PNO - Mỗi khi chị Đoàn Thanh Giang (37 tuổi, kinh doanh tự do) chia sẻ về chồng cũ, gia đình chồng cũ hay người mới của chồng cũ, bạn bè đều ngạc nhiên. Dù đã ly hôn, chị và chồng cũ vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp, chị còn coi người mới của anh như người thân.
| Chia sẻ bài viết: |
Linh 10-05-2023 11:17:11
Bó tay. Nếu chỉ vì hết yêu mà ly hôn thì tôi nói thật chị còn phải ly hôn nhiều lần nữa. Tình yêu nó có hạn sử dụng, vài năm thôi là tình yêu nó sẽ nhạt nhòa và biến mất nếu như không biết hâm nóng tình cảm nhé. Khi bước vào hôn nhân thì cái tình yêu nó dễ mất đi mà thay vào đó là tình nghĩa và trách nhiệm. Rất hiếm, rất hiếm cặp vợ chồng nào có thể yêu nhau cả đời nếu họ không có kiến thức về tình yêu và hôn nhân nhé.
Loan Võ 10-05-2023 08:09:31
Đúng là rất hiếm khi có như thế này trong xã hội nhưng cũng thật ngưỡng mộ những người trong cuộc!
Summer 09-05-2023 22:09:08
Mong bạn Thật hạnh phúc với những lựa chọn của bạn
Haile 09-05-2023 11:42:14
Đúng là truyện cổ tích, sướng nhất vẫn là ông chồng.
Sao ta không chậm lại, ngồi xuống, học cách đợi chờ, học cách xem mỗi người đi qua cuộc đời đều đặc biệt, kể cả bản thân mình…
Gia đình tôi không có những cái tết tưng bừng, rộn rã. Không khí tết trong nhà luôn trầm và ấm - hệt như tính cách của ba tôi.
Càng đi xa, tôi càng nhận ra mình đã đánh rơi một thứ rất quan trọng cùng với các chuyến đi chúc tết.
Tựu trung, các tư thế trên giường được thiết kế quanh 2 vị trí trên và dưới, tính cho 2 chủ thể, là missionary hoặc rider .
Với người xa xứ, tết không vui trọn vẹn như những mùa tết cũ nơi quê nhà nhưng là một điểm tựa tinh thần để biết mình thuộc về đâu.
Một cái tết mà niềm vui không đo bằng số tiền hoa trước cửa, mà bằng sự thảnh thơi trong lòng mỗi người.
Tôi suýt đánh mất tình yêu sau hôn nhân vì không biết cách cân bằng công việc và cuộc sống khi làm mẹ hai con.
Nếu thôi so sánh, ngó nghiêng, sẽ thấy cuộc sống này không đến nỗi khắc nghiệt.
Nghe cuộc điện thoại của mẹ xong, tôi không đứng vững được nữa, nhìn đống đồ chuẩn bị đóng gói đem về còn ngổn ngang khắp nhà, lòng tôi rối bời.
Nghe cha chồng thông báo nhà anh trai chồng sẽ về quê đón tết, cảm giác háo hức chờ đón tết trong tôi không còn nữa.
Mười mấy năm làm dâu, chị chưa từng một lần đón giao thừa ở đâu không phải nhà mình. Mà "nhà mình" lại chẳng phải nhà mẹ ruột, mà là nhà chồng...
Chỉ vì con trai không về mà bố mẹ tôi chẳng thiết ăn uống, cũng chẳng quan tâm gia đình con gái vượt đường xa về thăm có đói không.
Bao năm qua, khoảng cách giữa chúng tôi ngày một xa bởi tôi tin rằng, mẹ chỉ yêu thương đứa trẻ chịu nghe lời, mà tôi lại không nghe.
Khi tôi ra riêng, ngày tết một mình mẹ sẽ vẫn loay hoay trong bếp từ sáng đến tối với những mâm cơm cúng đủ ba bữa mỗi ngày.
Tết là ngày đoàn viên. Nhưng nếu đoàn viên chỉ dành riêng cho một phía, còn phía kia phải gói ghém những ấm ức, thiệt thòi thì tết có còn trọn vẹn?
Để bữa tiệc tất niên thật sự trọn vẹn, cần có sự thảnh thơi chứ không phải những giờ phút tất bật trong bếp, nhất là với một người lớn tuổi.
Giữa tiếng cụng ly rôm rả, ánh đèn lấp lánh là nỗi lo riêng của hội chị em khi câu chuyện tiệc tùng và cân nặng trở thành đề tài “sống còn”.
Với không ít người, tết để lại những câu nói tưởng như quan tâm, hỏi han cho vui, song lại trở thành vết xước âm ỉ, theo họ suốt cả năm dài.