PNO - Sống mà để cho người khác vùi dập mình, chà đạp mình, định đoạt đời mình... là có tội với cha mẹ, với bản thân và con cái.
| Chia sẻ bài viết: |
Thuy Huynh 04-01-2023 13:14:11
C như vậy là vẫn tốt hơn e. Chồng tính tình cũng như chồng chị nhưng lại trai gái, cờ bạc, thô tục vô cùng. Con lớn rồi nên lo bản thân mình chút c. Để còn sống cuộc đời còn lại thanh thoản hơn.
Nguyên Xuân 01-01-2023 10:03:11
Hạnh Dung khuyên đúng. Khi tuổi xế chiều mà được sống không ràng buộc, cô đơn và tự do cũng là một lựa chọn tốt. Khi nghỉ hưu, tôi lên một kế hoạch cho những đam mê của mình. Làm một khu vườn có rau sạch có nhiều hoa trái. Suốt ngày tôi cứ làm từ sáng sớm tới chiều tối, cả trước giờ ngủ cũng chăm sóc cây, ngắm hoa ngắm cây lớn lên mỗi ngày. Cuộc sống thật yên bình thanh thản. Đôi khi tự do cùng bạn bè đi dã ngoại, cà phê, karaoke mà không bị ràng buộc bởi một người đàn ông. Thỉnh thoảng cùng con cháu đi siêu thị mua sắm cuối tuần. Đỡ phiền hà con cháu. Sống vui và khỏe là hạnh phúc.
Liên Phượng 31-12-2022 10:45:19
Tôi rất đồng cảm và cảm phục sức chịu đựng của bạn, giờ con bạn cũng đã lớn hiểu và thông cảm cho bạn, bạn đã sống vì gia đình hơn 20 năm qua, giờ bạn hãy sống cho bản thân mình, chúc bạn vui khi lựa chọn lối đi đúng.
C oanh 29-12-2022 18:49:21
Bạn ạ. Tôi gọi là bạn vì chúng mình cùng tuổi. Tôi cũng có quá trình hôn nhân ko mấy suôn sẻ. Chồng tôi gia trưởng, cộc tính và quan trọng là tôi phụ thuộc kinh tế chồng mình. Tôi ko cam phận.,âm thầm vun vén cho mình. Tôi vun vén đủ cách đây hơn chục năm. Giờ tôi ko ly hôn nhưng chỉ sống cho mình. Thật lạ, chồng thay đổi hẳn. Biết trân trọng tôi hơn, biết cư xử hơn. Và giờ ở tuổi bạn, tôi rất viên mãn
Tôi có nên công khai việc chồng ngoại tình, có con rơi hay nhẫn nhịn vì con cái, cha mẹ hai bên, chờ đến khi hết tết mới giải quyết?
Nhiều cha mẹ từng trải qua đổ vỡ, sẽ vô thức nuông chiều con để bù đắp thiếu hụt. Nhưng nếu thiếu ranh giới, trẻ sẽ thiếu kỹ năng tự điều tiết.
Văn mẫu của đàn ông tham lam ăn vụng chùi mép là đổ lỗi cho phụ nữ. Anh ta nói bồ chỉ lợi dụng tiền. Đó là sự vô trách nhiệm
Lo cho con mới hơn 2 tháng tuổi còn quá non nớt, tôi không về quê chồng. Anh không ngần ngại bỏ lại vợ con để về ăn tết với bố mẹ.
Hãy cho vợ em biết rằng nếu mong được tha thứ, cô ấy cần thể hiện bằng hành động.
Cho dù cuộc hôn nhân kết thúc thế nào cũng đừng để mình tổn thương thêm, bởi phải đến hồi kết hôm nay là mình đã chịu tổn thương đủ rồi.
Năm nào cũng vậy, từ đêm giao thừa đến hết mùng, chồng tôi luôn biến nhà thành quán nhậu 0 đồng khiến tôi vô cùng mệt mỏi.
Người phụ nữ 55 tuổi ấy không đơn thuần là thích chụp ảnh như em miêu tả mà đang cố giữ lại những khoảnh khắc gia đình theo cách của mình.
Con không xem công việc quan trọng hơn gia đình, mà cậu ấy hiểu thấu suốt rằng: để sống tốt ở một nơi xa nhà, phải tự kỷ luật với chính mình.
Anh bảo không sống chung với vợ, vậy người đàn bà đang quần quật trong bếp để lo cơm nước cúng tổ tiên anh là ai?
Hy sinh là điều rất đẹp, nhưng hy sinh đến mức không ai biết mình buồn, mình cô đơn và thiếu vắng thì lại thiệt cho chính chị.
Nói lại với chồng một cách rõ ràng và bình tĩnh: rằng không phải là chị ghen, mà là chị cần anh ấy tôn trọng ranh giới và vị trí của chị.
Thay vì cấm đoán, vợ tôi chọn cách "di lý" chồng đi chúc tết khắp nơi. Một kế hoạch hoàn hảo để cách ly tôi khỏi bàn nhậu.
Làm dâu 2 năm là 2 cái tết ám ảnh vì chuyện vào bếp ngày tết và cúng kiếng của mẹ chồng.
Câu hỏi “thưởng bao nhiêu?” chỉ là thói quen giao tiếp của thế hệ cũ. Nó thiếu tinh tế. Đúng. Nhưng không phải lúc nào cũng mang ý so đo, xâm phạm.
Vừa nhận 10 triệu đồng tiền con rể biếu tết, mẹ tôi thở dài than còn thiếu 7 triệu nữa mới đủ tiền sửa cổng và làm hàng rào.
Tết không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ ấm. Mỗi bên nhích lại một chút, chấp nhận rằng các thế hệ không thể giống nhau, thì khoảng cách sẽ được thu hẹp.
Tết chỉ thực sự hết ngột ngạt khi bạn thôi mong cầu sự thay đổi từ mẹ chồng và bắt đầu ưu tiên sự bình yên của chính mình.