PNO - Sự níu kéo có thể xuất phát từ tình cảm thật, cũng có thể là cảm giác sợ mất mát, sợ thay đổi, sợ phải đối diện với một cuộc sống khác.
| Chia sẻ bài viết: |
Nhật thực Cách đây 48 phút
Với tình trạng như bạn mô tả, khả năng cứu vãn không cao, trừ khi cả hai thật sự nhìn thẳng vào vấn đề và làm lại từ đầu. Mà nói thật, đa số trường hợp giống vậy, người ta chỉ níu lúc sắp mất chứ không giữ được lâu.
Bảo Bình Cách đây 49 phút
Bạn không sai nếu rời đi. Và cũng không sai nếu cho thêm một cơ hội. Sai duy nhất là tự lừa bản thân rằng “mọi thứ đã khác” trong khi sâu bên trong bạn không còn tin nữa.
Sỏi đá lênh đênh Cách đây 52 phút
Nếu bạn quay lại chỉ vì “thấy anh ta đang cố gắng” hoặc “sợ con thiếu cha” thì rất dễ rơi lại đúng vòng cũ. Vì cái gốc vấn đề là suốt 2 năm, hai người đã không còn kết nối, mà điều đó không thể sửa bằng vài tuần tử tế.
Đồng cảm Cách đây 54 phút
Một khi đã nguội đến mức đó, thì vài hành động quan tâm muộn màng không dễ gì làm ấm lại.
Nghi Xuân Cách đây 55 phút
Cái “tha thiết” này, nói cho công bằng, chưa chắc là yêu, mà có khi chỉ là phản xạ giữ lại thứ sắp mất.
Thiết Cách đây 58 phút
Đến lúc bạn thật sự bước ra cửa, bắt đầu tính chuyện chia tài sản, dọn đi, thì anh ta mới giật mình. Không hẳn là vì yêu lại bùng lên đâu, mà phần nhiều là vì:
Sợ mất một người đã quen thuộc
Sợ đảo lộn cuộc sống
Sợ phải bắt đầu lại
Và cũng có thể là sợ bị nhìn nhận thất bại trong hôn nhân
Linh Lan Lê Cách đây 60 phút
Nói thẳng, chồng bạn không phải không biết. Chỉ là suốt thời gian dài đó, anh ta thấy bạn vẫn ở đó, vẫn chịu đựng, vẫn làm tròn vai nên anh ta không có lý do để thay đổi. Con người ta nhiều khi lạ vậy, cái gì chưa mất thì coi là đương nhiên.
Thiên Di Cách đây 1 giờ
Nghe câu chuyện này thấy rõ một điều, không phải tự nhiên mà tình cảm chết dần suốt 2 - 3 năm. Nó không “tự nguội”, mà là bị bỏ đói, bị phớt lờ, bị xem như thứ không cần chăm sóc.
Điều đáng quý không phải là con có tự tay nấu ăn cho cha mẹ hay không mà là con vẫn nhớ đến cha mẹ giữa bộn bề công việc.
Mọi người ơi, em thật sự đang phát điên lên mất. Em sắp sinh đến nơi rồi mà sao đời em khốn khổ thế này vì chồng ngoại tình.
Nếu một người không muốn thay đổi thì chúng ta mãi mãi bất lực trong việc khiến người ấy phải thay đổi.
Em hãy chọn chính mình ở hiện tại, khoan vội chọn ai trong hai người đàn ông đó. Đừng lặp lại sai lầm rồi phải nói "giá như" thêm lần nữa
Chẳng lẽ để giữ gìn hạnh phúc, tôi phải im lặng chịu đựng lời đe dọa ngoại tình và hạ mình để chồng thấy bản thân mạnh mẽ hơn?
Vợ em không còn quan tâm chồng không phải vì hết tình cảm mà có thể vì cô ấy đã mệt đến mức không muốn kỳ vọng nữa.
Có những gia đình sau ly hôn vẫn duy trì được việc cùng nuôi dạy con, để con ở với người này nhưng người kia được thăm và chăm con thường xuyên.
Ba chị em tôi mỗi tuần đều thay phiên vượt hàng trăm cây số về thăm nhưng vẫn không yên tâm vì cha mẹ già yếu lại sống đơn độc ở quê.
Ai cũng có quá khứ. Tôn trọng quá khứ không phủ định việc hướng tới tương lai.
Đừng nghĩ mình thất nghiệp. Hãy coi việc bồi bổ cơ thể, canh trứng, giữ thai và sinh con là dự án quan trọng mà em đang là giám đốc.
Tôi nên làm gì để chồng hiểu rằng tôi không hề coi thường anh? Phải chăng chính anh đang tự coi thường bản thân rồi đổ lỗi cho vợ?
Nếu em chỉ cố làm cho cô ấy dừng lại mà chồng em không thay đổi thì mối quan hệ đó sẽ chỉ chuyển sang một hình thức khác kín đáo hơn.
Chuyện tình cảm không có đúng sai rạch ròi. Bên cạnh chữ tình còn có chữ duyên.
Vợ chồng tôi vốn rất hòa hợp chuyện gối chăn nhưng từ lúc sinh xong chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác chán ghét chồng.
Không một ai, kể cả ông bà, cha mẹ, có quyền đánh một đứa trẻ theo cách gây tổn thương thân thể và xúc phạm nhân phẩm như vậy.
Tiền chung của gia đình chỉ đưa ra khi vợ chồng đồng thuận và có kế hoạch thu hồi rõ ràng. Sự minh bạch là cách giữ hòa khí lâu dài.
Mỗi khi có tranh luận, dù là chuyện nhỏ nhặt, anh luôn cố gắng phân định đúng sai đến cùng, tuyệt đối không bao giờ nhường tôi một bước.
Phụ nữ có thể chịu đựng nhiều thứ nhưng không nên chịu đựng một người đàn ông vừa phản bội vừa vô trách nhiệm.