Dấu mốc cuộc đời: Từ một câu nói, đời sống của tôi đổi thay ngoạn mục

23/12/2020 - 09:59

PNO - Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi.

Năm tôi 28 tuổi, một anh bạn đột nhiên hỏi tôi: “Em đang sống hay đang chuẩn bị sống?”.

Đã 12 năm kể từ ngày đó, tôi vẫn nhớ in khoảnh khắc ấy. Tôi đờ người ra, tê liệt, không phải như những lần gặp câu hỏi khó, mà vì hoảng hốt nhận ra rằng, tôi chưa hề hiểu về đời mình như tôi tưởng.

Tôi ở thời điểm đó đã trưởng thành, độc lập, có một công việc ổn định và yêu thích. Nhưng, tận trong từng suy nghĩ, từng hành vi, từng cảm xúc, tôi là kẻ lúc nào cũng để sẵn đôi giày trước mắt, để “chạy”.

Tư thế phòng bị chi phối tôi trong tất cả, từ sở thích ăn uống đến giấc ngủ, và dĩ nhiên là đến tài chính. Bất cứ điều gì tôi làm cũng đều không vượt qua được những chữ “mai mốt”, “sau này”…  Cho dù, thậm chí đó chỉ là một lần đi chơi xuyên đêm!

Tôi từng có những ngày ước ao một cuộc lang thang, chỉ để ngắm nhìn những cung đường lạ và hít hà hơi cỏ, nhưng lại tự nủ để mai mốt...
Tôi từng có những ngày ước ao một cuộc lang thang, chỉ để ngắm nhìn những cung đường lạ và hít hà hơi cỏ, nhưng tôi luôn tự nhủ "để mai mốt..." - Ảnh minh họa

Vòi nước nhà trọ bị hở ống, nhỏ từng giọt nước liên tục, tôi lấy hết thau đến chậu để hứng. Mỗi lần có ý định gọi thợ sửa, tôi lại nghĩ: "Chẳng biết mình ở đây bao lâu nữa, có khi sang năm lại thuê nhà khác, thôi chịu khó hứng vậy".

5 năm trời tôi không ra khỏi Sài Gòn chỉ với suy nghĩ: "Thôi ráng tiết kiệm, mai mốt dư chút thì đi, giờ phải lo tích lũy".

Tôi nhìn những bữa tiệc BBQ thịt nướng thèm thuồng, nhưng rồi nghĩ: "Khi nào mua được căn hộ xong, mình sẽ ăn thả ga…"

Công việc viết lách được tôi thực hiện trên chiếc laptop mua đã 5 năm, khi ấy tốc độ của nó đã “rùa bò” đến mức bạn tôi trêu đây là con rùa bị ung thư, nhưng tôi chần chừ mua máy mới. Tất cả đều vì… “thôi để mai mốt”.

28 năm trên đời, tôi luôn luôn ở trạng thái “chuẩn bị sống” như thế. Tôi khao khát một chuyến “đi bụi” miền Tây vào mùa nước nổi, nhưng khi đám bạn rủ thì tôi lắc đầu, vì chuyến đi ngốn mất cả tuần, tôi còn nhiều thứ phải làm trong tuần ấy.

Tôi đã sống như thế, và cho rằng sống phải nghĩ đến ngày mai là đương nhiên, nhất là với những người xuất thân từ một tỉnh miền Trung như tôi. Nghèo khó nên có nhu cầu tích lũy, chúng tôi mang thuộc tính vùng miền “ăn chưa xong ngày nay đã lo cho ngày mai”.

Tôi đã chuyển sang sống có chất lượng, thay vì cứ luôn tặc lưỡi để mai, để mốt - Ảnh minh họa
Tôi đã chuyển sang sống có chất lượng, thay vì cứ luôn tặc lưỡi "để mai, để mốt" - Ảnh minh họa

Khi anh bạn hỏi tôi: “Có bao giờ em tự hỏi mình, rằng em đang sống hay đang chuẩn bị sống?”. Tôi đã thức suốt đêm để tìm câu trả lời cho mình. Và tôi nhận ra: bên cạnh khao khát về một ngày mà những diễn biến cuộc đời được diễn ra trong căn hộ nào đó của riêng mình, tôi cũng khát khao được đi đây đi đó, được tận hưởng mỗi ngày trôi qua trong nhẹ nhàng, không phải cuống lên khi quên đặt chậu nước hứng, không thường xuyên “tụt mood” vì chiếc laptop trở chứng…

Tôi cần sống có đích đến, nhưng tôi quên rằng mình cũng mong mỏi một cảm xúc được sống nhẹ nhàng trên hành trình đi đến đích, từng ngày được cười, được thực hiện ít nhiều những gì thuộc về đam mê. Khác với nhiều người, tôi không mang gánh nặng phải chăm sóc, lo toan cho người khác, vậy mà tôi chưa bao giờ sống cho chính mình.

