Chào anh, em về đây

28/01/2017 - 11:58

PNO - Tôi tới hàng hoa tươi chọn một bó cẩm chướng đỏ. Anh thích hoa cẩm chướng đỏ.

Áo quần mới cho chồng con xong rồi, dọn dẹp nhà cửa xong rồi, chợ búa cho căn bếp ngày cuối năm xong rồi, quà cáp ơn nghĩa, quà cáp ân tình cũng xong rồi... Tôi đi lên đi xuống trong căn nhà của mình, nhìn ngó xem mọi thứ đã tươm tất chưa. Tôi muốn mọi thứ đâu vào đó trước khi tôi làm một điều cho riêng mình.

Chao anh, em ve day
 


“Mẹ cho con đi siêu thị với” - bé Hòa nhõng nhẽo, và tôi cũng lắc đầu với nỗi áy náy trong lòng. Tôi ôm con vào lòng, hôn thật sâu lên mái tóc hoe nắng. Xin lỗi con, hôm nay cho phép mẹ vì mẹ nhé.“Em đi đây một tí” - tôi nói với chồng. “Cần anh đi theo xách phụ không?”. Câu hỏi của chồng khiến tôi áy náy khi phải lắc đầu. Chồng tưởng như mấy hôm nay, đi chợ cuối năm, túi nào cũng nặng trĩu.

*

Tôi tới hàng hoa tươi chọn một bó cẩm chướng đỏ. Anh thích hoa cẩm chướng đỏ. 

Đó là điều duy nhất tôi giấu chồng. Tôi có lỗi không? Có? Không? Tôi chẳng biết. Ước gì tôi có thể nói thật với chồng. Nhưng lỡ chồng ghen tuông? Biết đâu sự thành thật lại khiến gia đình xào xáo.

Tôi đành một mình thôi, tận đáy lòng tôi.

Tôi luôn cố gắng tròn trách nhiệm của người vợ, người mẹ. Và không chỉ là trách nhiệm. Tôi biết mình may mắn được chồng yêu thương hết mực. Tôi là kẻ chẳng ra gì nếu tôi xao lòng với ai khác.

Nhưng đây là quá khứ, là một phần đời của tôi, chẳng thể nào dứt bỏ đi được. Không nên đeo mang quá khứ, tôi hiểu. Nhưng khi trời đất giao mùa, những cơn gió cuối năm khiến quá khứ ngủ yên bừng tỉnh giấc, nhắc nhở tôi còn một việc nên làm trước khi ngày cuối cùng của năm cũ trôi qua.

*

Mẹ anh mỉm cười khi mở cửa ra, nhìn thấy tôi và bó hoa cẩm chướng.

“Con tới chơi với bác hả?”. Luôn là câu nói này, bằng giọng rất dịu dàng ý nhị, tránh cho tôi nỗi ngượng ngùng giữa gật và lắc đầu. Tôi có chồng rồi mà tới thăm con trai của bà thì coi sao được.

Bà đưa cho tôi cái bình gốm màu lam mới tinh: “Hôm qua đi chợ, thấy cái bình này, bác ưng ý quá, cắm hoa cẩm chướng rất hợp phải không con?”. Nỗi xúc động dâng trong tôi. Là bà nhớ màu hoa và chờ đợi tôi đến.

Tôi cắm hoa, đặt bình hoa lên bàn thờ. Đúng là cái bình thật hài hòa với màu hoa. Tôi nhìn anh trong khung hình mãi mãi tuổi hai lăm, mắt anh cười và khuôn miệng tràn đầy sức sống. Tấm hình này là tôi đem tới cho mẹ anh. “Con có tấm hình nào mà nó vui vẻ không? Bác không thích nhìn nó buồn suốt ngày đâu”.

Tôi ngồi xuống bên mẹ anh. “Nhìn con hơi đầy đặn so với lần trước. Hơi tí xíu thôi. Vậy là tốt” - bà nói với nụ cười dí dỏm, cứ như nếu tôi gầy đi thì chắc chắn chỉ có một lý do là buồn, mà bà không bao giờ muốn tôi buồn.

Tôi muốn ôm choàng lấy bà, tôi muốn xuống bếp nấu cơm và dọn ra bàn cùng ngồi ăn với bà, gắp thức ăn vô chén của bà... Tôi nhận ra trong mình đang trỗi dậy những điều mà trước đây anh mong mỏi:  “Mẹ chỉ có mình anh nên mẹ mong có dâu để cưng chiều”. Rồi anh nói: “Anh chỉ có mình mẹ nên anh mong vợ mình cưng chiều mẹ”. Giấc mơ muôn đời của những gã đàn ông là mẹ và vợ hòa thuận. Nhưng tôi và bà chưa kịp cưng chiều nhau thì anh đã ra đi bởi một tai nạn giao thông.

Vì nỗi quạnh hiu này mà lần nào tới thắp nhang cho anh, tôi cũng muốn ở lại thêm chút nữa và thêm chút nữa, chút nữa... Tôi không dám hỏi “bác có định chuyển về quê gần họ hàng cho vui không?” vì căn hộ còn đậm hơi của anh, khắp nơi còn nguyên vẹn dấu vết của anh: cây đàn treo trên tường, cái máy ảnh vẫn để trên bàn ngay chỗ mà anh tiện tay, kệ sách với những cuốn sách anh yêu thích, cái ba lô màu xám nằm ở góc nhà...

