Phủi bụi giấc mơ

02/03/2019 - 06:00

PNO - Những giấc mộng ấy bị cất trong chiếc ngăn kéo mất chìa khóa. Thỉnh thoảng bất giác nhớ ra, hồi tưởng tí xíu rồi lại thôi. Thậm chí làm gì có thời gian để đi tìm chiếc chìa khóa.

Trong cửa hàng quần áo, tôi bất giác khựng lại khi nghe câu nói của một chị nào đó đứng phía sau mình: "Chị thích lắm. Nhưng tuổi chị mặc cái váy yếm này lên có khi lại bị cười là cưa sừng làm nghé. Có lẽ không hợp đâu em nhỉ?”. Tôi bất giác quay sang nhìn chị, thấy rõ sự phân vân, tần ngần, nuối tiếc hiện rõ tất tần tật trên gương mặt đã điểm xuyết đôi ba vết chân chim, đồi mồi của người đàn bà tuổi bốn mươi. Trên tay tôi cũng là một chiếc váy yếm.

Bỗng nhiên, câu nói và vẻ mặt nửa muốn mua, nửa không dám của chị khiến tôi chùng lòng bởi thấy đồng cảm và xót xa quá. Bởi cái ngày tôi đứng tần ngần trước món đồ yêu thích mà sợ mặc vào không hợp tuổi như chị cũng gần ngay trước mắt. Nhớ hôm bữa về quê ăn tết, ba mẹ bỗng lục trong tủ được bức ảnh hồi sinh viên, ngước lên nói đùa: “Mới đấy thôi mà giờ nhìn mày như mẹ của đứa trong ảnh ấy”. Tôi cười chung vui nhưng giật mình thấy thời gian phũ phàng quá!

Phui bui giac mo

Ảnh minh họa.

Nhỏ bạn đăng ảnh họp lớp cấp 3 lên Facebook cũng vô tư nói đùa: “Những cô bé, cậu bé năm nào đã trở thành ông lão, bà lão hết cả”. Đi ra hàng quán,  mấy nhỏ phục vụ đã chào mình bằng cô xưng cháu. Biết là mình đã “có tuổi” rồi mà sao thấy vẫn không quen. Mới ngày nào thôi vẫn còn là cô bé sinh viên mới ra trường, đôi mắt trong veo hiếu kỳ với mọi thứ xung quanh. Trong trái tim ngây thơ ấy còn khao khát được tích lũy thật nhiều kinh nghiệm, để giỏi giang trông “ngầu” như các đàn chị đi trước. Mà một ngày, khi mình cũng thành đàn chị, lại thấy già nua quá đỗi.

Lớn lên xa nhà đi học, cầm tấm bằng cử nhân trong tay rồi lại lấy chồng, sinh con. Cuộc sống của một người vợ, người mẹ, một cô nhân viên cần mẫn chăm chỉ đã cuốn thanh xuân của tôi trôi qua kẽ tay từ khi nào không hay. Ước mơ viết một quyển sách, kế hoạch được đi du lịch xuyên Việt cùng người mình yêu trước năm 30 tuổi…, những giấc mộng ấy từ lâu chẳng khác gì như bị cất trong một chiếc ngăn kéo mất chìa khóa. Thỉnh thoảng bất giác nhớ ra trong ngăn kéo có gì, hồi tưởng tí xíu rồi lại thôi. Thậm chí làm gì có thời gian để đi tìm chiếc chìa khóa.

Phui bui giac mo

Ảnh minh họa.

Tôi nhớ mình từng xem một đoạn phim ngắn, trong đó có phỏng vấn những người phụ nữ đã già với những nếp da nhăn nheo trên gương mặt. Ở câu hỏi về điều gì là tiếc nuối nhất trong cuộc đời họ. Thì dù cho muôn hình vạn trạng cách trả lời khác nhau, đều tựu chung một ý, là đã không dám làm những điều mình thích, đi hết giấc mơ của mình, để khi ngoảnh lại thì đã quá muộn. Là vì họ đã sống cho người khác quá nhiều, tặc lưỡi lùi những mong muốn của mình lại phía sau, hy vọng một ngày xong xuôi sẽ tìm lại chúng. Nhưng khi có thời gian phủi bụi giấc mơ, tuổi già đã như bức tường sừng sững chắn ngay trước mắt.

