PNO - Về nhà, bệnh nhân số 152 chỉ mua thức ăn bằng tài khoản thẻ và chờ shipper đi xa mới dám lấy hàng.
| Chia sẻ bài viết: |
VN 09-04-2020 23:14:44
Một bài viết hay, rất hay !!!
Lời nhắn nhủ rất đáng để suy ngẫm : “Mọi người không nên chủ quan và nghĩ dịch bệnh còn xa mình. Số ca nhiễm cả nước mình còn ít so với thế giới đó là vì nỗ lực của tất cả mọi người chứ không phải là tự nhiên. Muốn mọi thứ quay lại như bình thường, càng phải quyết tâm dập được dịch. Với những bạn không may mắc bệnh, đừng quá bi quan. COVID không phải án tử, khi hiện tại với số ca bệnh này nước ta vẫn đủ nhân lực để chăm sóc và chữa trị cho mọi người”.
Cảm ơn K. và chuyên mục !
Làm mẹ đâu chỉ là giành quyền nuôi con trên giấy tờ. Làm mẹ là đồng hành cùng con từ những điều nhỏ nhất.
Từ tháng lương đầu tiên, mẹ đã nói Yến phải trả tiền thuê nhà. Khi ấy, Yến thấy sốc thực sự.
Trải qua nhiều lần thuê giúp việc, tôi càng thấm thía rằng không có sự chăm sóc nào ấm áp và đáng tin cậy hơn tình thương của con cái.
Chuyện chữ hiếu vốn dĩ luôn nhạy cảm, nói ra sợ làm đau người khác mà giấu trong lòng thì chính mình lại mệt mỏi.
Nghiện bói bài tây từ trực tiếp tới online, người phụ nữ dần lệ thuộc bói bài, để những lá bài chi phối công việc và cuộc sống gia đình.
Gia đình là bắt buộc, còn bạn bè chỉ là lựa chọn. Nhưng đàn bà thì cần cả hai.
Tôi định sau tết sẽ thú nhận với bố mẹ 2 bên việc hôn nhân tan vỡ. Vậy mà rồi mọi thứ thay đổi sau khi tôi nghe ba chồng tâm sự.
Nhiều người có của ăn của để nhưng luôn tính toán chi li với bản thân từng đồng, ăn cũng tiếc, mặc cũng tiếc, đi chơi thì sợ tốn kém…
Từng được mẹ chồng yêu thương, chăm sóc như con ruột, người con dâu bỗng rơi vào cảnh bị nghi kỵ chỉ vì một lời thầy bói.
Khi việc làm ăn chông chênh, câu hỏi: "Có về quê ăn tết?" chạm vào lòng tự trọng đàn ông.
Trong một thế giới đầy toan tính, có lẽ thứ tình yêu không còn gì để mất lại là thứ đáng tin nhất.
Vì tình mà thím cam lòng chịu thiệt. Cũng vì tình, thím níu giữ được tình thân, ràng buộc được những mối nối đứt quãng, giúp tổ ấm vững vàng.
Thu nhập thấp, nhiều gia đình trẻ lúng túng khi phải chọn giữa việc gửi tiền về cho bố mẹ hay giữ lại tiền để lo toan cho gia đình nhỏ.
Lý do cha mẹ đưa ra là muốn đảm bảo cuộc sống khi về già, lỡ khi xảy ra chuyện, nhà đất đã chia hết thì không biết dựa vào đâu.
Gần đây không hiểu sao tôi bị mất hứng ngang xương với chuyện ấy, khiến cuộc ăn nằm thành ra miễn cưỡng, thậm chí cực hình.
Anh tự trách bản thân đã có lúc mềm lòng, thả trôi theo cảm xúc nhất thời để rồi suýt nữa tự châm một mồi lửa vào gia đình yên ấm.
Người ta nói tôi có quyền lựa chọn. Nhưng ở thời điểm này, tôi thấy mình không dám chọn điều mình muốn, mà buộc phải chọn điều mình ít sợ mất hơn.
Mãi đến bây giờ, tôi mới học cách tặng quà tết bằng sự tinh tế, thay vì những gì mình cho là đẹp.