PNO - Việc “ứng” đất có thể bị từ chối, nhưng nếu có một cách hỗ trợ nào đó, chắc chắn ba mẹ vẫn sẵn lòng giúp để con vững chãi hơn trên con đường của mình
| Chia sẻ bài viết: |
Lộc 9a 08-12-2022 06:05:47
Lúc tôi khó khăn nhất, cha tôi đã đề nghị bán đất để giúp đỡ tôi. Điều đó đã làm tôi rất cảm kích cha mình. Nhưng tôi đã kịp nghĩ, sau bao năm ăn học, tôi chưa từng giúp gia đình mình được gì. Thậm chí mẹ tôi bị bệnh nằm chờ chết mà tôi cũng không có lấy nổi một đồng để thuốc thang cho mẹ. Giờ tôi lại để cha mình bán đất vì mình ư? Tôi chẳng mặt mũi nào để quay về quê hương khi đã hơn 30 tuổi mà để cha mình bán đất vì mình. Và cũng từ đó tôi làm việc cật lực, chịu khó tìm tòi lối đi riêng cộng với may mắn, giờ đây tôi đã có gần như là tất cả, được cả làng xã quê hương quý mến và tôn trọng. Tôi vẫn nghĩ nếu như hồi để cha mình bán đất mình có đồng tiền trong tay, biết đâu nghị lực của mình lại bị đánh mất đi. Và điều kì diệu của ngày hôm nay chưa chắc đã tới. Cảm ơn người mẹ ở dưới suối vàng đã dõi theo con trong bước đi hàng ngày!
Quân Vương 07-12-2022 19:12:46
Con cái giờ chả muốn giúp cha mẹ mà chỉ nhăm nhăm muốn cha mẹ chia của cải rồi té, đến khi hết tài sản thì đùn đẩy nhau nghĩa vụ chăm sóc cha mẹ. Cha mẹ còn đó không cắt đất chia là đúng rồi, đứa nào chê trách cha mẹ chính là những kẻ ăn cháo đá bát.
Chị không cần quá lo lắng nhưng cũng đừng xem nhẹ. Sự hướng dẫn kịp thời và nhẹ nhàng của người lớn sẽ giúp các cháu điều chỉnh rất nhanh.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi khi sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả những lời cãi vã.
Điều duy nhất em có thể làm là tôn trọng quyết định của anh ấy vì đó là cách anh ấy chọn để đối diện với cuộc đời mình.
Nắm giữ khối tài sản lớn nhưng cha mẹ già vẫn khổ sở, không yên thân vì con cái sống ỷ lại và tìm cách bòn rút tài sản...
Vợ chồng em chung sống khá êm đềm, hạnh phúc. Tuy nhiên, chỉ vì một gameshow truyền hình mà bây giờ vợ chiến tranh lạnh với em.
Chúng ta thường nghĩ trẻ con cần một gia đình đủ cả cha lẫn mẹ, điều đó đúng nhưng chưa đủ. Trẻ con thật sự cần một gia đình hạnh phúc.
Em không cần vội gán cho câu chuyện này một ý nghĩa quá nặng nề, cũng đừng ép mình phải “ổn” khi trong lòng còn lấn cấn.
Bắt con ở nhà chỉ vì sự ngại ngần của người lớn chẳng phải là quá ích kỷ và khiến tuổi thơ của con thiếu đi những kỷ niệm đẹp hay sao?