Dấu mốc cuộc đời: Từ một câu nói, đời sống của tôi đổi thay ngoạn mục

23/12/2020 - 09:59

PNO - Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi.

Năm tôi 28 tuổi, một anh bạn đột nhiên hỏi tôi: “Em đang sống hay đang chuẩn bị sống?”.

Đã 12 năm kể từ ngày đó, tôi vẫn nhớ in khoảnh khắc ấy. Tôi đờ người ra, tê liệt, không phải như những lần gặp câu hỏi khó, mà vì hoảng hốt nhận ra rằng, tôi chưa hề hiểu về đời mình như tôi tưởng.

Tôi ở thời điểm đó đã trưởng thành, độc lập, có một công việc ổn định và yêu thích. Nhưng, tận trong từng suy nghĩ, từng hành vi, từng cảm xúc, tôi là kẻ lúc nào cũng để sẵn đôi giày trước mắt, để “chạy”.

Tư thế phòng bị chi phối tôi trong tất cả, từ sở thích ăn uống đến giấc ngủ, và dĩ nhiên là đến tài chính. Bất cứ điều gì tôi làm cũng đều không vượt qua được những chữ “mai mốt”, “sau này”…  Cho dù, thậm chí đó chỉ là một lần đi chơi xuyên đêm!

Tôi từng có những ngày ước ao một cuộc lang thang, chỉ để ngắm nhìn những cung đường lạ và hít hà hơi cỏ, nhưng lại tự nủ để mai mốt...
Tôi từng có những ngày ước ao một cuộc lang thang, chỉ để ngắm nhìn những cung đường lạ và hít hà hơi cỏ, nhưng tôi luôn tự nhủ "để mai mốt..." - Ảnh minh họa

Vòi nước nhà trọ bị hở ống, nhỏ từng giọt nước liên tục, tôi lấy hết thau đến chậu để hứng. Mỗi lần có ý định gọi thợ sửa, tôi lại nghĩ: "Chẳng biết mình ở đây bao lâu nữa, có khi sang năm lại thuê nhà khác, thôi chịu khó hứng vậy".

5 năm trời tôi không ra khỏi Sài Gòn chỉ với suy nghĩ: "Thôi ráng tiết kiệm, mai mốt dư chút thì đi, giờ phải lo tích lũy".

Tôi nhìn những bữa tiệc BBQ thịt nướng thèm thuồng, nhưng rồi nghĩ: "Khi nào mua được căn hộ xong, mình sẽ ăn thả ga…"

Công việc viết lách được tôi thực hiện trên chiếc laptop mua đã 5 năm, khi ấy tốc độ của nó đã “rùa bò” đến mức bạn tôi trêu đây là con rùa bị ung thư, nhưng tôi chần chừ mua máy mới. Tất cả đều vì… “thôi để mai mốt”.

28 năm trên đời, tôi luôn luôn ở trạng thái “chuẩn bị sống” như thế. Tôi khao khát một chuyến “đi bụi” miền Tây vào mùa nước nổi, nhưng khi đám bạn rủ thì tôi lắc đầu, vì chuyến đi ngốn mất cả tuần, tôi còn nhiều thứ phải làm trong tuần ấy.

Tôi đã sống như thế, và cho rằng sống phải nghĩ đến ngày mai là đương nhiên, nhất là với những người xuất thân từ một tỉnh miền Trung như tôi. Nghèo khó nên có nhu cầu tích lũy, chúng tôi mang thuộc tính vùng miền “ăn chưa xong ngày nay đã lo cho ngày mai”.

Tôi đã chuyển sang sống có chất lượng, thay vì cứ luôn tặc lưỡi để mai, để mốt - Ảnh minh họa
Tôi đã chuyển sang sống có chất lượng, thay vì cứ luôn tặc lưỡi "để mai, để mốt" - Ảnh minh họa

Khi anh bạn hỏi tôi: “Có bao giờ em tự hỏi mình, rằng em đang sống hay đang chuẩn bị sống?”. Tôi đã thức suốt đêm để tìm câu trả lời cho mình. Và tôi nhận ra: bên cạnh khao khát về một ngày mà những diễn biến cuộc đời được diễn ra trong căn hộ nào đó của riêng mình, tôi cũng khát khao được đi đây đi đó, được tận hưởng mỗi ngày trôi qua trong nhẹ nhàng, không phải cuống lên khi quên đặt chậu nước hứng, không thường xuyên “tụt mood” vì chiếc laptop trở chứng…

Tôi cần sống có đích đến, nhưng tôi quên rằng mình cũng mong mỏi một cảm xúc được sống nhẹ nhàng trên hành trình đi đến đích, từng ngày được cười, được thực hiện ít nhiều những gì thuộc về đam mê. Khác với nhiều người, tôi không mang gánh nặng phải chăm sóc, lo toan cho người khác, vậy mà tôi chưa bao giờ sống cho chính mình.

