Gen Z chúng tôi chỉ thèm một cái tết tối giản

14/02/2026 - 17:46

PNO - Gen Z chúng tôi không muốn ở nhà rửa chén hay lau bàn ghế, cũng không ngắm hoa hay ăn số đồ ăn ngẹt tủ lạnh.

Có những mùa tết đi qua trong ký ức tôi chỉ là cảm giác ngột ngạt của một căn nhà phố chật hẹp và những nghi thức lặp đi lặp lại đến mỏi mòn.

Tôi chỉ mong mẹ đươc5 tận hưởng những ngày tết thong dong, nhưng điều ấy thật khó ( ảnh minh họa)
Tôi chỉ mong ba mẹ tận hưởng những ngày tết thong dong, nhưng điều ấy thật khó ( ảnh minh họa)

Ba tôi là con trai trưởng, và vì chữ “trách nhiệm”, suốt bao năm ông chưa từng cho chúng tôi về quê ngoại ăn tết. Tết, theo ba, là phải ở nhà nội, phải lo đủ đầy hương khói tổ tiên, phải giữ nền nếp gia phong. Còn cảm xúc của vợ con, dường như luôn xếp sau.

Nhà nội ở giữa phố đông, sát mặt đường, không có sân rộng, không có vườn cây. Mỗi dịp cuối năm, căn nhà hai tầng vốn đã chật lại càng chật hơn bởi đồ đạc, quà cáp, hoa lá chất đầy. Từ phòng khách ra tới cổng, hoa được đặt kín lối đi, tiền hoa năm nào cũng ngót nghét mười triệu đồng. Mai, đào, lan, cúc… chen chúc nhau khoe sắc.

Người quen đi qua trầm trồ khen nhà “có không khí tết”, còn lũ cháu chúng tôi chỉ thấy lối đi bị thu hẹp, ghế sô pha phải dạt sang một bên, bàn ăn kê sát tường để nhường chỗ cho chậu cây.

Chúng tôi vẫn thường mơ về cái tết ở quê ngoại. Quê ngoại có khoảng sân đất rộng, có cây bưởi già, có tiếng gà gáy sáng. Ở đó, tết không phải là một cuộc trình diễn. Ngoại nấu vừa đủ ăn, không bày biện quá nhiều, không ép con cháu phải ngồi ngay ngắn tiếp khách từ sáng đến chiều.

Bọn trẻ có thể chạy ra đồng đi dạo, có thể tụm lại chơi bài, cười nói ầm ĩ mà không bị nhắc “giữ ý tứ”. Sự thoải mái ấy khiến chúng tôi luôn khao khát.

Ở nhà nội, những ngày cuối năm là chuỗi công việc triền miên của phụ nữ. Mẹ tôi, các cô tôi tất bật từ sáng sớm đến khuya: lau dọn, nấu nướng, chà sàn, kho thịt, hầm măng. Bếp lúc nào cũng đỏ lửa, mùi dầu mỡ bám vào tóc, vào áo.

Tủ lạnh chật cứng thức ăn cũ từ hôm trước nhưng mọi người vẫn tiếp tục mua sắm. “tết phải đầy đủ”, bà nội nói vậy. Thế là thịt cá chất thêm tầng tầng lớp lớp, bánh kẹo mua cả thùng lớn. Sau mấy ngày, bàn ăn ê hề, nhưng không ai ăn hết.

Hết mùng, những hộp thức ăn thừa lần lượt bị đổ đi. Nhìn từng túi rác nặng trĩu, tôi không khỏi xót xa. Bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu công sức của mẹ và thím, cuối cùng lại nằm gọn trong thùng rác.

Ba tôi hiếm khi để ý đến điều đó. Ông bận tiếp khách, bận lo chuyện thờ cúng, bận giữ hình ảnh “gia đình nền nếp”. Trong mắt ba, việc không cho con về ngoại ăn tết là điều hiển nhiên. Ông nói: “Con trai trưởng phải có mặt ở nhà nội. Về ngoại lúc khác cũng được”. Nhưng tôi biết nồi buồn lo của mẹ mỗi khi nhắc tới tết quê ngoại và sức khỏe ông. bà ngoại.

3 đứa cháu gái - chị em tôi - năm nay háo hức dành dụm tiền lì xì ông bà nội hẳn 10 triệu đồng. Chúng tôi nghĩ đơn giản: đó là chút lòng thành, là cách bày tỏ biết ơn. Ông bà vui lắm, nhận bao lì xì đỏ thắm rồi cười miết. Nhưng chỉ vài ngày sau, chúng tôi biết số tiền ấy đã được đưa cho ba tôi dùng để mua thêm hoa trang trí phòng khách.

Những chậu lan mới, những cành đào thế đắt tiền lại xuất hiện. Không ai nói ra, nhưng cả 3 chị em đều thấy chán ngán. Hóa ra công sức của mình cũng chỉ góp thêm vào vòng xoáy mua sắm quen thuộc.

Có những đêm mùng Hai, mùng Ba, khi khách khứa đã vãn, tôi đi chơi với bạn về thấy mẹ ngồi thừ trước đống chén đĩa chưa rửa. Tôi tự hỏi: tết như vậy có thật sự là niềm vui? Hay chỉ là một gánh nặng. Nếu tôi ở nhà phụ mẹ dọn dẹp rửa chén bát, thì tết đâu còn là ngày nghỉ của chúng tôi.

Tết với Gen X chúng tôi đáng lẽ phải là dịp để người ta tìm về nơi mình cảm thấy bình yên nhất. Chẳng hạn, bình yên là tiếng cười ngoài sân ngoại, là bữa cơm giản dị nhưng ấm áp. Còn ở nhà nội, tết là những mâm cỗ thừa mứa, những chậu hoa tiền triệu và sự mệt mỏi hằn trên gương mặt phụ nữ.

Tôi không trách ba. Ông chỉ đang làm điều ông tin là đúng. Nhưng tôi mong một ngày nào đó, khi chúng tôi đã đủ trưởng thành để sống riêng, tết sẽ không còn là cuộc chạy đua hình thức.

Tôi mong một cái tết tối giản, trang trọng nhưng không mệt; vẫn có hương khói tổ tiên, vẫn có bữa cơm sum họp, nhưng không còn cảnh phụ nữ tất tả suốt mấy ngày liền, không còn những tủ lạnh chật cứng rồi lại đổ bỏ.

Một cái tết mà niềm vui không đo bằng số tiền hoa trước cửa, mà bằng sự thảnh thơi trong lòng mỗi người. Khi ấy, tết mới thật sự là thời khắc để yêu thương được ở đúng vị trí của nó, nhẹ nhàng và đủ đầy.

Thư Ngô (TPHCM)

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI