Nếu được quay trở lại, tôi sẽ nói lời yêu với anh sớm hơn, hoặc sẽ im lặng mãi mãi để trái tim không bị vết cứa quá đau đớn như hôm nay...
Ly hôn có đáng sợ hay không? Ly hôn có phải là sự thất bại hay không? Đàn bà sau ly hôn tìm được hạnh phúc khó lắm phải không?... Đó là tất cả những nỗi sợ hãi của đàn bà trước viễn cảnh ly hôn.
Vợ chỉ có một đôi giày. Đôi giày màu đen. Vợ bảo thích đôi giày này vì nó tiện lợi, mặc với quần áo nào cũng hợp, đi chơi đi ăn cưới đi làm cũng được. Hai năm nay vợ chỉ đi đôi giày đó.
Chính mình là người đã đổ hết cả ly sinh tố lên đầu người phụ nữ đó. Mình còn dằn mặt chị ta bằng những lời rất nặng... Vậy mà giờ chị ta ngồi đây, là chị chồng tương lai của mình?!
Người ta vẫn nói, “mấy đời bánh đúc có xương…”. Xưa kia tôi cũng nghĩ, chẳng ai trên đời có thể thương được con riêng của chồng mình. Nhưng khi gặp em, tôi đã biết, ở đời chẳng có gì là không thể.
Nửa đêm, Vân đang nằm ngủ bên con thì nghe tiếng “rầm” bên phòng bố mẹ đẻ. Vội mở cửa phòng, Vân thấy mẹ ôm đầu khuỵu xuống sàn.
Cưới về được một tháng, chúng tôi cãi nhau hết 30 ngày. Lúc yêu, tuần gặp nhau vài ba buổi tối, cái gì cũng hay, cũng đẹp; lúc về chung nhà, nhìn nhau như thể kẻ thù.
Đến một ngày, chị không chịu đựng nổi nữa. Giữa đêm, nghe tiếng con khóc mãi không dứt, chị lao sang phòng mẹ chồng đập cửa, xin được vào dỗ con. Ông bà quát ầm nhà, đuổi chị về phòng...
Hai lăm tuổi, chị T.X. (TP. Hải Dương) bước vào ngưỡng cửa hôn nhân. Những tưởng những ngày hạnh phúc mở ra. Nhưng ai có ngờ đâu, chị bắt đầu với những tháng ngày làm dâu, làm vợ cơ cực còn hơn thời phong kiến.
Chị cầm trịch trong nhà từ chuyện lớn đến bé và tước luôn của anh cái quyền được làm trụ cột trong gia đình.
Mới đây, tâm sự của một người vợ trẻ trên một diễn đàn về việc quyết tâm ly hôn sau bốn năm chung sống đã khiến nhiều người không cầm được nước mắt.
'Sáng ngủ dậy em chồng mình gội đầu cho vợ, sấy tóc tạo kiểu rồi chở vợ đi làm, sáng nào cũng chở chứ không phải lâu lâu, chở vì yêu chứ không phải do không có xe đi đâu'.
Vẫn là lỗi lầm của 'chửa hoang', tôi thuộc nhóm người nào giữa miệng tiếng của thiên hạ?
Chị không vặn hỏi anh đã làm những gì với cô ấy. Chị chỉ hỏi anh một câu: 'Thứ tình cảm của anh với em bây giờ, là tình thương? Anh thương hại vì em vẫn yêu anh trong khi anh không còn dành cho em điều đó?'
Đôi khi chị vẫn nghĩ, không biết kiếp trước mình tích đức được nhiều thế nào mà kiếp này gặp được người mẹ chồng tâm lý và phúc hậu đến thế.
Cha mẹ khuyên tôi rằng, nghề đàn hát chỉ là để cho vui. Ngày tôi đăng ký thi vào trường nghệ thuật, cha đã đánh tôi ngay tại cổng trường. Trận đòn ấy, mãi mãi tôi không bao giờ quên.
Chồng tôi vừa về đến cửa, cô người yêu cũ nhào ra cười tươi như hoa: 'Anh ơi hôm nay chồng em đuổi đi nên em qua ở nhờ nhà anh đây!'. Dứt lời, nàng cười khanh khách tán thưởng câu đùa thú vị của mình.
Đàn bà khôn, là biết chọn cho mình chức phận nhỏ, là người ủ ấm gia đình bằng ngọn lửa nhỏ, giữ ngọn lửa ấy luôn sáng trong mỗi góc bếp nhỏ. Ở đấy, gieo yêu thương.
Cũng có những chàng trai 'có điều kiện' hơn anh, nhưng chẳng có ai khiến chị thấy bình yên, vững chãi như khi ngồi sau bờ vai rộng và ấm áp của anh trên chiếc 'siêu xe' ba bánh ấy.
Chẳng những bị chồng đánh khi phanh phui lỗi lầm của anh ta, chị còn bật cười cay đắng trước cảnh mẹ chồng hùa vào bênh con trai, mặc chị đang mang trong bụng đứa cháu của bà.
Định mệnh hay sao? Chúng tôi đã đi ra khỏi cuộc đời nhau rồi mà, định mệnh đã khiến viên thuốc tránh thai ấy không có hiệu nghiệm.
Định thần lại, tôi cố tình cạch cửa phòng thật mạnh để đánh động. Vài phút sau, mẹ tôi vội chạy vào hỏi tôi có cần bà giúp gì không. Thấy tôi nhìn bằng ánh mắt tức giận bừng bừng, mẹ tôi lảng đi...
Người ta cứ nói tình yêu không có lỗi. Nhưng thứ tình yêu gì đã khiến mẹ tôi bỏ hết tương lai con cháu mình để đi theo người đàn ông được gọi là sui gia ấy?
'Những gì đau đớn, buồn bã nhất mẹ đã trải qua khi làm người thứ ba, không chỉ đủ cho đời mẹ mà đủ cho hết cả đời con rồi, nên con hãy ghi nhớ và đừng bao giờ lặp lại sai lầm của mẹ...'
Càng ngày tôi càng mệt mỏi vì những yêu cầu mẹ đưa ra. Chưa bao giờ bà chịu hiểu rằng cuộc sống của chúng tôi còn quá nhiều khó khăn phía trước...