Thế cô bé ấy ở đâu? - Tôi tiếp tục tò mò hỏi. Ở ngay trước mặt em đây! – Quân nhìn thẳng vào mắt tôi, dõng dạc trả lời.
Bà Jennifer và ông Timothy Bing cưới nhau 38 năm trước và sống với nhau vô cùng hạnh phúc. Nhưng có một điều khiến bà luôn tiếc nuối: bộ ảnh cưới của hai người đã bị thiêu rụi trong một đám cháy sau ngày cưới không lâu.
Bất lực trong vòng tay cứng như gọng kìm đang tra tấn trên thân thể. 20 năm gọi hắn bằng tiếng 'cha'... Tôi sống đó mà như đã chết!
Anh chị muộn con, cưới nhau được ba năm mới sinh đứa đầu lòng. Bác Lan bảo thủ nên chuyện chăm cháu nhất nhất theo kiểu cũ. Chị không tỏ ra khó chịu hay chê trách đôi co với bà mà xử lý rất 'cao tay'.
Tôi đã hoàn toàn không biết là mình lại cảm thấy hối hận vì lời nói của mình ngay trong ngày đầu tiên vắng chồng.
Tôi vẫn hi vọng đến những giây cuối cùng rằng đây không phải sự thật. Nhưng anh đã thật sự làm tôi thất vọng!
Tôi thừa nhận mình đã quá vội vàng, để rồi giờ đây như người tù trong chính cuộc hôn nhân này!
Cái thời đàn ông ảo tưởng sức mạnh đã xa rồi. Ông nào nay còn nghĩ đến chuyện dạy vợ thì chỉ có nước… cưới một thằng đàn ông về thôi!
Ngày đi chụp ảnh cưới, tôi cứ lẽo đẽo 'Tau chọn cái váy này nha, mi mặc cái bộ vest này đẹp nè', hắn ngại ngùng đỏ mặt trước bao cặp mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
Giọng bà run run, nhưng dứt khoát và dịu dàng. Tôi hiểu rằng phút giây quyết định ấy với bà khó khăn đến thế nào. Tôi hiểu rằng trái tim bà đau đớn đến thế nào khi nói ra điều quyết định ấy.
Cười chua chát, tôi tưởng trong trái tim anh không còn tồn tại thứ tình cảm cha con cơ chứ. Sau 11 năm anh bỏ con đi biền biệt, thế mà anh không nỡ xa con đàn bà ấy được 1 tháng ư?
Đọc những tâm sự của bạn Vũ Phương trong bài 'Cưới chưa đầy năm chồng đã muốn phản bội vì vợ không có bầu', tôi muốn có đôi điều tâm sự. Có thể, khi nghe câu chuyện của tôi, bạn sẽ nhận ra mình cần phải làm gì.
Tôi không biết là sự thay đổi của mình lại có giá trị lớn đến thế khi tìm lại được bao nhiêu cảm xúc mà tôi nghĩ là đã không còn có thật ở trên đời nữa.
Tôi đã có thể kết nối với gia đình hàng ngày, dù cách xa hàng trăm cây số, ngắm những bước đạp bé xíu đầu tiên của con gái... Điều là thứ xa xỉ đối với nhiều người đang phải sống cảnh xa gia đình như tôi...
Anh nói rằng nếu không sinh con theo ý anh, anh đi 'ăn chả' bên ngoài để có con thì đừng trách! Lời nói đó như giọt nước tràn ly..
Tôi đứng sững, còn chồng tôi mặt đỏ như gấc, ném tan chiếc điện thoại đang cầm trên tay… ngọn lửa ghen tuông bên vợ chồng họ đã lan sang để đốt cháy nhà tôi đây mà.
Chỉ cần một điểm lùi con tôi sẽ là con của một nhà giàu có nào đó, được cho ăn học đàng hoàng, được sống trong nhung lụa gấm vóc…Tôi buông tay con.
Vì yêu xa, Eric và Ngọc không có những kỷ niệm hẹn hò lãng mạn. Bù lại, cặp đôi đã sở hữu những ký ức tình yêu độc nhất vô nhị cùng chiếc smartphone...
Dường như cái ác, nỗi căm thù hay tức giận... đang lẩn khuất xung quanh chúng ta, dưới một cái mặt nạ nào đó để rồi rất dễ dàng, rất lạnh lùng trỗi dậy mà không có bất kỳ điều gì có thể neo giữ...
Tôi đã tha thứ cho anh rất nhiều lần, cho anh rất nhiều cơ hội nhưng anh vẫn không từ bỏ được thứ chết người đó. Gần đây anh còn tiêm chích ngay cả trước mặt con trai...
Tôi nhìn cô ấy, và ngay lập tức tôi nhận ra đó chính là người con gái mình đã hình dung ra trong suốt bao năm tháng qua. Cô ấy hỏi: “Anh cần gì?”. Tôi nhớ mình đã đáp rằng: “Anh yêu em”.
Cái ngày chồng tôi hẹn hò với nhân tình lần đầu tiên, anh ta lên facebook đăng một dòng trạng thái dài cỡ nửa trang A4, viết về người vợ tuyệt vời, gia đình tuyệt vời của anh ta.
Giữa muôn vàn những lý do vì sao không lấy chồng, có một lý do rất thực tế là vì người trong cuộc đã đổ… lười. Họ lười, lại cũng vì rất nhiều lý do.
Tôi đang có chuyện rất khó chịu, đúng hơn là chưa biết phải giải quyết ra sao vì tôi không muốn nặng nhẹ xa gần với chồng. Tôi gởi câu chuyện này về báo chị em cho tôi xin ý kiến.
Ngày ấy, tôi gặp chị giữa những dãy trọ tồi tàn của sinh viên. Chị xinh đẹp nổi bật khiến tôi khá ngạc nhiên tự hỏi, vì sao một người con gái Huế quý phái, xinh đẹp như thế lại ở đây?