PNO - Đưa mẹ chồng vào thành phố báo hiếu, tôi rơi vào cảnh bị xét nét, chèn ép ngay tại nhà mình. Có ai ly hôn vì mẹ chồng "hắc ám" không?
| Chia sẻ bài viết: |
Kaka1985 03-01-2026 14:26:24
Em nếu có ly hôn thì ôm con theo được không chứ kiểu này cháu hư tại bà là có đấy. Em cũng rất hiền nếu như người ta dữ nói ngay khi bảo ỷ có học thức thì trả lời luôn chứ mẹ mong có dâu ngu dốt để cháu mẹ không được dạy khôn luôn à? Lần sau chồng bảo ly hôn thì em thỉnh luôn mẹ chồng ra ngồi nghe để sau này họ không nói là em đơn phương đòi ly hôn và em nói hôn nhân không phải đơn giản mọi người đồng ý thì em cũng gật đầu,bằng không cho mẹ con em thuê ở riêng khi nào nhớ con cháu qua thăm.
Sam 02-01-2026 12:52:56
Tôi đã từng ly hôn vì lý do y hệt. Sau này nhìn lại, tôi không hối hận vì đã bỏ đi, mà hối hận vì đã chịu đựng quá lâu khiến bản thân trở nên cay nghiệt. Nếu không thể thay đổi được thực tế ở chung, thì ly hôn đôi khi lại là cách để giữ lại sự tôn trọng cuối cùng cho nhau.
Ly 02-01-2026 12:51:45
Tôi cạnh nhà một gia đình y hệt thế này. Ngày nào cũng nghe tiếng bát đũa, tiếng càm ràm. Bà mẹ thì tần tảo cả đời nên giờ muốn quản con, cô dâu thì trẻ tuổi thích tự do. Ai cũng có cái lý của mình, chỉ là không tìm được điểm chung thôi.
Linh San 02-01-2026 12:50:03
Nếu lấy chồng mà phải hy sinh cả sự tự do và lòng tự trọng của mình để chiều lòng một người không cùng huyết thống, thì tôi thà ở vậy nuôi thân cho xong. Hôn nhân mà như ngục tù thế này thì ai dám vào.
Bà nội 02-01-2026 12:48:54
Có lẽ bà mẹ trong bài cũng chỉ vì quá cô đơn và sợ bị gạt ra rìa nên mới cố khẳng định quyền lực trong nhà. Người già hay sợ mình trở nên vô dụng. Nếu cô con dâu và anh con trai hiểu được cái nỗi sợ ấy để vỗ về thì có lẽ chuyện đã khác.
Hân 02-01-2026 12:34:08
Tôi từng như bạn và tôi đã chọn ra ở riêng ngay khi thấy dấu hiệu bất ổn. Ban đầu mẹ chồng giận, chồng trách, nhưng giờ thì ai nấy đều vui vẻ vì có khoảng không riêng. Đừng đợi đến lúc muốn ly hôn mới lên tiếng, phải cứu lấy cuộc hôn nhân của mình từ những rạn nứt nhỏ nhất.
Thuý Loan 02-01-2026 12:32:39
Vấn đề ở đây là cả ba người chưa bao giờ ngồi lại nói chuyện một cách thẳng thắn. Anh chồng quá thiếu quyết đoán, còn bà mẹ thì coi con trai như sở hữu riêng. Câu chuyện này thực ra rất phổ biến, nhưng nếu không thay đổi cách hành xử thì kết thúc buồn là điều báo trước.
Thu Phương 02-01-2026 12:31:11
Nhà là nơi để nghỉ ngơi, chứ không phải nơi để bị giám sát từng bữa ăn, giấc ngủ. Nếu chồng không đứng ra bảo vệ được ranh giới cho vợ, thì nghĩ đến chuyện giải thoát là điều dễ hiểu.
Nguyễn Thi Liên 02-01-2026 12:29:57
Tôi cũng là mẹ chồng, nhưng tôi chọn ở riêng cho lành. Gần thường xa thương, cứ thỉnh thoảng sang chơi với cháu rồi về, thế mới giữ được tình cảm. Ép nhau vào một khuôn khổ thì sớm muộn gì bát đũa cũng xô.
Thu Cúc 02-01-2026 12:28:04
Thú thật ở vị trí người chồng trong bài, tôi cũng rất khổ tâm. Bên tình bên hiếu, nói mẹ thì mẹ tự ái đòi về quê, nói vợ thì vợ bảo không được thấu hiểu. Tôi chỉ mong vợ bao dung hơn một chút, người già đôi khi tính khí thất thường, chứ động tí đòi ly hôn thì tan nát hết.
Trả lời 1 thích 23 không thích
Makisan
Sức người có hạn. Lúc nào cũng đòi hỏi vợ bao dung. Vậy ai bao dung cho cô vợ?
Hoàng 02-01-2026 12:26:56
Tôi thấy cô vợ trong bài này hơi ích kỷ. Mẹ chồng già rồi, có nói vài câu hay can thiệp tí cũng là vì lo cho con cháu. Phụ nữ thời nay hơi tí là đòi ly hôn, chẳng biết nhẫn nhịn là gì. Có cái nhà để ở, chồng đi làm có tiền, chỉ việc đối nội đối ngoại mà cũng kêu ca.
