PNO - Đám cưới không chỉ là chuyện của đôi trẻ mà còn là dấu mốc lớn của cha mẹ: đánh dấu việc nuôi con khôn lớn, lập gia đình, ra riêng.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Đức Khanh 16-01-2026 08:37:01
Người Việt Nam ta luôn sống "duy tình" không phải "duy ý chí"; bởi vậy, phong tục, tập quán của dân tộc ta tốt đẹp, mang nặng nghĩa tình thì chúng ta cần phát huy và gìn giữ.
Tôi từng chứng kiến nhiều trường hợp trước khi mất, cha mẹ gọi con (nhất là con gái) dặn dò con sau này sống tốt và lấy được tấm chồng/vợ tốt cho cha mẹ dưới suối vàng được yên tâm.
Các cụ xưa có câu nuôi con khôn lớn và dựng vợ gả chồng cho con là trách nhiệm của người làm cha, làm mẹ.
Khi cưới con, cha mẹ ngoài mời họ hàng thân thích, còn có bạn bè, xóm giềng... tham dự chung vui; còn các con mời ai là việc của các con. Cưới con chứ không phải tổ chức sinh nhật, liên hoan nên đám cưới của con mà con không cho cha mẹ mời bạn là không thể chấp nhận.
Chúng ta đừng lấy văn hóa Tây ra bao che sự bất hiếu của con cái. Chính vì sống theo Tây mà nhiều đứa con bỏ rơi cha mẹ, không thờ tổ tiên đó thôi.
Vì vậy, bạn nên nói chuyện với con trên tinh thần là người mẹ, không phải là bạn bè mà trao đổi, xin xỏ con nhé.
Ngọc Mai 16-01-2026 07:09:26
Nhiều gia đình giờ tổ chức hai ba cách: cho bạn bè người thân riêng, con cái tự làm riêng với bạn bè của chúng. Tôi thấy cũng ổn. Miễn là có điều kiện kinh tế. Nhưng đời mình, đời con có một lần, ráng trong điều kiện của mình cũng tốt
Hải Âu 15-01-2026 18:44:59
Sao nghe cay đắng quá. Chị có thể tâm sự cùng con mà!
Minh Anh 15-01-2026 18:44:21
Bọn trẻ bây giờ 10 đứa thì hết 9 đứa nghĩ như cháu này. Đành phải chấp nhận thôi.
Minh An 15-01-2026 18:11:00
Đám cưới tụi trẻ bây giờ học theo kiểu Tây nhiều. Mình muốn mời bạn bè thì tự tổ chức thôi.
Mai Hoa 15-01-2026 18:02:57
Đám trẻ bây giờ không cần biết đến lễ nghi truyền thống nữa.
Tôi đâu có nhu cầu ra quán để ngồi im chịu trận, nghe mẹ con bạn quát tháo nhau, làm phiền tất cả những người xung quanh.
Khi chạm ngưỡng 40 tuổi mà sự nghiệp còn chông chênh, nhiều người đàn ông dễ rơi vào cảm giác áp lực và nặng nề.
Trước khi làm gì, chị hãy tự hỏi: Việc này có giúp cuộc sống của mình và con tốt hơn sau một năm, ba năm hay năm năm nữa không?
Đau đẻ 2 ngày không sinh nổi, em buộc phải chọn mổ. Vậy mà chồng và mẹ chồng luôn coi em như kẻ tội đồ và luôn đổ thừa khi con ốm.
Hôn nhân cần sự đồng thuận. Khi một trong hai người cảm thấy không thoải mái về hành vi của người kia, đó là lúc phải dừng lại để lắng nghe.
Bạn bè, người thân khuyên em nghĩ lại, rằng lấy vợ nghèo thì gồng gánh rất mệt, kinh tế khó khăn khó mà hạnh phúc.
Tôi dư sức lo cho các cháu nhưng vì chị không chịu mở lời tử tế, lại còn coi thường anh trai tôi nên tôi vờ như không hiểu.
Sự bình yên của gia đình lớn lúc này chính là liều thuốc an ủi lớn nhất cho chị. Hãy dành thời gian chăm sóc, bù đắp cho những người thân yêu.
Sông có khúc người có lúc. Dù có thẩm quyền nhưng em hãy cân nhắc kỹ trước khi sa thải ai đó, nhất là người đã gắn bó lâu với công ty.
Tôi hết lòng với nhà chồng, nhà chồng cũng nói xem tôi như con ruột. Vậy mà tôi phát hiện cả nhà lập một nhóm chát nhưng loại tôi ra.
Hôn nhân có những giai đoạn chông chênh vì cái tôi của hai bên quá lớn. Là người muốn giữ, anh phải hạ cái tôi xuống trước.
Em là một người mẹ kiên cường. Vì con, em lại càng phải vững vàng hơn. Hãy tin sự chân thành và chuyên nghiệp sẽ mở lối đi bình an.
Vợ tôi bảo mình là chị, thương cha mẹ già yếu nên phải phụ cấp nuôi em để san sẻ gánh nặng tuổi già cho ông bà.
Mọi biện pháp mắng chửi hay dùng bạo lực lúc này đều là dầu đổ vào lửa. Anh cần thay đổi chiến thuật từ "đối đầu" sang "giải cứu".
Vợ chồng em đang ly thân. Chuyện bắt đầu từ việc anh ấy nghi ngờ em ngoại tình, trong khi em thực sự không có gì khuất tất.
Sau khi sinh bé thứ hai cách đây 7 năm, chồng tôi dọn sang phòng khác và vợ chồng hoàn toàn không có đời sống gối chăn.
Rắc rối này xuất phát từ quá khứ của anh ấy, hãy để anh ấy dọn dẹp. Em phải mang nặng đẻ đau, không việc gì phải đứng ra hứng gạch đá.
Từ góc độ người ngoài, anh ấy là người tốt, có trách nhiệm với con. Liệu có thể tìm được một giải pháp khác ngoài việc cắt giảm tiền cấp dưỡng?