Đám cưới không có chú rể. Cô dâu là chị Ba - mẹ tôi. Mỗi lần con cháu về quê, chúng tôi cứ gợi ý cho chị Ba kể chuyện tình.
Chiều lành lạnh, cơn gió bấc từ đâu thổi tới. Mẹ lên đồng cắt thêm cỏ cho đàn heo nằm phơi. Tôi nhóm bếp nấu nồi cơm, chắt nước khi cơm sôi...
Tôi xa anh thật rồi! Không ai dỗ dành khi tôi khóc. Tôi và anh là đôi đũa lệch, lệch cả đường đời.
Trên cánh đồng trước nhà, nước mênh mông, vàng đục, tràn lên cả đường đê. Vài chiếc thuyền con đã ra đồng. Tiếng mưa hòa chung tiếng mõ vang vang…
Lúc ấy, mẹ chỉ lặng thinh, hai hàng nước mắt cứ thế rơi lã chã. Nhưng sự im lặng của mẹ khiến ba nhanh chóng hối hận.
Đời sống hôn nhân đâu phải chỉ quy vào những chuyện như mấy giờ về, sáng mai ăn gì, con học hành thế nào…
Người thân, người quen khuyên chị bỏ chồng, chị nói: "Bỏ rồi, người ta sống ra sao. Cũng là cha của con mình mà”.
Hôm rồi, trong lúc dọn dẹp chiếc hộp đựng những món đồ lỉnh kỉnh, tôi gặp lại tấm ảnh cũ ố vàng, chụp cách đây đã hơn 25 năm.
Người mẫu Minh Tú vừa cầu hôn bạn trai người Đức sau 11 năm hẹn hò. Sự việc khiến nhiều người bất ngờ.
Cả 2 vợ chồng đều xem trọng gia đình và giá trị truyền thống nên dù ở đâu, họ cũng hạnh phúc và tự hào về bản xứ của mình.
Họ chê cháu “hời hợt”, “thiếu ý tứ”, “ruột để ngoài da” và nặng hơn là “vô duyên”...
Thấy ông vất vả, bận rộn cả ngày, tôi khuyên ông dành thời gian nghỉ ngơi, ông cười: “Giờ mà rảnh rỗi, ngồi không là ba phát bệnh”.
Kỹ năng sinh tồn trong bếp nhà mình - nghe kỳ lạ nhưng không hề vô lý.
Từ lúc có tấm hình, ngày nào ông cũng lấy ra lau chùi, ngắm nghía. Mỗi lần thấy ba như vậy, má lại lén xuống bếp ngồi khóc.
Do được trồng đầu làng, nên bụi tre trở thành chỗ tụ họp của dân làng khi đi làm đồng về nghỉ ngơi, trao nhau câu chuyện...
Người xưa nói “hiểu con không ai bằng cha mẹ” nhưng thời nay, cha mẹ bị con cái “lừa dối ngọt ngào” rất nhiều.
“Con của tui, sao mà nó đối xử ác với tui vậy? Nằm đêm, tui cứ giật mình nghĩ tới nguy cơ mất nhà, mà người lừa lại là con gái mình”.
Ngày tôi và chồng cũ quyết định ly hôn, khi thu dọn đồ đạc của anh, tôi bất giác nhìn tấm ảnh cưới treo giữa phòng ngủ. Làm gì với nó đây?
Tôi nhìn mẹ, nhìn bọn trẻ, rồi lại nhìn bức ảnh lớn ba đứng cạnh mẹ cười tươi treo ở phòng khách. Tôi len lén lau vội giọt nước mắt...
Đôi khi chỉ ước người ta đừng gắn hai chữ cao quý lên nghề giáo để vịn vào đó mà nói những lời không hay.
“Bọn trẻ chính là một phần không thể thiếu trong cuộc đời em. Em đã yêu chúng như chính tình yêu khi xưa cô đã dành cho chúng em”.
Ám ảnh việc bị chê bai ngoại hình, ca sĩ Phương Vy phải “làm bạn” với loại áo siết eo. Dĩ nhiên, điều này khiến cô rất khổ sở, mệt mỏi.
Dù đã… giải nghệ, chị Nguyệt vẫn luôn nhớ về những năm tháng đi dạy vất vả mà vui.
Sáng nào cụ cũng dậy sớm, vừa quét lá từ thềm sân nhà cũ ra ngoài đường, vừa gom những mảnh ký ức trước khi đông về.
Học thấu hiểu người khác, nhất là trẻ, có bao giờ là việc dễ dàng.