Từ sự tiếc nuối của mình, những người đàn bà ấy đều khuyên những người đàn bà trẻ hơn, rằng hãy sống nhiệt thành nhất với đời mình khi còn có cơ hội. Hãy học nhảy nếu thích, tô son khi đứng trong bếp, học cắm hoa nếu muốn, hãy đi du lịch nếu đam mê, hãy mạnh dạn bỏ bớt những gồng gánh trên đôi vai người vợ, người mẹ khi thấy quá mỏi mệt… Bởi đổi lại với tất cả những sự lần lữa, chờ đợi sẽ chỉ là tiếng thở dài đầy day dứt, tiếc nuối khi về già. Mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống, để lựa chọn hạnh phúc cho mình.

Nhìn xuống chiếc váy yếm trên tay, tôi bỗng quyết định sẽ mang ra khỏi cửa hàng này. Tôi sẽ mặc nó với bất kỳ chiếc áo T-shirt trắng, vàng, đỏ, xanh sặc sỡ nào nếu thích, xỏ chân một đôi giày sneaker năng động trẻ trung xuống phố và xách giỏ đi tận hưởng mùa xuân.

Tôi không muốn khi đến 50, 60 tuổi sẽ phải ngồi tần ngần tiếc nuối vì không dám khoác lên mình chiếc váy yêu thích và chẳng đủ dũng cảm để sống thật với khao khát của chính mình. Nay vẫn còn sức, tôi muốn sẽ tìm lại chìa khóa, mang giấc mơ của mình ra phủi bụi và đi đến tận cùng dù biết sẽ chẳng dễ dàng gì.

Cát Tường

 
Array ( [news_id] => 132636 [news_title] => Phủi bụi giấc mơ [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 151821_phui-bui-giac-mo-1-27105452.jpg [news_subcontent] => Những giấc mộng ấy bị cất trong chiếc ngăn kéo mất chìa khóa. Thỉnh thoảng bất giác nhớ ra, hồi tưởng tí xíu rồi lại thôi. Thậm chí làm gì có thời gian để đi tìm chiếc chìa khóa. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Những giấc mộng ấy bị cất trong chiếc ngăn kéo mất chìa khóa. Thỉnh thoảng bất giác nhớ ra, hồi tưởng tí xíu rồi lại thôi. Thậm chí làm gì có thời gian để đi tìm chiếc chìa khóa. [news_content] =>

Trong cửa hàng quần áo, tôi bất giác khựng lại khi nghe câu nói của một chị nào đó đứng phía sau mình: "Chị thích lắm. Nhưng tuổi chị mặc cái váy yếm này lên có khi lại bị cười là cưa sừng làm nghé. Có lẽ không hợp đâu em nhỉ?”. Tôi bất giác quay sang nhìn chị, thấy rõ sự phân vân, tần ngần, nuối tiếc hiện rõ tất tần tật trên gương mặt đã điểm xuyết đôi ba vết chân chim, đồi mồi của người đàn bà tuổi bốn mươi. Trên tay tôi cũng là một chiếc váy yếm.

Bỗng nhiên, câu nói và vẻ mặt nửa muốn mua, nửa không dám của chị khiến tôi chùng lòng bởi thấy đồng cảm và xót xa quá. Bởi cái ngày tôi đứng tần ngần trước món đồ yêu thích mà sợ mặc vào không hợp tuổi như chị cũng gần ngay trước mắt. Nhớ hôm bữa về quê ăn tết, ba mẹ bỗng lục trong tủ được bức ảnh hồi sinh viên, ngước lên nói đùa: “Mới đấy thôi mà giờ nhìn mày như mẹ của đứa trong ảnh ấy”. Tôi cười chung vui nhưng giật mình thấy thời gian phũ phàng quá!

Phui bui giac mo

Ảnh minh họa.

Nhỏ bạn đăng ảnh họp lớp cấp 3 lên Facebook cũng vô tư nói đùa: “Những cô bé, cậu bé năm nào đã trở thành ông lão, bà lão hết cả”. Đi ra hàng quán,  mấy nhỏ phục vụ đã chào mình bằng cô xưng cháu. Biết là mình đã “có tuổi” rồi mà sao thấy vẫn không quen. Mới ngày nào thôi vẫn còn là cô bé sinh viên mới ra trường, đôi mắt trong veo hiếu kỳ với mọi thứ xung quanh. Trong trái tim ngây thơ ấy còn khao khát được tích lũy thật nhiều kinh nghiệm, để giỏi giang trông “ngầu” như các đàn chị đi trước. Mà một ngày, khi mình cũng thành đàn chị, lại thấy già nua quá đỗi.