Tôi “cải tổ” mình sau đó, một cách đúng nghĩa đen, từ những điều cơ bản nhất. Phương tiện chính cho công cuộc mưu sinh, chiếc laptop, tôi mua loại xịn, nó khiến tôi “xẹp ví”, nhưng lại giúp tôi không đánh vật mỗi ngày. Đặc biệt hơn, tôi nhận ra: nhờ cái laptop xịn, mình có sự say mê hơn, hứng thú khi làm việc. Với không gian sống, tôi không còn đợi khi nó là của mình mới bắt đầu kiến tạo, tôi trang trí lại phòng, sửa sang những bất tiện…

Có thể, tôi đã không tích lũy được nhiều dự tính, và thay vì chỉ mất 10 năm để mua căn hộ, thì tôi phải đợi lâu hơn, nhưng mỗi ngày tôi đều có một niềm vui nho nhỏ nào đó.

Từng ngày trôi qua, tôi không còn mang cái áp lực vô hình của đích đến nữa. Tôi không còn sự trăn trở về những điều mình muốn làm mà không thể làm, muốn đi mà không thể đi. Và tôi nhận ra, ngay cả khi tôi đạt được đích mình đặt ra, thì ngay lập tức tôi sẽ cái đích mới, như kiểu mua nhà xong thì sẽ sắm ô tô, và thế là đời tôi chỉ còn là một cuộc nín nhịn, tìm đích.

Dĩ nhiên, mọi sự cởi bỏ ấy cũng chỉ trong giới hạn nhất định, đủ để tôi không còn mang cảm giác mình cứ mãi thiếu thốn và chờ đợi khả năng đủ đầy ở ngày mai - là cái ngày mà tôi không biết đó là khi nào, 20 hay 30 năm và tôi liệu có chạm đến được không (cuộc sống mà, ai lường được bất trắc?).

Sự cởi bỏ ấy cũng không chỉ nằm ở những thứ có thể định lượng được, như túi tiền, bữa ăn, xe cộ… mà ở tư tưởng, như một cuộc trút bỏ những vướng víu các mặc định của xã hội về cuộc sống.

Tôi không còn chạy theo những định chuẩn nhà, xe mà thiên hạ vẫn dùng để đánh giá sự thành công của một người. Với tôi, một cuộc đời đáng sống là cuộc đời mà ở đó, mình có thể vui mỗi ngày.

Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi. Tôi có thể khẳng định, ở giây phút này, tôi không còn “chuẩn bị sống” nữa, ít nhất là về tư tưởng.

Hoàng Di

 

Dấu mốc nào trong đời đã khiến bạn "bẻ lái" trên lối đi cuộc đời? Bạn đã vượt qua thời điểm ấy khó khăn hay dễ dàng? Mời bạn chia sẻ câu chuyện cùng chúng tôi qua địa chỉ email online@baophunu.org.vn

Các bài được chọn đăng sẽ nhận nhuận bút của toà soạn.

 
Array ( [news_id] => 1422640 [news_title] => Dấu mốc cuộc đời: Từ một câu nói, đời sống của tôi đổi thay ngoạn mục [news_title_seo] => Dấu mốc cuộc đời: Từ một câu nói, đời sống của tôi đổi thay ngoạn mục [news_supertitle] => [news_picture] => dau-moc-cuoc-doi-tu-mot-cau-noi-_1608645531.jpg [news_subcontent] => Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi. [news_subcontent_seo] => Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi. [news_headline] => Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi. [news_content] =>

Năm tôi 28 tuổi, một anh bạn đột nhiên hỏi tôi: “Em đang sống hay đang chuẩn bị sống?”.

Đã 12 năm kể từ ngày đó, tôi vẫn nhớ in khoảnh khắc ấy. Tôi đờ người ra, tê liệt, không phải như những lần gặp câu hỏi khó, mà vì hoảng hốt nhận ra rằng, tôi chưa hề hiểu về đời mình như tôi tưởng.

