PNO - Tết không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ ấm. Mỗi bên nhích lại một chút, chấp nhận rằng các thế hệ không thể giống nhau, thì khoảng cách sẽ được thu hẹp.
| Chia sẻ bài viết: |
Goulian Bảo Trâm 24-02-2026 00:25:45
Thời nào, tuổi nào, ở đâu thì ăn nói cũng phải có ý tứ, hợp thời, hợp cảnh. Khách đến nhà dù người quen hay họ hàng đều phải chào hỏi lễ phép, không tiếp chuyện được thì lễ phép chào rồi xin phép vào trong hay lên nhà. Họ hàng có thể không thân, nhưng mà không hiểu rõ quan hệ thì không phải đơn giản vô tâm mà là không gắn bó với gia đình. Mẹ mà để và chấp nhận con như thế, chả trách...
Tóm lại, con bạn vô duyên, vô lễ , bất lịch sự. Và lỗi ấy trước hết ở bạn. Tự những nhận và sửa chính mình đi đã.
Nói luôn tôi không cổ hủ, tôi lấy chồng tây, nuôi con theo cả phong tục châu Âu nhưng con tôi không như con bạn
Lê Đức Khanh 23-02-2026 08:00:00
Dạy con lễ nghĩa và phép tắc trước hết là trách nhiệm của cha mẹ. Lẽ ra, người lớn phải dạy con từ sớm rằng ngày tết không được nói và làm những điều xui xẻo, khi bà con họ hàng đến chúc tết phải chào hỏi lễ phép, con gái không ra đường sáng sớm mùng Một, không “đạp đất”… để các cháu hiểu và thực hiện đúng.
Ông bà là người luôn gìn giữ gia phong và những tập tục đẹp. Vì thế, khi nhắc nhở mà các cháu không nghe, đôi lúc trở nên cáu gắt cũng là điều dễ hiểu. Hiện nay, nhiều gia đình nuông chiều con quá mức, dẫn đến con cái thiếu trách nhiệm và trở nên vô cảm.
Ở chỗ tôi ở, có gia đình việc gì ông bà và cha mẹ cũng làm, từ nấu ăn, rửa bát đến quét nhà. Mỗi khi giỗ chạp, mấy chục người ăn uống xong nhưng các cháu từ 17 đến 20 tuổi không đứa nào chịu lau nhà hay rửa bát. Người lớn không nhắc nhở, không giao việc cho các cháu làm nên cứ kêu mệt. Các cháu thì coi như không biết gì.
Trong khi đó, ở quê tôi, mỗi khi giỗ hay tết, sau bữa ăn đều giao cho con cháu dọn dẹp và rửa bát. Nhìn các cháu học sinh, sinh viên Bách khoa, Thương mại… sinh sống ở Thủ Đô Hà Nội vui vẻ ngồi cùng nhau rửa bát, tôi thấy rất vui và hiểu rằng, dù các cháu học tập và làm việc ở đâu, khi về nhà vẫn biết vị trí của mình để làm tròn bổn phận con cháu.
Đầu năm, tôi có đôi lời như vậy để bạn tham khảo, thấu hiểu hơn cho cha mẹ và cũng là để định hướng cách dạy con sao cho đúng đắn.
Thu Thao 22-02-2026 22:42:57
Nếu không đứng về phe ai thì mình chọn im lặng .
Mỗi đứa trẻ hay ông bà đều có tư tưởng cách nghĩ riêng . Cũng không làm cầu nối nếu 2 bên không muốn hiểu nhau và bắt lỗi nhau.
Ngày nào cũng mặt trời mọc rồi lặn, đặt cho nó cái tên là ngày tết làm cho nó hết bình yên thì thà không có tết cho nó khỏe .
Trần Liên 19-02-2026 09:15:57
Chị bênh con quá. Tôi rất tân tiến nhưng cách nói “mong đầu năm cuối năm gặp xui” là vô duyên, không duyên dáng, không hợp thời và cũng không hợp cảnh.
Việc ngồi bấm điện thoại một cách thản nhiên, thờ ơ khi họ hàng tới thăm hỏi, chúc tết là biểu hiện của cách giao tiếp thiếu sự giáo dục kỹ lưỡng. Phép lịch sự tối thiểu là cháu nên đứng dậy, gật đầu chào và đáp lời khi có khách đến nhà chúc tết. Đó không phải chuyện cổ hủ mà là phép ứng xử căn bản để thể hiện sự tôn trọng người khác.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.
Chị không có người chồng đúng nghĩa. Chị chỉ đang sống với một diễn viên đại tài suốt mấy chục năm qua. Anh ta đi lúc này là may mắn cho chị.