PNO - Ngoài những ràng buộc về huyết thống dẫn đến trách nhiệm, còn có những ràng buộc về tình cảm của những con người giàu tình yêu thương.
| Chia sẻ bài viết: |
Diệu Hảo 22-06-2023 11:01:35
Bé 6 tuổi, đã cảm nhận được tình thương và sự ân cần chăm sóc của bạn dành cho bé, bé đã gọi bạn là mẹ là người mà con tin tưởng, coi như mẹ của con rồi. Bạn nên gần gũi chia sẻ với con hàng ngày qua Zalo không nhất thiết là bạn phải ở cạnh con mỗi ngày, 1 vài tuần bạn với con lại gặp nhau để con hiểu rằng bạn lúc nào cũng là chỗ dựa tinh thần của con. Chúc mẹ con bạn vui, khỏe, hạnh phúc bên nhau.
Đoàn văn sang 13-06-2023 14:16:17
Nên nuôi đi em.
HoaHo 13-06-2023 13:23:09
Đem về nuôi chứ còn làm gì nữa. Trái tim yêu thương của bạn là tất cả đứa trẻ muốn vì nó nghĩ bạn là mẹ ruột của nó. Thứ gì cho đi sẽ nhận lại kết quả, dù đắng hay ngọt, quả vẫn chín, và nó vẫn là hạt mầm mới. Bạn ngại ngần gì với sự cấm cản từ gia đình? Đó không là tất cả, còn nữa nha, đàn bà chồng chết người ta cũng dị nghị này nọ dữ lắm, thế nên bạn hãy lo bản thân mình trước đã, vì biết đâu khi con lớn thì chữ hiếu nó quan trọng hơn thì sao.
Bachkim 13-06-2023 07:10:45
Nuôi 1 con nuôi thì có sao, ai thương thì chấp nhận mình, còn không thì là người ích kỷ, lấy làm gì!
Tôi vốn không phải là mẹ chồng khắt khe, cũng từng làm dâu nên hiểu cảnh mới về nhà chồng. Thế nhưng, tôi quá chán ngán về con dâu út.
Cha mẹ có thể vụng về trong cách yêu nhưng tình thương dành cho con vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đôi bên tìm được cách chạm vào nhau.
Khi hiểu rõ mình có quyền gì và có thể nhận được sự hỗ trợ nào, nỗi sợ sẽ giảm và em sẽ không còn cảm giác bế tắc.
Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ép ăn, không có tiếng nói trong chính nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
Sự can thiệp của người ngoài khó phát huy tác dụng nếu người trong cuộc không muốn dừng lại, vẫn ngoại tình tư tưởng.
Không phải mọi sự thật đều cần phải nói ra ngay lập tức. Và không phải sự thật nào cũng cứu vãn được hôn nhân.
Chồng đi làm về thấy nhà cửa chưa lau là quát tháo rồi buông lời mỉa mai vợ lười, mặc kệ tôi quay cuồng chăm con bệnh.
Mọi người nói em xấu gái nên em luôn bù đắp bằng sự chăm chỉ, thật thà và làm việc hết lòng. Em lấy chồng 1 năm thì anh ấy bỏ đi.
Anh phải chứng minh bằng hành động rằng rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại.
Trong mắt bố mẹ, việc tôi vay nợ mua nhà là hành động "bất hiếu" vì nó tước đi khả năng phụng dưỡng của tôi với ông bà.
Sau ly hôn, chúng em thỉnh thoảng đi ăn, cà phê và chia sẻ nhiều điều. Kỳ lạ thay, chúng em không còn mâu thuẫn và lại yêu nhau lần nữa.
6 năm qua là quá đủ cho một cơn giận. Con chị đã lựa chọn và đã tự chịu trách nhiệm...
Tôi mới đi làm trở lại sau 6 tháng nghỉ thai sản. Mẹ chồng ở quê vào giúp vợ chồng tôi trông con, chưa kịp hết mừng thì tôi đã ức chế.
Khi một người không còn muốn bước tiếp, người kia không có nghĩa vụ phải kéo lê người đó theo mình.
Có những chuyện cần thời gian để lắng xuống, có những câu hỏi chưa nhất thiết phải có lời đáp ngay lập tức.
Mẹ dặn tôi thu xếp gửi biếu sớm cho bố mẹ khoảng 20 triệu đồng để kịp sửa nhà đón tết. Trong khi đó, lương tôi chỉ 10 triệu đồng/tháng.
Có những hành trình tinh thần là việc cá nhân, không thể níu giữ bằng trách nhiệm hay tình nghĩa.
Hòa giải không đồng nghĩa quên đi hay chấp nhận bị đối xử không công bằng mãi mãi.