PNO - Bố mẹ tôi bỏ phố về quê vì mơ mộng cảnh vườn rau, ao cá. Nhưng mới được mấy hôm, ông bà đã than vất vả, trách con cháu không về thăm.
| Chia sẻ bài viết: |
Mỹ Cẩm Lệ 04-05-2024 18:05:02
Trẻ còn chẳng về quê ở được nữa là già. Nội chuyện khám bệnh nghĩ là thấy oải rồi. Con cháu còn đi làm đi học, sao mà chiều ông bà được. Về đấy thì còn cô đơn hơn là ở với con. Nói chung già rồi cũng dễ dễ xíu, không là con cái khổ lắm.
Phan Vũ 03-05-2024 18:51:47
Bố mẹ của các bạn thực sự cũng chưa già vì mới về hưu, nhưng có suy nghĩ tưởng là hiện đại nhưng lại không có sự chín chắn, giờ sai rồi lại đổ vạ cho con thì thật đáng trách. Sống ở đâu quen ở đấy ,ở quê điều kiện sống làm sao mà so với thành thị được, nhất là về y tế, tiện ích cuộc sống, đụng cái là thấy ăn uống chè chén chỉ ở chơi được thôi!
minhle 01-05-2024 13:10:16
khoảng 2 năm thì 3 chị em không thể bơm tiền về cho các cụ mãi được; bệnh già tiến triển là phải đón các cụ về phố thôi
Vì tin tưởng người một nhà nên vợ chồng tôi không có tâm lý phòng bị, và bây giờ không có cách gì chứng minh mảnh đất đó là của mình.
Đoạn clip hơn 19 triệu lượt xem nói về một cô gái quyết định phẫu thuật thẩm mỹ vì anh chồng quá trẻ và đẹp trai
Nhiều người cũng bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau H.N phải gánh chịu trước thông báo hủy hôn và chia sẻ về thực tế hôn nhân.
4 năm nay, tiền lương của tôi không hề tăng nhưng tôi ngày càng tự tin hơn với tư duy tích vàng của mình.
Vợ nổi cáu, còn bảo tôi là “anh thì lúc nào cũng keo kiệt với vợ con” khi tôi góp ý nên bớt mua sắm lại.
Căn hộ của bà Bảy giờ đây thơm tho, máy lạnh chạy êm ru, khác hẳn với vẻ dột nát, nóng bức lúc bà còn sinh thời.
Rốt cuộc, thứ người ta mong đợi trong một cuộc hôn nhân là gì mà khi ly hôn, có người lại vui mừng đến vậy?
Hiếm nhưng không phải không có những ông chồng tìm mọi cách kềm hãm sự hiểu biết của vợ.
Em tôi lấy chồng nhưng không hạnh phúc. Mỗi lần em về nhà khóc lóc, ba mẹ lại trách tôi, nói tôi "nỡ lòng nào sống sung sướng khi em mình khổ".
Tuổi thơ của con đang trôi qua mà tôi lại vô tình quên mất. Tự hứa với lòng, dù bận rộn đến mấy, tôi vẫn phải chăm chút thời gian bên con.
Chẳng ai biết suốt một năm ròng chị nằm viện chiến đấu với bệnh tật hiểm nghèo, phòng bệnh chỉ có bóng dáng người em kết nghĩa.
Hóa ra may mắn không nằm ở việc chưa từng mất mát mà là sau tất cả vẫn còn đủ để cho đi.
Vốn là người thận trọng, tôi không ngờ có ngày mình lại đánh mất hàng trăm triệu đồng chỉ trong một tháng ngắn ngủi.
Tranh cãi 'nghèo có nên sinh con' kéo theo vô số bình luận trái chiều, nhưng những ý kiến lại gặp nhau ở một điểm.
Sống ở đời cốt yếu là vui, đâu cần chờ đến ngày tài khoản thật nhiều con số mới chợt thảng thốt tự hỏi 'Tiền nhiều để làm gì?'.
Sự thật là không phải ai cũng duy trì được sự kết nối đủ gần gũi với nửa kia của mình, kể cả trong những ngày rất bình thường.
Phải chăng thế giới đang đảo lộn vì phái nữ giành trả tiền khi hẹn hò?
Khi chúng ta ngừng ép nhau phải tích cực, ngừng đem sự hào nhoáng giả tạo của ống kính vào phòng khách, ngôi nhà mới thực sự là nơi để trở về.