Chồng dạy toán, vợ dạy văn

20/11/2020 - 06:03

PNO - Vợ tôi là giáo viên và tôi cũng vậy. Em dạy văn còn tôi dạy toán. Trong một chừng mực nào đó, chúng tôi khác biệt nhau trong cách nghĩ và cách sống.

Với tôi, một cộng một bằng hai. Với tôi, khi hết giờ dạy thì về nhà, khi giận thì nói giận, khi buồn ngủ thì vùi mình vào chăn ấm, khi hết chuyện nói thì lặng im...

Với tôi, mọi thứ rõ ràng, đơn giản như vậy. Quan trọng là sống tốt. Còn em, em hay hỏi ngược lại tôi như thế nào là sống tốt? Em thường hay làm những điều mà tôi cho là vô lý và ít đồng tình.

Công việc bộn bề mà em vẫn thơ thẩn và bảo không có hứng làm việc, rồi em đi trồng cây, ngắm hoa. Một ngày chỉ ba tiết, nhưng có khi em ở trường cả ngày. Trường có thư viện mà em nhờ tôi chở hết sách ở nhà vào trường, rồi đi xin, đi thuyết phục để có một phòng đọc sách.

Ngày ngày em ngồi ở phòng ấy. Em bảo đó là niềm vui của em. Nhiều lúc tôi giận và trách em. Tôi muốn em ở nhà. Nhưng khi em ở nhà, tôi lại gặp những rắc rối khác. Em để ý từng lời, từng câu, từng cử chỉ, từng việc làm của tôi. Em bảo tôi đọc sách. Em muốn tôi ngồi nghe những trăn trở của em, em muốn tôi thức cùng em những đêm không ngủ.

Một ngày nọ, tôi bắt gặp những chiếc hộp trong ba-lô của em. Đó là những chiếc hộp đựng bao nhiêu là đầu phấn. Với tôi, những đầu phấn ấy đã không còn có thể cầm để viết được nữa. Và theo tôi, nên đem chúng ra sọt rác để giữ vệ sinh chung.

Tôi nói với em điều này và tất nhiên, được nghe lại rất nhiều từ em. Ban đầu, tôi cảm thấy mơ hồ, nhưng sao càng ngẫm, tôi lại thấy em có lý. Đời một người thầy có khác gì đời phấn đâu! Ta không bao giờ biết được phấn đã vẽ ra bao nhiêu điều, bao nhiêu hình ảnh lên bảng đen lớp học. Viết càng nhiều, vẽ càng công phu, thì phấn càng mòn đi nhanh chóng.

Hình ảnh người thầy qua bao thế hệ học sinh giống như những lần viết rồi xóa bảng. Xóa có được đâu bởi bụi vẫn vương đầy bục giảng. Rồi dần dần bụi phấn góp nhặt thành bụi thời gian phủ trắng mép tường vôi và phủ trắng những mái đầu.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Em nói, "khi chúng ta về hưu có khác gì những đầu phấn kia. Em giữ phấn như giữ chút ký ức của nghề. Biết đâu một ngày nghề của ta không còn cần đến phấn nữa. Anh có để ý thấy rằng, không viên phấn nào có thể bị sử dụng đến tận cùng. Bao giờ phấn cũng còn lại một chút”…

Tôi cầm trên tay những đầu phấn, lại thấy sự khác biệt ở mỗi viên. Sự khác biệt ấy do người cầm. Người cầm phấn nghiêng thì vết mòn đầu xéo, người cầm phấn đứng thì vết mòn đều, người dùng lực nhiều thì đầu mòn sắc cạnh, người dùng lực ít thì đầu mòn trơn láng, người tỉ mỉ thì đầu phấn còn cực ngắn, người hào phóng thì đầu phấn còn dài hơn. Vậy là nhìn phấn lại hiểu tính thầy, nhìn đầu mòn để hiểu cái đức bình tâm.

Rồi tôi bắt đầu hiểu những điều vợ làm. Cuộc sống của tôi cần em để những nguồn giá trị bên trong được nuôi dưỡng. Cuộc sống của tôi cần em để nhìn đời thấu đáo hơn. Đôi khi một người cộng một người chưa chắc bằng hai người. Tôi chấp nhận câu trả lời khác, bởi lẽ em và tôi sẽ chỉ cộng được với nhau, khi chúng tôi là một mà thôi - một mái nhà, một vòng tay.

Tôi suy nghĩ nhiều về đời phấn. Tôi và em sẽ cùng nhau vẽ cho đời những sắc màu, và sẽ giữ cho nhau một chút còn lại của đầu phấn. Đó là giá trị của nghiệp cầm phấn - cái nghiệp đi cùng những mái đầu xanh. 

Hoàng Song Vinh
 

 
Array ( [news_id] => 1422297 [news_title] => Chồng dạy toán, vợ dạy văn [news_title_seo] => Chồng dạy toán, vợ dạy văn [news_supertitle] => [news_picture] => chong-day-toan-vo-day-van_1605808773.jpg [news_subcontent] => Vợ tôi là giáo viên và tôi cũng vậy. Em dạy văn còn tôi dạy toán. Chúng tôi khác biệt nhau trong cách nghĩ và cách sống. [news_subcontent_seo] => Vợ tôi là giáo viên và tôi cũng vậy. Em dạy văn còn tôi dạy toán. Chúng tôi khác biệt nhau trong cách nghĩ và cách sống. [news_headline] => Vợ tôi là giáo viên và tôi cũng vậy. Em dạy văn còn tôi dạy toán. Trong một chừng mực nào đó, chúng tôi khác biệt nhau trong cách nghĩ và cách sống. [news_content] =>

Với tôi, một cộng một bằng hai. Với tôi, khi hết giờ dạy thì về nhà, khi giận thì nói giận, khi buồn ngủ thì vùi mình vào chăn ấm, khi hết chuyện nói thì lặng im...

Với tôi, mọi thứ rõ ràng, đơn giản như vậy. Quan trọng là sống tốt. Còn em, em hay hỏi ngược lại tôi như thế nào là sống tốt? Em thường hay làm những điều mà tôi cho là vô lý và ít đồng tình.

Công việc bộn bề mà em vẫn thơ thẩn và bảo không có hứng làm việc, rồi em đi trồng cây, ngắm hoa. Một ngày chỉ ba tiết, nhưng có khi em ở trường cả ngày. Trường có thư viện mà em nhờ tôi chở hết sách ở nhà vào trường, rồi đi xin, đi thuyết phục để có một phòng đọc sách.

Ngày ngày em ngồi ở phòng ấy. Em bảo đó là niềm vui của em. Nhiều lúc tôi giận và trách em. Tôi muốn em ở nhà. Nhưng khi em ở nhà, tôi lại gặp những rắc rối khác. Em để ý từng lời, từng câu, từng cử chỉ, từng việc làm của tôi. Em bảo tôi đọc sách. Em muốn tôi ngồi nghe những trăn trở của em, em muốn tôi thức cùng em những đêm không ngủ.

Một ngày nọ, tôi bắt gặp những chiếc hộp trong ba-lô của em. Đó là những chiếc hộp đựng bao nhiêu là đầu phấn. Với tôi, những đầu phấn ấy đã không còn có thể cầm để viết được nữa. Và theo tôi, nên đem chúng ra sọt rác để giữ vệ sinh chung.

Tôi nói với em điều này và tất nhiên, được nghe lại rất nhiều từ em. Ban đầu, tôi cảm thấy mơ hồ, nhưng sao càng ngẫm, tôi lại thấy em có lý. Đời một người thầy có khác gì đời phấn đâu! Ta không bao giờ biết được phấn đã vẽ ra bao nhiêu điều, bao nhiêu hình ảnh lên bảng đen lớp học. Viết càng nhiều, vẽ càng công phu, thì phấn càng mòn đi nhanh chóng.

Hình ảnh người thầy qua bao thế hệ học sinh giống như những lần viết rồi xóa bảng. Xóa có được đâu bởi bụi vẫn vương đầy bục giảng. Rồi dần dần bụi phấn góp nhặt thành bụi thời gian phủ trắng mép tường vôi và phủ trắng những mái đầu.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Em nói, "khi chúng ta về hưu có khác gì những đầu phấn kia. Em giữ phấn như giữ chút ký ức của nghề. Biết đâu một ngày nghề của ta không còn cần đến phấn nữa. Anh có để ý thấy rằng, không viên phấn nào có thể bị sử dụng đến tận cùng. Bao giờ phấn cũng còn lại một chút”…

Tôi cầm trên tay những đầu phấn, lại thấy sự khác biệt ở mỗi viên. Sự khác biệt ấy do người cầm. Người cầm phấn nghiêng thì vết mòn đầu xéo, người cầm phấn đứng thì vết mòn đều, người dùng lực nhiều thì đầu mòn sắc cạnh, người dùng lực ít thì đầu mòn trơn láng, người tỉ mỉ thì đầu phấn còn cực ngắn, người hào phóng thì đầu phấn còn dài hơn. Vậy là nhìn phấn lại hiểu tính thầy, nhìn đầu mòn để hiểu cái đức bình tâm.

Rồi tôi bắt đầu hiểu những điều vợ làm. Cuộc sống của tôi cần em để những nguồn giá trị bên trong được nuôi dưỡng. Cuộc sống của tôi cần em để nhìn đời thấu đáo hơn. Đôi khi một người cộng một người chưa chắc bằng hai người. Tôi chấp nhận câu trả lời khác, bởi lẽ em và tôi sẽ chỉ cộng được với nhau, khi chúng tôi là một mà thôi - một mái nhà, một vòng tay.

Tôi suy nghĩ nhiều về đời phấn. Tôi và em sẽ cùng nhau vẽ cho đời những sắc màu, và sẽ giữ cho nhau một chút còn lại của đầu phấn. Đó là giá trị của nghiệp cầm phấn - cái nghiệp đi cùng những mái đầu xanh. 

Hoàng Song Vinh
 

[news_source] => [news_tag] => vợ chồng giáo viên,ngày nhà giáo Việt nam,đời phấn [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-11-19 22:00:16 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-11-20 06:03:37 [news_relate_news] => 1422227,1422092,1422015, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2444 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chong-day-toan-vo-day-van-a1422297.html [tag] => vợ chồng giáo viênngày nhà giáo Việt namđời phấn [daynews2] => 2020-11-20 06:03 [daynews] => 20/11/2020 - 06:03 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Nếu như vợ chồng "bớt cái tôi"

    Nếu như vợ chồng "bớt cái tôi"

    21-06-2021 06:00

    Hạnh phúc ở trong tay mình. Nếu như ai đó luôn đặt cái tôi của mình quá cao, hôn nhân sẽ khó bền vững, đừng mong chi hạnh phúc.

  • "Sự phun trào" gây hiếm muộn?

    "Sự phun trào" gây hiếm muộn?

    20-06-2021 18:39

    Tình trạng trào ra ngoài không hiếm. Cớ sự hầu hết do đôi bên chọn tư thế phá cách hoặc do trong pha tàn cuộc, các cô ngồi dậy quá nhanh.

  • Một lần trượt ngã

    Một lần trượt ngã

    20-06-2021 06:00

    Em nghĩ người đàn ông đó cũng không thật lòng yêu em. Anh ta tính toán, biết nếu ly hôn thì em có căn nhà nên muốn cưới em.

  • Đừng ngăn mình được vui

    Đừng ngăn mình được vui

    20-06-2021 06:00

    Ước gì đàn bà hiểu rằng ai cũng thích gần một khuôn mặt vui vẻ, tươi cười, một khuôn mặt giãn ra, thực sự thư thả từ sự bao dung, buông bỏ.

