PNO - Đưa mẹ chồng vào thành phố báo hiếu, tôi rơi vào cảnh bị xét nét, chèn ép ngay tại nhà mình. Có ai ly hôn vì mẹ chồng "hắc ám" không?
| Chia sẻ bài viết: |
Kaka1985 03-01-2026 14:26:24
Em nếu có ly hôn thì ôm con theo được không chứ kiểu này cháu hư tại bà là có đấy. Em cũng rất hiền nếu như người ta dữ nói ngay khi bảo ỷ có học thức thì trả lời luôn chứ mẹ mong có dâu ngu dốt để cháu mẹ không được dạy khôn luôn à? Lần sau chồng bảo ly hôn thì em thỉnh luôn mẹ chồng ra ngồi nghe để sau này họ không nói là em đơn phương đòi ly hôn và em nói hôn nhân không phải đơn giản mọi người đồng ý thì em cũng gật đầu,bằng không cho mẹ con em thuê ở riêng khi nào nhớ con cháu qua thăm.
Sam 02-01-2026 12:52:56
Tôi đã từng ly hôn vì lý do y hệt. Sau này nhìn lại, tôi không hối hận vì đã bỏ đi, mà hối hận vì đã chịu đựng quá lâu khiến bản thân trở nên cay nghiệt. Nếu không thể thay đổi được thực tế ở chung, thì ly hôn đôi khi lại là cách để giữ lại sự tôn trọng cuối cùng cho nhau.
Ly 02-01-2026 12:51:45
Tôi cạnh nhà một gia đình y hệt thế này. Ngày nào cũng nghe tiếng bát đũa, tiếng càm ràm. Bà mẹ thì tần tảo cả đời nên giờ muốn quản con, cô dâu thì trẻ tuổi thích tự do. Ai cũng có cái lý của mình, chỉ là không tìm được điểm chung thôi.
Linh San 02-01-2026 12:50:03
Nếu lấy chồng mà phải hy sinh cả sự tự do và lòng tự trọng của mình để chiều lòng một người không cùng huyết thống, thì tôi thà ở vậy nuôi thân cho xong. Hôn nhân mà như ngục tù thế này thì ai dám vào.
Bà nội 02-01-2026 12:48:54
Có lẽ bà mẹ trong bài cũng chỉ vì quá cô đơn và sợ bị gạt ra rìa nên mới cố khẳng định quyền lực trong nhà. Người già hay sợ mình trở nên vô dụng. Nếu cô con dâu và anh con trai hiểu được cái nỗi sợ ấy để vỗ về thì có lẽ chuyện đã khác.
Hân 02-01-2026 12:34:08
Tôi từng như bạn và tôi đã chọn ra ở riêng ngay khi thấy dấu hiệu bất ổn. Ban đầu mẹ chồng giận, chồng trách, nhưng giờ thì ai nấy đều vui vẻ vì có khoảng không riêng. Đừng đợi đến lúc muốn ly hôn mới lên tiếng, phải cứu lấy cuộc hôn nhân của mình từ những rạn nứt nhỏ nhất.
Thuý Loan 02-01-2026 12:32:39
Vấn đề ở đây là cả ba người chưa bao giờ ngồi lại nói chuyện một cách thẳng thắn. Anh chồng quá thiếu quyết đoán, còn bà mẹ thì coi con trai như sở hữu riêng. Câu chuyện này thực ra rất phổ biến, nhưng nếu không thay đổi cách hành xử thì kết thúc buồn là điều báo trước.
Thu Phương 02-01-2026 12:31:11
Nhà là nơi để nghỉ ngơi, chứ không phải nơi để bị giám sát từng bữa ăn, giấc ngủ. Nếu chồng không đứng ra bảo vệ được ranh giới cho vợ, thì nghĩ đến chuyện giải thoát là điều dễ hiểu.
Nguyễn Thi Liên 02-01-2026 12:29:57
Tôi cũng là mẹ chồng, nhưng tôi chọn ở riêng cho lành. Gần thường xa thương, cứ thỉnh thoảng sang chơi với cháu rồi về, thế mới giữ được tình cảm. Ép nhau vào một khuôn khổ thì sớm muộn gì bát đũa cũng xô.
Thu Cúc 02-01-2026 12:28:04
Thú thật ở vị trí người chồng trong bài, tôi cũng rất khổ tâm. Bên tình bên hiếu, nói mẹ thì mẹ tự ái đòi về quê, nói vợ thì vợ bảo không được thấu hiểu. Tôi chỉ mong vợ bao dung hơn một chút, người già đôi khi tính khí thất thường, chứ động tí đòi ly hôn thì tan nát hết.
Trả lời 1 thích 23 không thích
Makisan
Sức người có hạn. Lúc nào cũng đòi hỏi vợ bao dung. Vậy ai bao dung cho cô vợ?
Hoàng 02-01-2026 12:26:56
Tôi thấy cô vợ trong bài này hơi ích kỷ. Mẹ chồng già rồi, có nói vài câu hay can thiệp tí cũng là vì lo cho con cháu. Phụ nữ thời nay hơi tí là đòi ly hôn, chẳng biết nhẫn nhịn là gì. Có cái nhà để ở, chồng đi làm có tiền, chỉ việc đối nội đối ngoại mà cũng kêu ca.