Tôi ở thời điểm đó đã trưởng thành, độc lập, có một công việc ổn định và yêu thích. Nhưng, tận trong từng suy nghĩ, từng hành vi, từng cảm xúc, tôi là kẻ lúc nào cũng để sẵn đôi giày trước mắt, để “chạy”.

Tư thế phòng bị chi phối tôi trong tất cả, từ sở thích ăn uống đến giấc ngủ, và dĩ nhiên là đến tài chính. Bất cứ điều gì tôi làm cũng đều không vượt qua được những chữ “mai mốt”, “sau này”…  Cho dù, thậm chí đó chỉ là một lần đi chơi xuyên đêm!

Tôi từng có những ngày ước ao một cuộc lang thang, chỉ để ngắm nhìn những cung đường lạ và hít hà hơi cỏ, nhưng lại tự nủ để mai mốt...
Tôi từng có những ngày ước ao một cuộc lang thang, chỉ để ngắm nhìn những cung đường lạ và hít hà hơi cỏ, nhưng tôi luôn tự nhủ "để mai mốt..." - Ảnh minh họa

Vòi nước nhà trọ bị hở ống, nhỏ từng giọt nước liên tục, tôi lấy hết thau đến chậu để hứng. Mỗi lần có ý định gọi thợ sửa, tôi lại nghĩ: "Chẳng biết mình ở đây bao lâu nữa, có khi sang năm lại thuê nhà khác, thôi chịu khó hứng vậy".

5 năm trời tôi không ra khỏi Sài Gòn chỉ với suy nghĩ: "Thôi ráng tiết kiệm, mai mốt dư chút thì đi, giờ phải lo tích lũy".

Tôi nhìn những bữa tiệc BBQ thịt nướng thèm thuồng, nhưng rồi nghĩ: "Khi nào mua được căn hộ xong, mình sẽ ăn thả ga…"

Công việc viết lách được tôi thực hiện trên chiếc laptop mua đã 5 năm, khi ấy tốc độ của nó đã “rùa bò” đến mức bạn tôi trêu đây là con rùa bị ung thư, nhưng tôi chần chừ mua máy mới. Tất cả đều vì… “thôi để mai mốt”.

28 năm trên đời, tôi luôn luôn ở trạng thái “chuẩn bị sống” như thế. Tôi khao khát một chuyến “đi bụi” miền Tây vào mùa nước nổi, nhưng khi đám bạn rủ thì tôi lắc đầu, vì chuyến đi ngốn mất cả tuần, tôi còn nhiều thứ phải làm trong tuần ấy.

Tôi đã sống như thế, và cho rằng sống phải nghĩ đến ngày mai là đương nhiên, nhất là với những người xuất thân từ một tỉnh miền Trung như tôi. Nghèo khó nên có nhu cầu tích lũy, chúng tôi mang thuộc tính vùng miền “ăn chưa xong ngày nay đã lo cho ngày mai”.

Tôi đã chuyển sang sống có chất lượng, thay vì cứ luôn tặc lưỡi để mai, để mốt - Ảnh minh họa
Tôi đã chuyển sang sống có chất lượng, thay vì cứ luôn tặc lưỡi "để mai, để mốt" - Ảnh minh họa

Khi anh bạn hỏi tôi: “Có bao giờ em tự hỏi mình, rằng em đang sống hay đang chuẩn bị sống?”. Tôi đã thức suốt đêm để tìm câu trả lời cho mình. Và tôi nhận ra: bên cạnh khao khát về một ngày mà những diễn biến cuộc đời được diễn ra trong căn hộ nào đó của riêng mình, tôi cũng khát khao được đi đây đi đó, được tận hưởng mỗi ngày trôi qua trong nhẹ nhàng, không phải cuống lên khi quên đặt chậu nước hứng, không thường xuyên “tụt mood” vì chiếc laptop trở chứng…

Tôi cần sống có đích đến, nhưng tôi quên rằng mình cũng mong mỏi một cảm xúc được sống nhẹ nhàng trên hành trình đi đến đích, từng ngày được cười, được thực hiện ít nhiều những gì thuộc về đam mê. Khác với nhiều người, tôi không mang gánh nặng phải chăm sóc, lo toan cho người khác, vậy mà tôi chưa bao giờ sống cho chính mình.