Lớn lên xa nhà đi học, cầm tấm bằng cử nhân trong tay rồi lại lấy chồng, sinh con. Cuộc sống của một người vợ, người mẹ, một cô nhân viên cần mẫn chăm chỉ đã cuốn thanh xuân của tôi trôi qua kẽ tay từ khi nào không hay. Ước mơ viết một quyển sách, kế hoạch được đi du lịch xuyên Việt cùng người mình yêu trước năm 30 tuổi…, những giấc mộng ấy từ lâu chẳng khác gì như bị cất trong một chiếc ngăn kéo mất chìa khóa. Thỉnh thoảng bất giác nhớ ra trong ngăn kéo có gì, hồi tưởng tí xíu rồi lại thôi. Thậm chí làm gì có thời gian để đi tìm chiếc chìa khóa.

Phui bui giac mo

Ảnh minh họa.

Tôi nhớ mình từng xem một đoạn phim ngắn, trong đó có phỏng vấn những người phụ nữ đã già với những nếp da nhăn nheo trên gương mặt. Ở câu hỏi về điều gì là tiếc nuối nhất trong cuộc đời họ. Thì dù cho muôn hình vạn trạng cách trả lời khác nhau, đều tựu chung một ý, là đã không dám làm những điều mình thích, đi hết giấc mơ của mình, để khi ngoảnh lại thì đã quá muộn. Là vì họ đã sống cho người khác quá nhiều, tặc lưỡi lùi những mong muốn của mình lại phía sau, hy vọng một ngày xong xuôi sẽ tìm lại chúng. Nhưng khi có thời gian phủi bụi giấc mơ, tuổi già đã như bức tường sừng sững chắn ngay trước mắt.

Từ sự tiếc nuối của mình, những người đàn bà ấy đều khuyên những người đàn bà trẻ hơn, rằng hãy sống nhiệt thành nhất với đời mình khi còn có cơ hội. Hãy học nhảy nếu thích, tô son khi đứng trong bếp, học cắm hoa nếu muốn, hãy đi du lịch nếu đam mê, hãy mạnh dạn bỏ bớt những gồng gánh trên đôi vai người vợ, người mẹ khi thấy quá mỏi mệt… Bởi đổi lại với tất cả những sự lần lữa, chờ đợi sẽ chỉ là tiếng thở dài đầy day dứt, tiếc nuối khi về già. Mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống, để lựa chọn hạnh phúc cho mình.

Nhìn xuống chiếc váy yếm trên tay, tôi bỗng quyết định sẽ mang ra khỏi cửa hàng này. Tôi sẽ mặc nó với bất kỳ chiếc áo T-shirt trắng, vàng, đỏ, xanh sặc sỡ nào nếu thích, xỏ chân một đôi giày sneaker năng động trẻ trung xuống phố và xách giỏ đi tận hưởng mùa xuân.

Tôi không muốn khi đến 50, 60 tuổi sẽ phải ngồi tần ngần tiếc nuối vì không dám khoác lên mình chiếc váy yêu thích và chẳng đủ dũng cảm để sống thật với khao khát của chính mình. Nay vẫn còn sức, tôi muốn sẽ tìm lại chìa khóa, mang giấc mơ của mình ra phủi bụi và đi đến tận cùng dù biết sẽ chẳng dễ dàng gì.

Cát Tường

[news_source] => [news_tag] => nuối tiếc về già,tuổi già gõ cửa,đi qua thanh xuân,sống cho mình,phủi bụi giấc mơ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-03-02 06:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-03-02 06:00:00 [news_relate_news] => 39808 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/nho-to-tam-su/phui-bui-giac-mo-151821/ [news_urlid] => 151821 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 2275 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/phui-bui-giac-mo-a132636.html [tag] => nuối tiếc về giàtuổi già gõ cửađi qua thanh xuânsống cho mìnhphủi bụi giấc mơ [daynews2] => 2019-03-02 06:00 [daynews] => 02/03/2019 - 06:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Nếu đêm nay mẹ không về nhà

    Nếu đêm nay mẹ không về nhà

    22-06-2021 11:33

    Được sống trong cảnh đủ đầy là điều may mắn nhưng trang bị cho cả nhà những kỹ năng cần thiết để tự thích ứng trong mọi tình huống mới quan trọng.

  • Ghen để giữ vợ?

    Ghen để giữ vợ?

    22-06-2021 05:58

    Sống chung nhưng ăn cơm khác kiểu, không ngủ cùng phòng, tâm tư không hướng về nhau, nhất cử nhất động đều có cớ cho đối phương đặt một dấu chấm hỏi.

  • Vợ chồng phải “khai” mọi chuyện?

    Vợ chồng phải “khai” mọi chuyện?

