Mẹ anh tỏ ý không thích rồi bất ngờ đưa ra điều kiện khá oái ăm. Đám cưới sẽ không tổ chức ở nhà trai, không có lễ rước dâu mà mọi thứ nhà gái phải lo hết...
Kể từ ngày cưới, tôi chưa bao giờ để vợ phải chịu khổ, thậm chí còn lo cho cô ấy cuộc sống đầy đủ. Vậy mà, giờ tôi thất cơ lỡ vận, vợ vội vã quay lưng vì sợ liên lụy...
Tôi dựng anh dậy hỏi chuyện, anh thú nhận hết nhưng không một lời giải thích hay xin lỗi. Sáng hôm sau anh bỏ sang nhà bạn ở cho tới nay.
Từ vài lần tưởng chừng như đùa, rồi tôi nhận ra, anh có sở thích chê bai tôi trước mặt bạn bè anh. Chê thật nặng, thật đau thậm chí không giữ chút thể diện nào cho tôi.
Sau chuyến xe đêm kinh hoàng, cô gái tên L. đã viết trên trang cá nhân Facebook: “Tôi đã bị xâm hại và nhận được lời xin lỗi của bên thứ ba".
Chồng vừa lau bàn vừa xua tay lia lịa: “Em cứ ngồi im đó, uống hết ly cốc-tai chùm ruột rồi đi nghỉ trưa. Còn thế giới để anh lo!”.
Chị Tuyết đờ người khi nghe một cuộc gọi của bạn con gái, mách rằng con chị đang ở tình trạng đáng ngờ, rất có thể bị trầm cảm do chơi 'đá', hoặc trầm cảm nặng từ di chứng những cuộc phẫu thuật thẩm mỹ liên miên.
Hóa ra tất cả những lời lẽ yêu thương kia anh không chỉ diễn cho một mình tôi xem. Một cô gái trong nhóm kín đang ghen tuông với tôi vì chị nói chị mới là người yêu của anh.
Rõ ràng tôi đã sai khi tin anh và quyết định tái hôn, khiến con trai nhỏ rơi vào cảnh cha dượng con riêng người đời vẫn nhắc. Nhưng tôi sợ phải ly hôn lần nữa...
Nhờ có Facebook mà con người kết nối với nhau dễ dàng hơn. Nhưng cũng vì có Facebook mà có nhiều tình huống oái ăm xuất hiện, và chị thì đang vật vã trong cảnh yêu xa qua Facebook giống hệt bọn trẻ.
Tôi tự hỏi mình có yêu chồng nữa không, và câu trả lời là tình yêu đã chết từ rất lâu rồi. Nhưng điều anh nói, không muốn con chịu cảnh cha mẹ chia lìa, cũng là điều tôi phải suy nghĩ rất nhiều.
Tôi có cử chỉ thân mật thì anh tránh né, nói tôi sến sẩm. Tôi tỏ ý nghi ngờ anh quan hệ bất chính với chị ấy, thì anh lớn tiếng chửi mắng, nói tôi suy nghĩ bệnh hoạn, đọc tiểu thuyết nhiều nên tưởng tượng.
Ba năm sống một mình, nghĩ lại chuyện cũ, thử đặt mình vào vị trí của vợ, tôi cũng không chấp nhận được bản thân mình. Tệ hại là khi ấy tôi còn so sánh với ngày xưa để phê phán...
Vợ chồng tôi đang theo đuổi chữa hiếm muộn, nhưng vợ nhất quyết bảo phải lo cho mẹ xong đã, còn chuyện con cái sẽ tính sau cũng được, “nếu mẹ không còn thì việc có con với em cũng là vô nghĩa”...
Hà có thu nhập cao hơn chồng nên nghiễm nhiên cho mình cái quyền được hạch sách, được căng thẳng và "đổ" mọi bực dọc lên chồng.
Tôi bị sốc khi biết vợ có người theo đuổi. Trước nay, vợ tôi chỉ loanh quanh ở nhà nội trợ, con cái, quần áo đầu tóc lôi thôi, rối bù. Giờ đây tôi buộc phải thay đổi.
Tôi và anh quen nhau gần một năm. Cách đây vài tháng anh về nhà ra mắt bố mẹ, họ hàng nhà tôi. Chúng tôi đã tính đến chuyện về chung một nhà, cho đến một ngày anh thú nhận anh “bất lực”.
Hòa tấm tức, nước mắt vòng quanh. Chị bực bõ tới nỗi nằm xuống chân máy may rồi mà không thể nào chợp mắt. Yêu phải người như Tiến, chị phải chịu đựng cảm tổn thương ngày này qua ngày khác.
"Chồng cũ không rủ vẫn tới", anh trở về, xây cho chị căn biệt thự trị giá 40 tỷ đồng, giấy tời đứng tên chị hẳn hoi, nhưng chị chỉ mỉm cười bí ẩn khi ai nhắc về khả năng tái hợp.
Từ ngày thím Ba về ở chung nhà, tôi biết cuộc sống của mình sẽ khó khăn hơn. Mẹ chồng vốn sẵn tính phân biệt đối xử do chồng tôi không phải con ruột của bà.
Cuộc họp phụ huynh đã qua, nghĩ lại tôi vẫn tự cười. Kể chuyện này ra, bạn bè bầu tôi là "ông bố của năm".
Con gái đang nhìn tôi qua cửa kính xe hơi. Con không nói gì, mắt ngân ngấn nước. Rồi đèn xanh bật, chiếc xe hơi lao vút đi. Chỉ còn mẹ con tôi trơ trọi giữa đường...
Tôi muốn khuyên em nhưng sợ rằng trong cơn ỉ ôi năn nỉ nào đó của anh ta, con tim mù lòa của em lại quay ngược, tìm về thứ tình yêu ảo giác...
Lúc biết anh ngoại tình cũng là lúc tôi biết mình mang bầu 2 tháng. Tôi chẳng còn cách nào khác, bỏ chồng thì con không có cha, mà ở bên chồng thì chẳng khác gì sống trong cảnh một ông hai bà.
"Có phải ba chết rồi không mẹ?", đột nhiên con gái hỏi, khiến tôi thảng thốt. Chồng cũ của tôi không chết, anh vẫn sống sờ sờ ra đó, nhưng không hề liên lạc với con từ khi chúng tôi ly hôn.