Tôi “cải tổ” mình sau đó, một cách đúng nghĩa đen, từ những điều cơ bản nhất. Phương tiện chính cho công cuộc mưu sinh, chiếc laptop, tôi mua loại xịn, nó khiến tôi “xẹp ví”, nhưng lại giúp tôi không đánh vật mỗi ngày. Đặc biệt hơn, tôi nhận ra: nhờ cái laptop xịn, mình có sự say mê hơn, hứng thú khi làm việc. Với không gian sống, tôi không còn đợi khi nó là của mình mới bắt đầu kiến tạo, tôi trang trí lại phòng, sửa sang những bất tiện…

Có thể, tôi đã không tích lũy được nhiều dự tính, và thay vì chỉ mất 10 năm để mua căn hộ, thì tôi phải đợi lâu hơn, nhưng mỗi ngày tôi đều có một niềm vui nho nhỏ nào đó.

Từng ngày trôi qua, tôi không còn mang cái áp lực vô hình của đích đến nữa. Tôi không còn sự trăn trở về những điều mình muốn làm mà không thể làm, muốn đi mà không thể đi. Và tôi nhận ra, ngay cả khi tôi đạt được đích mình đặt ra, thì ngay lập tức tôi sẽ cái đích mới, như kiểu mua nhà xong thì sẽ sắm ô tô, và thế là đời tôi chỉ còn là một cuộc nín nhịn, tìm đích.

Dĩ nhiên, mọi sự cởi bỏ ấy cũng chỉ trong giới hạn nhất định, đủ để tôi không còn mang cảm giác mình cứ mãi thiếu thốn và chờ đợi khả năng đủ đầy ở ngày mai - là cái ngày mà tôi không biết đó là khi nào, 20 hay 30 năm và tôi liệu có chạm đến được không (cuộc sống mà, ai lường được bất trắc?).

Sự cởi bỏ ấy cũng không chỉ nằm ở những thứ có thể định lượng được, như túi tiền, bữa ăn, xe cộ… mà ở tư tưởng, như một cuộc trút bỏ những vướng víu các mặc định của xã hội về cuộc sống.

Tôi không còn chạy theo những định chuẩn nhà, xe mà thiên hạ vẫn dùng để đánh giá sự thành công của một người. Với tôi, một cuộc đời đáng sống là cuộc đời mà ở đó, mình có thể vui mỗi ngày.

Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi. Tôi có thể khẳng định, ở giây phút này, tôi không còn “chuẩn bị sống” nữa, ít nhất là về tư tưởng.

Hoàng Di

 

Dấu mốc nào trong đời đã khiến bạn "bẻ lái" trên lối đi cuộc đời? Bạn đã vượt qua thời điểm ấy khó khăn hay dễ dàng? Mời bạn chia sẻ câu chuyện cùng chúng tôi qua địa chỉ email online@baophunu.org.vn

Các bài được chọn đăng sẽ nhận nhuận bút của toà soạn.

[news_source] => [news_tag] => sống cho mình,bước ngoặt cuộc đời,sống chất lượng [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-11-26 15:47:31 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-12-23 09:59:03 [news_relate_news] => 1422451,1414172, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/dau-moc-cuoc-doi-tu-mot-cau-noi-doi-song-cua-toi-doi-thay-ngoan-muc-a1422640.html [tag] => sống cho mìnhbước ngoặt cuộc đờisống chất lượng [daynews2] => 2020-12-23 09:59 [daynews] => 23/12/2020 - 09:59 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Nàng dâu ích kỷ quá mức

    Nàng dâu ích kỷ quá mức

    26-01-2021 05:51

    Hết ăn nhanh uống vội vì sợ mất phần, Hương nhiều lần viện lí do về giữa chừng để tránh phải trả tiền.

  • Đàn ông đi chợ, thì sao?

    Đàn ông đi chợ, thì sao?

    25-01-2021 17:03

    Cường cho rằng việc đi chợ mua đồ ăn mặc nhiên là của vợ. Đàn ông trai tráng ai lại "thò" mặt ra chợ làm gì?

  • Tết về quê chồng hay đi du lịch?

    Tết về quê chồng hay đi du lịch?

    25-01-2021 14:25

    Chúng tôi còn trẻ, chưa đi du lịch tết này, thì tết sau có thể đi. Nhưng mẹ thì khác, mẹ đâu còn nhiều cái tết bên chúng tôi nữa.

  • Chồng cay cú vì bị vợ thuê người theo dõi

    Chồng cay cú vì bị vợ thuê người theo dõi

    25-01-2021 13:28

    Anh nhiếc móc em là thứ đàn bà vô tích sự, em bỏ đói con để lấy tiền thuê người theo dõi chồng.

