PNO - Mẹ nói "thấy em diện đồ là mẹ về mất ngủ", rằng "sao em ở Sài Gòn mà mặc đồ nhìn còn quê hơn mấy đứa hàng xóm".
| Chia sẻ bài viết: |
Thu Thúy 21-11-2021 22:33:41
Tôi thấy bạn cũng nên thỉnh thoảng chiều ý mẹ chồng cho huề, không bỏ đi sở thích của mình mà còn làm đa dạng hơn phong cách nữa ấy chứ
Linh Đan 21-11-2021 22:17:54
Mẹ nói miết rồi sẽ chán, chị tranh thủ mặc đi kẻo mốt lại chán, thời trang cũng hữu hạn chứ đâu có mãi mãi, mình thích đồ gì thì mình mặc đồ đó. Mặc đồ đẹp cũng là liệu pháp tâm lý đó nha!
Thư 21-11-2021 22:15:05
Í, bạn còn trẻ thì lo mà mặc đồ vintage đi, vì khi già lại như tôi thì toàn thích cưa sừng làm nghé thôi nha!
An Tư 21-11-2021 22:06:16
Tủ đồ của tôi toàn là đồ vintage vì tôi không thích những trang phục loè loẹt, đồ vintage còn khiến mình trông lại rất chững chạc ấy chứ
Đức An 21-11-2021 22:04:41
Tôi khoái phụ nữ mặc đầm ôm body, trẻ thì cứ phải khoe, vintage để 40 tuổi mặc cũng chưa muộn!
Khiết Anh 21-11-2021 21:39:33
Nhanh tay mở phim Hàn Quốc cho mẹ chồng coi, các bạn Hàn Quốc mặc đầy mấy cái đồ như thế!
Anh Tuấn 21-11-2021 21:29:48
Mạnh dạn hỏi: đồ vintage có phải là mấy cái đầm như cái váy chống nắng kia không?
Mỹ Hằng 21-11-2021 21:28:27
Mặc đồ vintage nhiều khi thấy lạc loài lắm, có khi tới ông bồ ổng cũng chê, chánnn.
Mi Trần 21-11-2021 21:20:25
Ối giồi ôi, giới trẻ bây giờ toàn mặc đồ vintage mà chèng! Nhà chồng bạn mới là... quê mùa á!
Minh Duyên 21-11-2021 21:18:22
Ngay cả mấy bà chị đồng nghiệp trong công ty tôi, ở ngay TP.HCM mà vẫn chê mấy cái đầm vintage của tôi là già quá, nhưng kệ, tôi thấy đẹp là được!
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.
Chị không có người chồng đúng nghĩa. Chị chỉ đang sống với một diễn viên đại tài suốt mấy chục năm qua. Anh ta đi lúc này là may mắn cho chị.
Vợ tôi có một tính cách rất khó chấp nhận. Cô ấy luôn đóng vai nạn nhân và nói điêu nói quá về chồng.
Phụ nữ khi làm mẹ thường rất khó dứt khoát trong những quyết định liên quan đến cha của con mình bởi sợ con tổn thương, mặc cảm.