Tôi nghĩ lớp mẫu giáo ít tốn tiền, vì con chưa phải học kiến thức như học sinh tiểu học và ăn uống đâu bao nhiêu. Thế nhưng, tôi đã lầm.
Các gia đình nông thôn thường có tài sản là mảnh đất, luôn muốn để dành và chia đều cho các con với mong muốn đời con đỡ khổ hơn đời mình.
Vào một trang Facebook, thấy nhiều phụ huynh “flex” chi phí nuôi con học tiểu học, tôi cũng tính thử và giật mình.
Lá thư trên mạng xã hội dịp 20/10 khiến cộng đồng xúc động. Nhiều người chia sẻ thêm những dòng viết dặn dò của cha mẹ, người thân...
Vài lần thử kể chuyện, tôi bị thằng bé nhận xét thẳng thừng: “Ba đừng kể nữa! Ba kể… chán quá hà. Truyện đó con biết rồi”.
Sinh nhật tuổi 101 của má năm nay, tôi về vội, cùng má và cả đại gia đình thăm lại quê hương, cội nguồn.
Con phải làm gì khi mấy đứa nhỏ bắt chước tính ích kỷ, keo kiệt của “trùm sò”?
Một tay ba lái xe, một tay quàng ra sau vịn, sợ con té. Người đi đường nhắc coi chừng cháu té, ba ra sức vịn chặt hơn, bặm môi đạp...
Con có năng khiếu hát hò, ngâm thơ, hình thức khá nên hay được cấp trên điều động đi tiếp khách, cắt cử làm lễ tân...
Ở nhà, bạn thường nói với con những câu nào nhiều nhất và thường xuyên nhất?
Mãi đến những năm gần đây, tôi mới tự rút ra được vài mẹo để những chuyến đi cùng con trở nên nhẹ nhàng hơn, vui vẻ hơn.
Đừng hà tiện lời khen với trẻ, đừng nên nói ngược, dù là… chê yêu.
10.000 đồng không thể khiến mình tốt hơn, 100.000 đồng cũng không thể khiến mình tốt hơn. Chính con mới có thể tự làm mình tốt lên.
Ngay cả việc hái hoa hái trái cũng cần phải học. Học để biết cách hái làm sao để hoa trái cảm ơn mình.
Làm thế nào để giúp con nuôi dưỡng lòng trung thực? Làm sao để lòng trung thực lớn dần theo tuổi của con?
Phải làm sao để vượt qua được cú sốc ấy, để việc ly hôn của cha mẹ ít ảnh hưởng đến ta nhất hoặc nếu có cũng không quá khủng khiếp?
Cách ta hành xử với học trò hôm nay sẽ định hình hành vi của trẻ trong tương lai, hơn cả mọi bài giảng hay kỷ luật.
Nhà con “nội chiến” liên miên. Ba mẹ đụng chuyện gì cũng gây gổ và lôi con vào cuộc, biến con thành trọng tài bất đắc dĩ.
Tuy nhà mặt tiền, nhưng bà chỉ loanh quanh trên lầu. Phòng có cửa mở ra ban-công nhưng chỉ nhìn xuống đường và không có ai để nói chuyện.
Các con nấu nồi nước lá xông cho mẹ cũng không nên thân, tự dưng khói không cay mà sao chảy nước mắt.
Ly hôn là lựa chọn cá nhân, nhưng đang dần trở thành gánh nặng cho những thế hệ trước và sau.
Nhìn những nụ cười tự hào của các con khi thành phẩm hoàn thành, chị Cúc lại có thêm động lực để duy trì work shop.
Nhiều học sinh có hồ sơ du học đẹp lung linh nhưng vẫn cảm thấy bị quá tải và đuối sức khi tự “bơi” ở xứ người.
Số tiền thu được không bao nhiêu, nhưng các con sẽ học được cách trân trọng công sức của bố mẹ, biết quý từng đồng tiền lẻ…
Ai trong chúng ta rồi cũng sẽ già đi, đến một lúc nào đó cũng sẽ phải phụ thuộc vào người khác, dù muốn hay không.