PNO - Tôi cảm giác mình là người bị bỏ lại. Anh qua đó, liệu có quên mất người vợ đang mòn mỏi, cô đơn đợi chờ nơi quê nhà?
| Chia sẻ bài viết: |
Nguyễn Văn Phúc 14-11-2025 09:09:39
Ai bắt đi định cư, kêu ca cái gì. Tham lam, ảo mộng hão huyền thì ráng mà chịu và phải trả giá. Thế thôi.
Daisy 13-11-2025 09:17:53
Đã là lựa chọn thì quyết định nào cũng có ưu và nhược và có trách nhiệm với quyết định của mình. Không có quyết định hoàn hảo. Bạn cứ thẳng tiến đi theo quyết định của mình theo từng bước như trong kế hoạch thay vì ngồi để cho tâm trí vận hành dẫn dắt đến những suy nghĩ tiêu cực. Chúc bạn đủ vững tin và gặp nhiều may mắn!
Thứ tự ưu tiên 12-11-2025 23:07:26
Hai vợ chồng bạn có cùng thứ tự ưu tiên trong cuộc đời không? Việc học con cái? Đời sống tương lai? Hạnh phúc gia đình? Gia đình là phải ở cùng nhau ? Quyết định đi nước ngoài dựa trên thứ tự nào? Nếu chồng bạn đã không ưu tiên việc ở cùng nhau trong lòng họ thì bất cứ khi nào có cơ hội gì bạn cũng là người bị bỏ lại thôi. Chi bằng xác định thứ tự ưu tiên cho đời mình và tự nguyện chấp nhận, vui vẻ tận hưởng.
Nguyễn Văn Cường
Chồng nó ưu tiên bỏ vợ lại mang con đi mất. Rõ thế còn gì.
Trần Kim Cúc 12-11-2025 12:45:50
Gần nhà tôi có trường hợp giống vậy. Qua đó, chưa đầy 3 tháng ông chồng có bồ. Bà vợ ở nhà lồng lộn cũng chẳng làm gì được, tha thứ thì phải bỏ qua, không tha thứ thì ông ta ly hôn luôn.
Lê Kiều Vân 12-11-2025 12:44:02
Không sao đâu, tôi cũng như bạn. Tôi ở nhà chờ khoảng 3 năm thì được gọi đi phỏng vấn và có visa. 3 năm nhanh lắm, quay qua quay lại là tới. Trong thời gian đó, bạn hãy trang bị thêm cho mình những kỹ năng để sang đó đi làm, có thu nhập. Hãy làm cho mình bận rộn lên, đừng để bị tác động bởi những ý kiến trái chiều. Kiên định với mục tiêu đã đặt ra vì chẳng ai đi con đường bạn đang đi và hiểu chồng bạn, hoàn cảnh của bạn hơn chính bạn đâu.
Nguyễn Cẩm Mai 12-11-2025 12:20:50
Đàn ông sẽ không bao giờ bỏ lại người phụ nữ họ yêu thương. Khéo đó chỉ là cái cớ để họ ra đi, rời xa chị thôi. Vợ chồng xa nhau 1 ngày đã nhớ, huống hồ còn không định được ngày đoàn tụ mà cũng lao đi. Chị xác định chuẩn bị tâm lý là vừa.
Đặng Văn Bình 12-11-2025 12:18:59
Tôi có người bạn cũng nhất quyết đi định cư bằng được, dù ở nhà đang cuộc sống ổn định. Sang đó đi làm nail, chồng thì khuân vác. Ở nhà sung sướng không biết đường mà hưởng. Cứ bảo là vì con nên đi, dì lo cho tương lai của con nhưng sang đó, học trường làng, ở cái nhà xập xệ còn không dám cả chụp ảnh gửi cho mọi người ở nhà xem vì mắc cỡ. Con cái bị bạn bè tẩy chay, khác biệt ngôn ngữ không hoà nhập được. Giờ muốn quay về thì tự chặn đường mình rồi, về thế nào được nữa. Nhà cửa bán hết, công việc nghỉ ngang. Về sợ ê mặt nên có dám về đâu.
Diệu My 12-11-2025 12:15:50
Qua đó làm gì mà cứ mơ mộng rủ nhau dì không biết. Xa cha xa mẹ, tha hương cầu thực. Chẳng đâu sướng bằng ở quê nhà đâu.
Nguyễn Xuân 12-11-2025 10:15:56
Sao cứ phải mang giấc mơ định cư làm cái gì không biết. Sang đấy không sướng như mọi người vẫn nghĩ đâu. Huống hồ còn đặt cả hạnh phúc gia đình vào thế nguy hiểm, chông chênh. Nếu lỡ gia đình tan đàn xẻ nghé cũng là một phần lỗi của chị vợ, không kiên quyết bảo vệ hạnh phúc của mình, đẩy hạnh phúc cả đời ra bờ vực rồi cầu may rủi.
Nguyễn Thanh 12-11-2025 10:14:08
Tôi nghĩ cũng không tới nỗi tiêu cực như chị nghĩ đâu, chị giao con cho chồng mang theo cũng là ý hay, để anh ấy bận rộn chăm con, không còn thời gian mèo chuột với người phụ nữ khác. Con cái cũng giám sát bố thay cho mẹ.
Nguyễn Mai 12-11-2025 10:12:55
99% là gia đình tứ tán nhé, chỉ có 1% là đoàn tụ thôi. Mà cứ cho là có đoàn tụ thì cũng chẳng biết đến khi nào, đàn ông 60 tuổi vẫn xuân chán, còn phụ nữ 50 coi như già rồi, làm ăn gì nữa.
Trần Kim Cúc
Tôi cũng nghĩ thế
Ý Mỹ 12-11-2025 10:09:41
Ôi chồng mang cả con đi thì bạn nghĩ còn gì ràng buộc để anh ta phải quay về đón vợ nữa không? Bạn thật dại dột và ngây thơ. Là tôi, nếu chồng quyết đi định cư mà không đi cùng luôn cả nhà thì chia tay ngay và luôn cho đỡ dang dở đời nhau.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.
Chị không có người chồng đúng nghĩa. Chị chỉ đang sống với một diễn viên đại tài suốt mấy chục năm qua. Anh ta đi lúc này là may mắn cho chị.
Vợ tôi có một tính cách rất khó chấp nhận. Cô ấy luôn đóng vai nạn nhân và nói điêu nói quá về chồng.
Phụ nữ khi làm mẹ thường rất khó dứt khoát trong những quyết định liên quan đến cha của con mình bởi sợ con tổn thương, mặc cảm.