  • Chồng vẫn lo cho vợ cũ

    Chồng vẫn lo cho vợ cũ

    25-01-2021 05:45

    Cậy vào bệnh tật, vợ cũ bắt đầu đòi hỏi, nhờ vả anh đủ thứ việc, từ tiền bạc đến thời gian. Khó chịu vô cùng.

  • Mệt vì phải từ chối tình yêu!

    Mệt vì phải từ chối tình yêu!

    24-01-2021 15:25

    Không hiểu sao, anh càng tỏ ra yêu cháu, cháu càng hoảng sợ và muốn chạy trốn. Khi ở bên anh, cháu nhận ra lòng mình khép chặt.

  • Hãy yêu mình đi!

    Hãy yêu mình đi!

    24-01-2021 05:24

    Thời này vẫn còn nhiều ông chồng quản lý vợ như quản lý con. Để rồi khi thấy vợ cũ mèm, vóc dáng sồ sề… các ông lại kêu chán.

  • Nhà nội - nhà ngoại, biếu tiền tết bao nhiêu là đủ?

    Nhà nội - nhà ngoại, biếu tiền tết bao nhiêu là đủ?

    23-01-2021 15:45

    Cứ tới tháng Chạp là hội bạn bỉm sữa của tôi lại bàn tán chuyện biếu tết nhà nội, nhà ngoại. Biếu bao nhiêu, như thế nào thì hợp lý?

  • Mẹ chồng giỏi giang nên tôi chẳng biết áp lực tết là gì

    Mẹ chồng giỏi giang nên tôi chẳng biết áp lực tết là gì

    23-01-2021 12:49

    Ai nói đại gia đình nhà tôi không có tết? Tết nhà tôi nhẹ nhàng và vui vẻ. Bởi chúng tôi đang ăn tết, chơi tết, chứ không phải bị... tết hành.

  • Một lần từ chối

    Một lần từ chối

    23-01-2021 05:46

    Khi ly hôn, chồng em nói đứa bé không phải con anh ta nên anh ta không đồng ý nuôi.

  • Từ chuyện của Sơn Tùng: Ai có thể sống thay người trong cuộc?

    Từ chuyện của Sơn Tùng: Ai có thể sống thay người trong cuộc?

    22-01-2021 12:05

    Sơn Tùng quá nổi tiếng, nên chuyện của anh và 2 bóng hồng được quan tâm là hiển nhiên. Nhưng ai có thể sống thay, hạnh phúc thay người trong cuộc?

  • Cứ gần tết vợ lại đập nhà ra sửa

    Cứ gần tết vợ lại đập nhà ra sửa

    22-01-2021 05:26

    Đã 2 tuần nay, anh và các con sang nhà nội “ở ké”. Nguyên nhân vẫn như mọi năm: Vợ anh sửa nhà đón tết.

  • Chẳng kịp sống cho riêng mình

    Chẳng kịp sống cho riêng mình

    21-01-2021 13:08

    Phụ nữ là vậy, một đời chỉ biết nuôi con rồi lại nuôi cháu, chẳng giây phút nào sống cho riêng mình, như cô Năm đấy...

  • Sấp ngửa vay tiền lo tết

    Sấp ngửa vay tiền lo tết

    21-01-2021 05:08

    Nói ra thì nhiều người cười chê, nhưng năm nào vợ chồng chị cũng vay mượn một khoản trước tết, để rồi ngay sau tết hì hục cày trả nợ.

  • Yêu… lưng chừng!

    Yêu… lưng chừng!

    20-01-2021 13:38

    Chị tôn thờ tình yêu nhưng không tin tưởng bất kỳ ai. Chị mâu thuẫn khi khao khát yêu thương nhưng lại luôn hoài nghi, soi xét.

  • Có nên trì hoãn ly hôn?

    Có nên trì hoãn ly hôn?

    20-01-2021 05:23

    4 năm chung sống thì gần 2 năm là mâu thuẫn, cãi vã và ly thân. Nhưng lúc này hoàn cảnh của em bi đát quá, làm sao nuôi con?

  • Một lần hất đổ mâm cơm

    Một lần hất đổ mâm cơm

    19-01-2021 11:23

    Tôi đã đánh mất hình ảnh nàng dâu ngoan hiền trong mắt nội ngoại, cũng buồn cũng xấu mặt lắm chứ, nhưng con giun xéo lắm cũng quằn...

  • Có rủi mới gặp may

    Có rủi mới gặp may

    19-01-2021 05:00

    Anh bị thất nghiệp. Đây không phải là tin bất ngờ, bởi ban giám đốc đã họp và thông báo trước gần ba tháng.