Nếu nghĩ cho con, mẹ sẽ nghĩ lại để đám cưới diễn ra như kế hoạch. Nnhưng thứ anh nhận được là sự tính toán ráo hoảnh của mẹ.
Đó cũng là lần đầu tiên anh giấu diếm vợ, “mở hàng” cho nhiều lần sau đó, anh tiếp tục lấy lòng nàng bằng nhiều món quà khác.
“Ba đừng chối nữa, chiếc điện thoại ba quên ở nhà mà con bắt được, là ba dành riêng để nhắn cho bồ. Hai người còn xưng vợ vợ chồng chồng với nhau mà..."
Cuộc sống phụ thuộc khiến tôi mất dần sự kiêu hãnh. Nhưng hai đứa con trai dần lớn lên khiến tôi quên hết những hoài bão một thời.
Tôi hiểu ra, khi không thể kiểm soát tài chính của chồng thì phải biết “thủ”. Nếu cứ đòi công bằng, minh bạch trong khi đối phương không muốn thì chỉ sinh mâu thuẫn.
Mang tiếng nhà có trẻ mới sinh, bà đẻ ở cữ mà nhà tôi lúc nào cũng ồn ào như cái chợ. Bốn đứa trẻ thay nhau khóc la ầm ĩ. Thêm bao nhiêu miệng ăn khiến tôi stress vô cùng.
Đầu đường góc phố, hễ bằng hữu vẫy một bàn tay là ghé lại làm vài ly. Mỗi ngày chồng tôi có đến mấy cữ vẫy tay như thế!
Dư luận đang xôn xao chuyện cô gái ở Đà Nẵng bị chồng chưa cưới tạt axit gây thương tích. Hình ảnh thương tâm của cô gái và chuyện trả đũa của kẻ ác khiến nhiều chị em bày nhau cách "chia tay an toàn"...
Trong những lúc không làm chủ được cảm xúc, anh nói tính tôi hồ đồ giống má. Anh sợ nếu cưới tôi, gia đình sẽ lâm vào bi kịch như khi xưa ba má anh đã từng...
Chưa bao giờ tôi tưởng tượng trái tim mình có thể lỗi nhịp trước một người đàn ông khác ngoài chồng. Vậy mà, thứ tình cảm kia đã ập đến...
Tôi thấy những hành động của mình thật trẻ con và ấu trĩ, nhưng có lẽ em hiểu hết, biết hết, chỉ là không vạch trần ra thôi. Em cứ lặng lẽ đi bên cạnh tôi hai năm nay, âm thầm ủng hộ.
Sự khó chịu của chồng tôi cũng tăng lên khi gần đây chúng tôi mới xây nhà và đang phải vay ngân hàng một khoản lớn. Nhiều lần, chồng tôi đề nghị tôi góp một phần trả nợ, nhưng tôi không có, khiến anh càng thêm nghi ngờ.
Tôi liên lạc với chồng cũ, yêu cầu anh mang bàn thờ của ba mẹ đi vì tôi không còn là con dâu nữa và tôi sắp lấy chồng nhưng anh bảo tôi mang vứt đâu thì vứt!
Chi không ngủ được vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô ấy đã 40 tuổi và Chi có gì thua kém cơ chứ? Chi bế tắc, chỉ muốn ly hôn...
Tôi ngước mắt lên hỏi anh: “Có phải anh có người khác?”. Anh vụng về chống chế: “Anh nghĩ giữa chúng ta không phải là yêu”.
Từ khi biết chuyện, không hiểu sao tôi thấy thương chị, cũng là phụ nữ từng qua một lần đò, tôi hiểu làm mẹ đơn thân khó khăn thế nào, nhất là chị chỉ là một nhân viên bình thường.
Chồng tôi không còn đi nhậu nhẹt bê tha từ đó. Phải mất một thời gian dài cộng với lời thỏ thẻ xin mẹ tha thứ cho cha từ con gái, tôi mới nguôi nỗi thù hận chồng...
Nếu bạn chỉ có hơn một giờ mỗi ngày, vào mỗi tối cho một người đàn ông, mà lại muốn anh ta là chồng mình, tôi e là hôn nhân của bạn sẽ lại theo vết xe đổ của cuộc hôn nhân trước mà thôi.
Em chưa hề gặp cô ấy ngoài đời, họa chăng là được ngắm nghía qua vài bức ảnh anh chia sẻ vội trên mạng xã hội. Nhưng dường như em nợ cô ta một lời cảm ơn.
Tôi phát hiện chồng có tâm trạng khác thường. Bồn chồn, lo lắng và khó ngủ. Đôi khi tôi còn bắt gặp cả tiếng thở dài của chồng nữa. Và rồi tôi lặng người khi nghe anh nói...
Tôi phải trả giá khá đắt cho việc mở lòng với cô em bạn dâu. Nhiều người hôm nay tốt với mình thật, nhưng mai lại đâm mình sau lưng. Em dâu của chồng tôi là một minh chứng điển hình.
“Lời nói đọi máu”, khi lý trí bị mê tín che mờ sẽ dễ dẫn tới cách ứng xử đem lại cho người khác sự tổn thương lớn hơn nhiều so với sự cố đã xảy ra. Điều ấy lại cách cái ác không xa.
Chị Tuyết Lan chia sẻ: "Chồng tôi bây giờ khác rồi. Anh ấy thích đi cùng tôi hơn, thích tham gia vào công việc cùng tôi. Tôi cũng đã không còn là bà mẹ bỉm sữa suốt ngày quẩn quanh với con cái..."
Không thể hiểu được, trong rượu bia có cái gì mà cuốn hút đàn ông đến vậy. Đến nỗi họ quên hết vợ con, công việc và cả mạng sống chính mình.
Mặc chồng mỉa mai ngồi mặt đất mơ chuyện cung trăng, tôi ráng sức cày bừa. Còn sức, không lo làm lụng tích góp, bao giờ mới có. Tuổi già ập đến, run sợ khi thấy mình trắng tay. Nhờ con cái hả? Khó nói lắm!