    21-06-2021 18:58

    Cháu thực sự thất vọng. Cháu không thể tin vợ 100% nữa. Nhưng cô ấy cứ cho là cháu phóng đại mọi chuyện.

  • Thèm một bữa cơm nhà

    Thèm một bữa cơm nhà

    21-06-2021 10:00

    Lần đầu tiên chị nghe chồng nói những câu tình cảm đến vậy. Đúng là trong gian khó, mới thấy quý những điều bình dị.

  • Nếu như vợ chồng "bớt cái tôi"

    Nếu như vợ chồng "bớt cái tôi"

    21-06-2021 06:00

    Hạnh phúc ở trong tay mình. Nếu như ai đó luôn đặt cái tôi của mình quá cao, hôn nhân sẽ khó bền vững, đừng mong chi hạnh phúc.

  • "Sự phun trào" gây hiếm muộn?

    "Sự phun trào" gây hiếm muộn?

    20-06-2021 18:39

    Tình trạng trào ra ngoài không hiếm. Cớ sự hầu hết do đôi bên chọn tư thế phá cách hoặc do trong pha tàn cuộc, các cô ngồi dậy quá nhanh.

  • Một lần trượt ngã

    Một lần trượt ngã

    20-06-2021 06:00

    Em nghĩ người đàn ông đó cũng không thật lòng yêu em. Anh ta tính toán, biết nếu ly hôn thì em có căn nhà nên muốn cưới em.

  • Đừng ngăn mình được vui

    Đừng ngăn mình được vui

    20-06-2021 06:00

    Ước gì đàn bà hiểu rằng ai cũng thích gần một khuôn mặt vui vẻ, tươi cười, một khuôn mặt giãn ra, thực sự thư thả từ sự bao dung, buông bỏ.

  • Chị em gái không có cha

    Chị em gái không có cha

    19-06-2021 16:04

    Có điều, em chưa bao giờ buồn tủi vì không có ba, mặc cho bạn bè cố tình chọc ghẹo. Nói đúng hơn, con bé hận ba.

  • Trong dịch giã mới biết… vợ là ai

    Trong dịch giã mới biết… vợ là ai

    19-06-2021 06:30

    Giờ đây, ngoài giờ làm, anh còn kiêm luôn chân giao hàng giúp vợ. Bài toán kinh tế gia đình được giải quyết, anh cũng trút được gánh nặng trong lòng.

  • Chẳng lẽ xin tiền chồng cả đời

    Chẳng lẽ xin tiền chồng cả đời

    18-06-2021 18:41

    Nhìn lại mình cũng đã đứng tuổi rồi, khó có cơ hội bước ra khỏi cuộc đời nội trợ, chẳng lẽ cứ ngửa tay xin tiền chồng cả đời?

  • Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    18-06-2021 13:10

    Danh y Tuệ Tĩnh khuyên: sinh hoạt vợ chồng nên điều độ để “bế tinh, dưỡng khí, tồn thần”, ích lợi hơn cho sức khỏe, tuổi xuân và trường thọ.

  • Người đàn ông thừa ra trong nhà

    Người đàn ông thừa ra trong nhà

    18-06-2021 05:59

    Nhìn ban công cải tạo lại, lòng tôi vẫn không vui. Sao vợ tôi không nói gì?

  • Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    17-06-2021 18:44

    Không bến đỗ, hoặc chưa có bến đỗ có thể coi là lận đận việc lập gia đình, nhưng chắc gì đã là "khổ"?

  • Chồng sống trong sợ hãi?

    Chồng sống trong sợ hãi?

    17-06-2021 10:51

    Người ta nói, COVID-19 là một phép thử khốc liệt về ý chí sinh tồn của con người. Phải chăng, phép thử này đang có kết quả ở gia đình em?

  • Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    17-06-2021 05:55

    Rồi những ngày ở nơi cách ly tập trung, anh chị vẫn ruột gan như lửa đốt lo lắng cho con trai ở nhà.

  • Cắt đứt với gia đình vợ

    Cắt đứt với gia đình vợ

    16-06-2021 13:39

    Ba em nói sắp tới giỗ má em, kêu thằng Ba (chồng em) về cho ba nói chuyện phải quấy. Em nghe mà lo lắng quá…

  • Nhắm mắt mà yêu chồng

    Nhắm mắt mà yêu chồng

    16-06-2021 06:00

    Đàn bà nhắm mắt để yêu không phải là mù quáng ngu muội, mà là sẽ bớt săm soi cố tìm ra khiếm khuyết để đay nghiến, dằn vặt nửa kia.