PNO - Chỉ khi có một không gian riêng thật sự thoải mái, người ta mới tái tạo được sức lao động, mới đủ khỏe mạnh và dẻo dai để sống và giúp đỡ người khác.
| Chia sẻ bài viết: |
Châu Thành 17-11-2021 11:49:17
Là sinh viên thì đã đủ khôn lớn để bắt đầu cuộc sống tự lập, tổ chức cuộc sống, tổ chức không gian sống và sinh hoạt của bản thân rồi, cứ ôm ấp mãi sao được.
Hiển Thi 17-11-2021 11:44:14
Hạnh Dung nói đúng đấy, thay vì cho cháu ở chung nhà để trông chừng, vợ chồng bạn có thể giúp cháu thuê một chỗ ở tốt để tự tổ chức cuộc sống của mình, và dõi theo từ xa thôi.
Hiểu Nhiên 17-11-2021 09:57:30
Sao các cụ cứ thích gửi cháu/con vào nhà anh chị cô bác trên thành phố nhỉ? Cả người ở nhờ lẫn chủ nhà đều mệt đó. Mong các cụ thay đổi cách nghĩ!
Ha 16-11-2021 23:49:03
Tìm chỗ trọ tốt cho cháu, hỗ trợ tiền, thăm và giúp khi cháu cần. Tại sao không nên ở chung: về mình cần có không gian riêng nghỉ ngơi tái tạo năng lượng. Về cháu: học kỹ năng tự lập khu sống riêng. Nguyên tắc: giúp cháu tự lập, chứ không ôm không ủ cháu.
Huỳnh Hoa 16-11-2021 23:22:03
Chồng bạn chưa gì đã phán vợ ích kỷ rồi, nhưng nếu anh cũng chỉ nghĩ cho gia đình anh mà không màng đến cảm xúc của vợ thì liệu có phải là ích kỷ không?
Ái Như 16-11-2021 23:20:05
Thực ra ăn thì nhiều chứ ở có bao nhiêu đâu, bạn cứ xem cháu chồng như cháu bạn thì bạn sẽ chấp nhận được hết thôi.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.
Chị không có người chồng đúng nghĩa. Chị chỉ đang sống với một diễn viên đại tài suốt mấy chục năm qua. Anh ta đi lúc này là may mắn cho chị.
Vợ tôi có một tính cách rất khó chấp nhận. Cô ấy luôn đóng vai nạn nhân và nói điêu nói quá về chồng.
Phụ nữ khi làm mẹ thường rất khó dứt khoát trong những quyết định liên quan đến cha của con mình bởi sợ con tổn thương, mặc cảm.
Tình cảm bền lâu thường không đến từ việc ai chi nhiều tiền hơn mà từ cảm giác được trân trọng.
Tôi kết hôn lần thứ hai. Vợ chồng tôi yêu thương nhau nhưng cha mẹ chồng không mở lòng với đứa cháu 10 tuổi không cùng huyết thống.
Thử lòng rất dễ làm mất niềm tin. Em nghĩ em thử người khác nhưng thật ra là em đang tìm cách giải tỏa nỗi bất an của bản thân.