Tôi “cải tổ” mình sau đó, một cách đúng nghĩa đen, từ những điều cơ bản nhất. Phương tiện chính cho công cuộc mưu sinh, chiếc laptop, tôi mua loại xịn, nó khiến tôi “xẹp ví”, nhưng lại giúp tôi không đánh vật mỗi ngày. Đặc biệt hơn, tôi nhận ra: nhờ cái laptop xịn, mình có sự say mê hơn, hứng thú khi làm việc. Với không gian sống, tôi không còn đợi khi nó là của mình mới bắt đầu kiến tạo, tôi trang trí lại phòng, sửa sang những bất tiện…

Có thể, tôi đã không tích lũy được nhiều dự tính, và thay vì chỉ mất 10 năm để mua căn hộ, thì tôi phải đợi lâu hơn, nhưng mỗi ngày tôi đều có một niềm vui nho nhỏ nào đó.

Từng ngày trôi qua, tôi không còn mang cái áp lực vô hình của đích đến nữa. Tôi không còn sự trăn trở về những điều mình muốn làm mà không thể làm, muốn đi mà không thể đi. Và tôi nhận ra, ngay cả khi tôi đạt được đích mình đặt ra, thì ngay lập tức tôi sẽ cái đích mới, như kiểu mua nhà xong thì sẽ sắm ô tô, và thế là đời tôi chỉ còn là một cuộc nín nhịn, tìm đích.

Dĩ nhiên, mọi sự cởi bỏ ấy cũng chỉ trong giới hạn nhất định, đủ để tôi không còn mang cảm giác mình cứ mãi thiếu thốn và chờ đợi khả năng đủ đầy ở ngày mai - là cái ngày mà tôi không biết đó là khi nào, 20 hay 30 năm và tôi liệu có chạm đến được không (cuộc sống mà, ai lường được bất trắc?).

Sự cởi bỏ ấy cũng không chỉ nằm ở những thứ có thể định lượng được, như túi tiền, bữa ăn, xe cộ… mà ở tư tưởng, như một cuộc trút bỏ những vướng víu các mặc định của xã hội về cuộc sống.

Tôi không còn chạy theo những định chuẩn nhà, xe mà thiên hạ vẫn dùng để đánh giá sự thành công của một người. Với tôi, một cuộc đời đáng sống là cuộc đời mà ở đó, mình có thể vui mỗi ngày.

Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi. Tôi có thể khẳng định, ở giây phút này, tôi không còn “chuẩn bị sống” nữa, ít nhất là về tư tưởng.

Hoàng Di

 

Dấu mốc nào trong đời đã khiến bạn "bẻ lái" trên lối đi cuộc đời? Bạn đã vượt qua thời điểm ấy khó khăn hay dễ dàng? Mời bạn chia sẻ câu chuyện cùng chúng tôi qua địa chỉ email online@baophunu.org.vn

Các bài được chọn đăng sẽ nhận nhuận bút của toà soạn.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vét sạch tiền mua nhà thành phố cho con

    Vét sạch tiền mua nhà thành phố cho con

    23-06-2026 14:24

    Thương con không có một mái nhà, chị vét sạch tiền tiết kiệm, lại vay mượn thêm mua nhà cho con để rồi bản thân phải sống chật vật.

  • Me keo nhung nhớ

    Me keo nhung nhớ

    23-06-2026 06:00

    Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...

  • Những người đàn bà góa

    Những người đàn bà góa

    22-06-2026 18:15

    Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.

  • Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    22-06-2026 06:00

    Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.

  • Đàn ông đi họp lớp

    Đàn ông đi họp lớp

    21-06-2026 19:30

    Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.

  • Mệt thì về nhà với ba

    Mệt thì về nhà với ba

    21-06-2026 19:00

    Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai

  • Một tách Viagra đen trước giờ G?

    Một tách Viagra đen trước giờ G?

    21-06-2026 16:12

    Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.

  • Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    21-06-2026 06:00

    Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn

  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.