PNO - Tết không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ ấm. Mỗi bên nhích lại một chút, chấp nhận rằng các thế hệ không thể giống nhau, thì khoảng cách sẽ được thu hẹp.
| Chia sẻ bài viết: |
Goulian Bảo Trâm 24-02-2026 00:25:45
Thời nào, tuổi nào, ở đâu thì ăn nói cũng phải có ý tứ, hợp thời, hợp cảnh. Khách đến nhà dù người quen hay họ hàng đều phải chào hỏi lễ phép, không tiếp chuyện được thì lễ phép chào rồi xin phép vào trong hay lên nhà. Họ hàng có thể không thân, nhưng mà không hiểu rõ quan hệ thì không phải đơn giản vô tâm mà là không gắn bó với gia đình. Mẹ mà để và chấp nhận con như thế, chả trách...
Tóm lại, con bạn vô duyên, vô lễ , bất lịch sự. Và lỗi ấy trước hết ở bạn. Tự những nhận và sửa chính mình đi đã.
Nói luôn tôi không cổ hủ, tôi lấy chồng tây, nuôi con theo cả phong tục châu Âu nhưng con tôi không như con bạn
Lê Đức Khanh 23-02-2026 08:00:00
Dạy con lễ nghĩa và phép tắc trước hết là trách nhiệm của cha mẹ. Lẽ ra, người lớn phải dạy con từ sớm rằng ngày tết không được nói và làm những điều xui xẻo, khi bà con họ hàng đến chúc tết phải chào hỏi lễ phép, con gái không ra đường sáng sớm mùng Một, không “đạp đất”… để các cháu hiểu và thực hiện đúng.
Ông bà là người luôn gìn giữ gia phong và những tập tục đẹp. Vì thế, khi nhắc nhở mà các cháu không nghe, đôi lúc trở nên cáu gắt cũng là điều dễ hiểu. Hiện nay, nhiều gia đình nuông chiều con quá mức, dẫn đến con cái thiếu trách nhiệm và trở nên vô cảm.
Ở chỗ tôi ở, có gia đình việc gì ông bà và cha mẹ cũng làm, từ nấu ăn, rửa bát đến quét nhà. Mỗi khi giỗ chạp, mấy chục người ăn uống xong nhưng các cháu từ 17 đến 20 tuổi không đứa nào chịu lau nhà hay rửa bát. Người lớn không nhắc nhở, không giao việc cho các cháu làm nên cứ kêu mệt. Các cháu thì coi như không biết gì.
Trong khi đó, ở quê tôi, mỗi khi giỗ hay tết, sau bữa ăn đều giao cho con cháu dọn dẹp và rửa bát. Nhìn các cháu học sinh, sinh viên Bách khoa, Thương mại… sinh sống ở Thủ Đô Hà Nội vui vẻ ngồi cùng nhau rửa bát, tôi thấy rất vui và hiểu rằng, dù các cháu học tập và làm việc ở đâu, khi về nhà vẫn biết vị trí của mình để làm tròn bổn phận con cháu.
Đầu năm, tôi có đôi lời như vậy để bạn tham khảo, thấu hiểu hơn cho cha mẹ và cũng là để định hướng cách dạy con sao cho đúng đắn.
Thu Thao 22-02-2026 22:42:57
Nếu không đứng về phe ai thì mình chọn im lặng .
Mỗi đứa trẻ hay ông bà đều có tư tưởng cách nghĩ riêng . Cũng không làm cầu nối nếu 2 bên không muốn hiểu nhau và bắt lỗi nhau.
Ngày nào cũng mặt trời mọc rồi lặn, đặt cho nó cái tên là ngày tết làm cho nó hết bình yên thì thà không có tết cho nó khỏe .
Trần Liên 19-02-2026 09:15:57
Chị bênh con quá. Tôi rất tân tiến nhưng cách nói “mong đầu năm cuối năm gặp xui” là vô duyên, không duyên dáng, không hợp thời và cũng không hợp cảnh.
Việc ngồi bấm điện thoại một cách thản nhiên, thờ ơ khi họ hàng tới thăm hỏi, chúc tết là biểu hiện của cách giao tiếp thiếu sự giáo dục kỹ lưỡng. Phép lịch sự tối thiểu là cháu nên đứng dậy, gật đầu chào và đáp lời khi có khách đến nhà chúc tết. Đó không phải chuyện cổ hủ mà là phép ứng xử căn bản để thể hiện sự tôn trọng người khác.
Chồng em đã ngoại tình đến lần thứ tư, lại còn công khai chối bỏ cảm xúc của vợ. Vết thương ấy quá sâu...
Tôi vừa mở miệng, chưa kịp dạy cho con một bài học thì vợ tôi đã vội vàng lao ra như một tấm khiên chắn.
Chị không cần quá lo lắng nhưng cũng đừng xem nhẹ. Sự hướng dẫn kịp thời và nhẹ nhàng của người lớn sẽ giúp các cháu điều chỉnh rất nhanh.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi khi sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả những lời cãi vã.
Điều duy nhất em có thể làm là tôn trọng quyết định của anh ấy vì đó là cách anh ấy chọn để đối diện với cuộc đời mình.
Nắm giữ khối tài sản lớn nhưng cha mẹ già vẫn khổ sở, không yên thân vì con cái sống ỷ lại và tìm cách bòn rút tài sản...
Vợ chồng em chung sống khá êm đềm, hạnh phúc. Tuy nhiên, chỉ vì một gameshow truyền hình mà bây giờ vợ chiến tranh lạnh với em.
Chúng ta thường nghĩ trẻ con cần một gia đình đủ cả cha lẫn mẹ, điều đó đúng nhưng chưa đủ. Trẻ con thật sự cần một gia đình hạnh phúc.