Trả lời 9 thích 135 không thích
Thảo
Nếu bạn có ý nghĩ như thế này thì tốt nhất đừng nên lấy vợ nhé, để đỡ khổ con gái người ta. Trường hợp trên mẹ chồng can thiệp vào cuộc sống của con đã là sai, bà làm sai, con dâu góp ý thì bảo dậy đời, còn chồng thì ngu hiếu. Sông trong gia đình thế thì sớm nên giải thoát.
Minh Anh 02-01-2026 12:25:53
Đọc bài mà thấy hình bóng mình trong đó. Không phải mình không thương mẹ, nhưng cái cảm giác bước chân về nhà mà như bước vào một trận chiến tâm lý nó kinh khủng lắm. Mỗi lần góp ý là chồng lại bảo "Mẹ già rồi em nhịn tí", nhưng ai nhịn cho mình đây? Ly hôn đôi khi không phải vì hết yêu, mà vì không thể thở nổi trong chính căn nhà mình.
An Hòa 02-01-2026 11:53:57
Tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh như bạn và cuối cùng đành phải chọn ly hôn. Tôi hiểu mâu thuẫn về quan điểm sống giữa mẹ chồng - nàng dâu là chuyện khó tránh, nhưng chính thái độ của người chồng đã khiến cho người làm vợ cảm thấy mình không được tôn trọng. Bạn và chồng là những người có quyền và trách nhiệm với gia đình nhỏ của bạn, cũng như cách nuôi dạy con của bạn, chứ không phải mẹ chồng. Nếu chồng bạn không hiểu được điều này, vẫn lấy cái cớ con trai một phải lo cho mẹ của anh ta để phủ lấp cho sự vô trách nhiệm trong việc dung hòa giữa hai mối quan hệ mẹ và vợ, trong việc đặt để vai trò làm con và làm cha của chính anh ta, thì có lẽ bạn cần phải nói chuyện nghiêm túc và rạch ròi với chồng. Vợ chồng nếu không đồng lòng, không san sẻ được với nhau dù bất cứ lý do gì thì cũng không sống đời với nhau được. Chúc bạn bình tĩnh và sáng suốt.
Loan Anh 02-01-2026 10:35:21
Nan giải, tôi cũng trong tình cảnh này hơn 1 năm nay cũng không lối thoát. Nuốt cục ức mà sống.
Sống thử là để xem có hợp nhau không. Và hiện tại, chị đã có câu trả lời...
Trước khi kết hôn, tôi ước đi làm về có cơm canh nóng hổi, vợ đợi cửa. Thực tế ngược lại: tôi vừa làm đầu bếp, vừa làm người giúp việc.
Người ta đến với nhau để thấy nhẹ lòng hơn chứ không phải để học cách chịu đựng thêm một kiểu thiếu hụt khác.
Tiền vàng tích lũy không phải để cất trong két sắt mà để giúp cuộc sống của chúng ta lúc về già an toàn, thoải mái và dễ chịu.
Từ một hành động xuất phát từ sự quan tâm chân thành, tôi bỗng bị nhìn nhận như một kẻ làm màu trước tập thể.
Việc anh thường xuyên xa nhà không phải là lỗi nhưng chắc chắn sẽ để lại trong lòng vợ anh một khoảng trống rất lớn.
Nếu anh ấy thực sự thay đổi, thời gian sẽ đứng về phía anh ấy. Nếu không, chính thời gian cũng sẽ giúp chị nhìn ra rõ hơn về một con người.
Sở thích của tôi và vợ rất lệch pha. Tôi thèm sáng đạp xe cùng hội bạn, uống cà phê bàn thế sự nhưng vợ tôi muốn vợ chồng dính như sam.
Phía trước còn nhiều năm cuộc đời, đừng tự biến mình thành bà nội trợ không công, sống chung nhà với một người đàn ông phản bội và cạn kiệt cảm xúc.
Một mối quan hệ đúng sẽ không khiến em phải đứng yên lâu như vậy. Nó sẽ tiến tới hoặc kết thúc, chứ không kéo dài trong lặng lẽ và lưng chừng.
Tôi rủ em về sống chung và vẽ ra đủ thứ về viễn cảnh tương lai nhưng sau 2 tháng thì thấy ngột ngạt và mới biết mình chưa sẵn sàng.
Nghi ngờ chồng ghen tuông hoang tưởng, chị cần đưa đi khám để có kết luận chính thức từ bác sĩ chuyên khoa thay vì suy đoán.
Sự lệ thuộc của chồng cũ vào chị, dù vô tình hay có chủ ý, đều không phù hợp, không nên tiếp diễn.
Thấy con dâu cung phụng, chăm lo cho bên ngoại từng chút trong khi hờ hững với cháu nhà chồng, tôi vừa giận, vừa tủi mà chẳng biết phải làm sao...
Một người phụ nữ gánh phần lớn áp lực kinh tế thường rất nhạy cảm với cảm giác: mình đang gồng lên còn người kia thì chỉ có ăn nhậu, hưởng thụ.
Em nên tìm hiểu rõ những vấn đề về pháp lý liên quan đến tài sản của mẹ để lại nhằm biết quyền của mình đến đâu.
Cứ tới ngày giỗ là họ hàng theo thói quen tới nhà tôi thắp hương cho ông bà rồi ở lại ăn giỗ nhưng chẳng ai góp gì.
Nếu cô ấy không tham gia, anh đang gánh toàn bộ việc điều hành gia đình, không chỉ là kiếm tiền và điều đó về lâu dài sẽ khiến anh kiệt sức.