Trả lời 9 thích 135 không thích
Thảo
Nếu bạn có ý nghĩ như thế này thì tốt nhất đừng nên lấy vợ nhé, để đỡ khổ con gái người ta. Trường hợp trên mẹ chồng can thiệp vào cuộc sống của con đã là sai, bà làm sai, con dâu góp ý thì bảo dậy đời, còn chồng thì ngu hiếu. Sông trong gia đình thế thì sớm nên giải thoát.
Minh Anh 02-01-2026 12:25:53
Đọc bài mà thấy hình bóng mình trong đó. Không phải mình không thương mẹ, nhưng cái cảm giác bước chân về nhà mà như bước vào một trận chiến tâm lý nó kinh khủng lắm. Mỗi lần góp ý là chồng lại bảo "Mẹ già rồi em nhịn tí", nhưng ai nhịn cho mình đây? Ly hôn đôi khi không phải vì hết yêu, mà vì không thể thở nổi trong chính căn nhà mình.
An Hòa 02-01-2026 11:53:57
Tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh như bạn và cuối cùng đành phải chọn ly hôn. Tôi hiểu mâu thuẫn về quan điểm sống giữa mẹ chồng - nàng dâu là chuyện khó tránh, nhưng chính thái độ của người chồng đã khiến cho người làm vợ cảm thấy mình không được tôn trọng. Bạn và chồng là những người có quyền và trách nhiệm với gia đình nhỏ của bạn, cũng như cách nuôi dạy con của bạn, chứ không phải mẹ chồng. Nếu chồng bạn không hiểu được điều này, vẫn lấy cái cớ con trai một phải lo cho mẹ của anh ta để phủ lấp cho sự vô trách nhiệm trong việc dung hòa giữa hai mối quan hệ mẹ và vợ, trong việc đặt để vai trò làm con và làm cha của chính anh ta, thì có lẽ bạn cần phải nói chuyện nghiêm túc và rạch ròi với chồng. Vợ chồng nếu không đồng lòng, không san sẻ được với nhau dù bất cứ lý do gì thì cũng không sống đời với nhau được. Chúc bạn bình tĩnh và sáng suốt.
Loan Anh 02-01-2026 10:35:21
Nan giải, tôi cũng trong tình cảnh này hơn 1 năm nay cũng không lối thoát. Nuốt cục ức mà sống.
Chuyến đi đẹp nhất không phải là đến những vùng đất mới mà là đường về nhà - nơi có vợ con đang chờ.
Thay vì tự dằn vặt mình nên đợi hay không, em hãy hỏi thẳng anh ấy rằng em phải chờ đến bao giờ.
Chồng tôi là một người đàn ông hiền lành nhưng lại có một thói quen đáng sợ: nói dối.
Đừng tự trách mình vì đã nghĩ đến người ấy trong lúc đau khổ nhất. Khi tổn thương, ta sẽ nhớ về nơi mình cảm thấy an toàn và được lắng nghe.
Dù nghèo nhưng vì yêu ngôi nhà từng sinh ra và lớn lên, sợ anh chị em bán khi cha mẹ sang tên, chồng em từ chối việc nhận thừa kế.
Bạn trai vô tư kể về người yêu cũ khi hẹn hò và đưa em đến các quán họ từng đi. Liệu anh thiếu tinh tế hay vẫn lưu luyến người cũ?
Em nên rà soát lại toàn bộ tài chính của mình, giữ riêng khoản dự phòng cá nhân, xác định rõ mình có thể hỗ trợ bao nhiêu mà vẫn sống ổn.
Nếu hoàn cảnh bắt buộc, thay vì làm trong đau khổ, em hãy cùng chồng tìm giải pháp và cố gắng nhìn thấy niềm vui, ý nghĩa của việc mình làm.
Con trai tôi vừa vào năm nhất đại học, bắt đầu muốn chứng tỏ cái tôi...
Em vẫn chọn ở lại nghĩa là con người hiện tại của anh ấy vẫn có điều khiến em yêu thương và không nỡ buông bỏ.
Hôn nhân không có chỗ cho sự nông nổi hay vội vàng. Nhưng cũng không nên mãi duy trì một vòng lặp của tổn thương, ly hôn rồi quay lại...
Vợ chồng em cưới chưa đầy một năm, lẽ ra vẫn đang là giai đoạn vợ chồng son ngọt ngào. Vậy mà suốt ngày vợ chồng gây nhau...
Em có thể chọn cách mừng cưới trong khả năng của mình, chân thành và giữ sự hiện diện, quan tâm trong những dịp quan trọng của các cháu.
Khi anh ấy chọn im lặng hoặc đứng về phía người khác để giữ hình ảnh “dễ chịu” thì thực chất em là người phải gánh hết những va chạm.
Tôi đủ bản lĩnh để đối đầu với áp lực ngoài xã hội nhưng lại thất bại thảm hại trong việc kiểm soát cảm xúc với chính cha mẹ mình.
Đôi khi sự bao bọc quá mức lại là con dao 2 lưỡi làm hại cả người giúp lẫn người được giúp.
Chồng ngoại tình, vợ quyết định ly hôn nhưng trước khi chia tay muốn gặp tình địch đối chất và báo chồng cô ta biết bộ mặt thật của vợ...
Chồng các chị ra đường có kiểu mắt đảo như rang lạc không? Chồng em thì đúng nghĩa "radar dò gái chạy bằng cơm".