Tôi ở bên cô gái ấy suốt tám tiếng. Vợ tôi cứ tưởng tôi vẫn đang đến công ty, vùi mặt vào máy tính, hồ sơ. Cô ấy không thể ngờ tôi đang ngồi trong ngôi nhà lạ, bên một người đàn bà khác.
Cách hành xử của mẹ chồng làm tôi cảm thấy rất ngột ngạt. Tôi tâm sự với chồng thì anh nói "Tính mẹ xưa giờ như vậy rồi em để ý làm gì".
Chồng tôi nổi điên: “Một mình tôi lo cho mẹ con cô không thiếu thứ gì, cô còn muốn sao nữa? Ừ thì tôi có vui vẻ bên ngoài, nhưng tôi có xao lãng bổn phận chưa? Thằng đàn ông nào chả thế?”.
Vợ mua hoa về cắm, nằm thư thả đọc sách bên cửa sổ ngắm mưa mặc tôi xoay xở cuối tháng khi tiền lương chưa có mà tiền nợ ngân hàng đã đến hạn...
Không một lời thanh minh, thái độ của Tiến khiến cô hiểu ra sự tình. Cô cảm giác như có thể nghe được tiếng vỡ trong lồng ngực. Tự nhiên cô thương bố mẹ chồng và mấy đứa em chồng đến xót lòng.
Cô ấy trách tôi đang“bóc lột” sức lao động của con, làm xấu mặt gia đình. Con cái nhà nền nếp, khá giả, việc gì phải “bêu” mặt ra kiếm từng đồng cắc của thiên hạ.
Với anh, tôi không chỉ yêu mà còn mang nặng ơn nghĩa. Nhưng thực sự, tôi không thấy tương lai an ổn khi kết hôn cùng anh.
Chị đau đến điếng lòng, dựa vào cửa mà vẫn té xuống. Họ nghe tiếng động mới buông nhau ra...
Làm sao để bố mẹ hiểu rằng tôi cũng chỉ là đứa con gái bình thường, không có mộng đổi đời, chỉ mong tìm kiếm hạnh phúc đơn thuần?
Tôi đau lòng và chơi vơi trong nhiều suy nghĩ hỗn độn. Có phải chính bản thân tôi đã sai khi dùng phụ nữ để thử lòng đàn ông? Phép thử ấy, tựa như đem đồng tiền ra để nhử kẻ tham lam...
Tổn thương do vợ cũ gây ra quá lớn, bây giờ anh sợ tôi lại đi vào còn đường đó, anh cảm thấy bất kỳ người đàn ông nào đến gần tôi cũng là một mối nguy.
Dẫu có luyến tiếc tình yêu đẹp như mơ của Song Joong Ki và Song Hye Kyo nhưng cần trân trọng quyết định của họ thay vì phán xét.
Chúng tôi chưa nhà cửa, thu nhập hàng tháng không đủ chi tiêu nhưng vợ vẫn cố chấp đi vay ngân hàng để mua rồi tìm khách bán đất. Tôi quá lo mà không sao cản nổi.
Em thừa nhận yêu thầm tôi, dù biết vậy là sai trái. Em còn xin tôi đừng kể với chị gái về những việc làm của em...
Hai con gái vô tư, vẫn sáng sáng mang lược và thun ra nhờ ba cột tóc, mách ba áo con rách rồi và xỏ kim cho tôi vá áo. Vậy mà hình như vợ đang theo dõi tôi đâu đó...
Tôi bước nhanh vào lấy bản vẽ, định gõ cửa phòng ngủ chào vợ rồi đi. Nhưng... cửa phòng ngủ khép hờ, và những âm thanh chỉ dành cho vợ chồng phát ra từ đó. Sau hôm ấy bốn tháng, em đã là vợ cũ của tôi.
Ngày trước, tôi cảm mến chồng vì tính cách tự lập nhưng giờ đây tôi thấy đó chẳng qua là biểu hiện của sự sĩ diện. Anh lúc nào cũng sợ mang tiếng dựa dẫm, nhờ vả.
Mất nửa tỉ đồng cho người đàn ông ấy mở cửa hàng xe máy và quán cà phê, nhưng tôi không cách nào thưa kiện hay đòi lại. Không giấy tờ, không tin nhắn làm chứng, tôi chỉ còn lại sự đổ vỡ, hối hận.
Những ngày ở cùng gia đình chồng, phải nhịn hết người nọ đến người kia, bây giờ nghĩ đến cảnh sắp được ở trong nhà của mình, tự ăn tự lo, chúng tôi mừng xốn xang.
Mỗi người có một quan điểm riêng về việc tiêu dùng, có quyền chọn lối sống, nhưng khi đã là một gia đình, anh cần phải tôn trọng tôi và con. Anh không thể áp đặt kiểu sống tối giản ấy lên cả nhà.
Thấy anh rể và em gái có vấn đề, nhân viên tiệm vàng cũng xì xào. Chị nghe nhưng bỏ ngoài tai vì không tin những chuyện trái khoáy như vậy.
Mẹ lén lấy đồ đạc của chồng con đem bán dần. Bình không biết giờ này mẹ đang ở đâu, chiếc túi của cô mẹ bán bao nhiêu tiền. Cha Bình thì tính chuyện bán nhà về quê...
Khi phát hiện mình có thai, cô đã bối rối. Ngược lại, anh tỏ ra mừng rỡ, phấn khích. Cả buổi chiều anh ướm lời nói anh sẽ chở ba mẹ anh tới thăm nhà.
Họ trò chuyện qua lại, lần nào cũng nói những câu giống nhau, điều đó khiến tôi nghi ngờ. Sau này tôi mới biết, đó chính là mật mã ngoại tình của anh.
Trước đây, tôi nghĩ đơn giản việc mâu thuẫn đất đai trong gia đình là do không rõ ràng về giấy tờ. Giờ rơi vào cảnh này mới thấy, mua bán đàng hoàng vẫn "cứng họng"...