng, không biết bao nhiêu lần ba mẹ tôi dọa ra tòa ly hôn. Vậy mà đến cuối cùng, lại không rời nhau nửa bước.
Ông xã gần đây có vẻ “xuống dốc” trên giường. Nhiều lần nhìn ổng thở dốc mà thấy tội.
Tình yêu đôi khi là 2 mảnh ghép còn nhiều khiếm khuyết tìm thấy nhau, nắm tay, bù đắp để cùng hạnh phúc và tỏa sáng.
Nhiều năm liền, ngày 8/3 trong nhà tôi trôi qua lặng lẽ. Mãi đến khi có con gái, chồng tôi mới bắt đầu mang hoa về nhà.
Đừng sợ mất đi một vai diễn hay một nhân vật phụ nào đó, chỉ cần nữ chính còn ở đây, bạn luôn có thể sống một cuộc đời rực rỡ!
Một gia đình không cần hoàn hảo, chỉ cần vợ chồng vì nhau mà cố gắng, cùng nhau chống đỡ khi tai ương ập đến.
Đi đâu cũng được, miễn là tay trong tay, đó mới là chuyến đi trốn rực rỡ và bình yên nhất.
Sắp đến ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, câu hỏi luôn làm cánh đàn ông đau đầu là: Tặng quà gì để vợ vui, để vợ không mặt nặng mày nhẹ?