  • Chị em gái không có cha

    Chị em gái không có cha

    19-06-2021 16:04

    Có điều, em chưa bao giờ buồn tủi vì không có ba, mặc cho bạn bè cố tình chọc ghẹo. Nói đúng hơn, con bé hận ba.

  • Trong dịch giã mới biết… vợ là ai

    Trong dịch giã mới biết… vợ là ai

    19-06-2021 06:30

    Giờ đây, ngoài giờ làm, anh còn kiêm luôn chân giao hàng giúp vợ. Bài toán kinh tế gia đình được giải quyết, anh cũng trút được gánh nặng trong lòng.

  • Chẳng lẽ xin tiền chồng cả đời

    Chẳng lẽ xin tiền chồng cả đời

    18-06-2021 18:41

    Nhìn lại mình cũng đã đứng tuổi rồi, khó có cơ hội bước ra khỏi cuộc đời nội trợ, chẳng lẽ cứ ngửa tay xin tiền chồng cả đời?

  • Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    18-06-2021 13:10

    Danh y Tuệ Tĩnh khuyên: sinh hoạt vợ chồng nên điều độ để “bế tinh, dưỡng khí, tồn thần”, ích lợi hơn cho sức khỏe, tuổi xuân và trường thọ.

  • Người đàn ông thừa ra trong nhà

    Người đàn ông thừa ra trong nhà

    18-06-2021 05:59

    Nhìn ban công cải tạo lại, lòng tôi vẫn không vui. Sao vợ tôi không nói gì?

  • Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    17-06-2021 18:44

    Không bến đỗ, hoặc chưa có bến đỗ có thể coi là lận đận việc lập gia đình, nhưng chắc gì đã là "khổ"?

  • Chồng sống trong sợ hãi?

    Chồng sống trong sợ hãi?

    17-06-2021 10:51

    Người ta nói, COVID-19 là một phép thử khốc liệt về ý chí sinh tồn của con người. Phải chăng, phép thử này đang có kết quả ở gia đình em?

  • Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    17-06-2021 05:55

    Rồi những ngày ở nơi cách ly tập trung, anh chị vẫn ruột gan như lửa đốt lo lắng cho con trai ở nhà.

  • Cắt đứt với gia đình vợ

    Cắt đứt với gia đình vợ

    16-06-2021 13:39

    Ba em nói sắp tới giỗ má em, kêu thằng Ba (chồng em) về cho ba nói chuyện phải quấy. Em nghe mà lo lắng quá…

  • Nhắm mắt mà yêu chồng

    Nhắm mắt mà yêu chồng

    16-06-2021 06:00

    Đàn bà nhắm mắt để yêu không phải là mù quáng ngu muội, mà là sẽ bớt săm soi cố tìm ra khiếm khuyết để đay nghiến, dằn vặt nửa kia.

  • Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    15-06-2021 11:51

    Đêm khuya trời lạnh, anh chồng nằm cong queo trên chiếc ghế xếp ở hành lang. Người đàn ông hiền lành này đã làm khổ hai người phụ nữ.

  • Yêu xa khó lắm…

    Yêu xa khó lắm…

    15-06-2021 05:30

    Sau tất cả, yêu xa cần niềm tin và sự thấu hiểu. Có tin tưởng nhau, thấu hiểu nhau thì khoảng cách sẽ trở nên vô hình.

  • Mùa dịch, chồng "tự cách ly", thờ ơ chăn gối

    Mùa dịch, chồng "tự cách ly", thờ ơ chăn gối

    14-06-2021 11:00

    Chồng em “tự cách ly” với vợ, nhất nhất giữ mình, thờ ơ chăn gối.

  • Tình cũ nên ngủ yên

    Tình cũ nên ngủ yên

    14-06-2021 05:34

    Tôi lấy cớ bận việc để từ chối gặp người yêu cũ. Tôi không sợ lửa gần rơm, tôi chỉ thấy khó xử...