Mọi thứ trong căn hộ chừng như ngưng đọng từ khi anh ra đi. Và tôi ngồi đây, cũng ngưng đọng cùng nỗi thương nhớ của bà và cả tôi nữa. Không gian này kéo tôi thoát ra mọi ràng buộc khác, cho tới khi căn hộ bên cạnh vang tiếng chìa khóa lách cách, nhắc tôi nhớ đã tới giờ mình nên về.

Bà cầm tay tôi, miệng vẫn cười mà mắt hoe đỏ: “Ừ, con về”. Bà không nói “khi nào rảnh thì ghé”. Tôi xót xa hiểu là bà không muốn tôi bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, dù chỉ là một câu xã giao thông thường. 

*

Bịn rịn, rồi thì tôi cũng chào bà và đi. Tôi không dám ngoái đầu lại, sợ nhìn thấy bà khóc. “Chào anh, em về đây” - tôi nói thầm.

Tôi phải về với gia đình tôi, bé Hòa đang đợi mẹ. Không có tôi ở nhà, chồng sẽ vô bếp. Nếu tôi về trễ, chồng sẽ cho bé Hòa ăn trước. Chồng ít khi gọi điện thoại thúc giục tôi về nhanh nhanh, trừ khi có việc rất quan trọng. Tôi biết là mình được chồng tin tưởng.

Nỗi áy náy lại xuất hiện trong tôi, theo cách khác. Tôi thở hắt ra một hơi dài: “Cho em xin lỗi”, và thấy thương chồng kinh khủng. Tôi vặn tay ga mạnh hơn. Nếu về tới nhà mà chồng chưa nấu thức ăn thì tôi sẽ làm món gà chiên nước mắm. Chồng thích món này lắm.

Chạy xe gần tới nhà, tôi chợt nhớ mình quên mua kem dừa. Hình dung mặt mũi bé Hòa bí xị khi mở cổng mà không thấy món khoái khẩu như mẹ đã hứa, tôi quay xe trở lại. Không nên thất hứa với con nít, bà mẹ nào cũng hiểu điều này và có lẽ bà mẹ nào cũng có vài lần quên. Tôi cũng vậy.

Nhưng tôi không muốn quên quà cho con trong một ngày như hôm nay.

                                                                                                            Cao Nguyên 

 
Array ( [news_id] => 32587 [news_title] => Chào anh, em về đây [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => Tôi tới hàng hoa tươi chọn một bó cẩm chướng đỏ. Anh thích hoa cẩm chướng đỏ. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Tôi tới hàng hoa tươi chọn một bó cẩm chướng đỏ. Anh thích hoa cẩm chướng đỏ. [news_content] =>

Áo quần mới cho chồng con xong rồi, dọn dẹp nhà cửa xong rồi, chợ búa cho căn bếp ngày cuối năm xong rồi, quà cáp ơn nghĩa, quà cáp ân tình cũng xong rồi... Tôi đi lên đi xuống trong căn nhà của mình, nhìn ngó xem mọi thứ đã tươm tất chưa. Tôi muốn mọi thứ đâu vào đó trước khi tôi làm một điều cho riêng mình.

Chao anh, em ve day
 


“Mẹ cho con đi siêu thị với” - bé Hòa nhõng nhẽo, và tôi cũng lắc đầu với nỗi áy náy trong lòng. Tôi ôm con vào lòng, hôn thật sâu lên mái tóc hoe nắng. Xin lỗi con, hôm nay cho phép mẹ vì mẹ nhé.“Em đi đây một tí” - tôi nói với chồng. “Cần anh đi theo xách phụ không?”. Câu hỏi của chồng khiến tôi áy náy khi phải lắc đầu. Chồng tưởng như mấy hôm nay, đi chợ cuối năm, túi nào cũng nặng trĩu.

*

Tôi tới hàng hoa tươi chọn một bó cẩm chướng đỏ. Anh thích hoa cẩm chướng đỏ. 

Đó là điều duy nhất tôi giấu chồng. Tôi có lỗi không? Có? Không? Tôi chẳng biết. Ước gì tôi có thể nói thật với chồng. Nhưng lỡ chồng ghen tuông? Biết đâu sự thành thật lại khiến gia đình xào xáo.

Tôi đành một mình thôi, tận đáy lòng tôi.

Tôi luôn cố gắng tròn trách nhiệm của người vợ, người mẹ. Và không chỉ là trách nhiệm. Tôi biết mình may mắn được chồng yêu thương hết mực. Tôi là kẻ chẳng ra gì nếu tôi xao lòng với ai khác.

Nhưng đây là quá khứ, là một phần đời của tôi, chẳng thể nào dứt bỏ đi được. Không nên đeo mang quá khứ, tôi hiểu. Nhưng khi trời đất giao mùa, những cơn gió cuối năm khiến quá khứ ngủ yên bừng tỉnh giấc, nhắc nhở tôi còn một việc nên làm trước khi ngày cuối cùng của năm cũ trôi qua.

*

Mẹ anh mỉm cười khi mở cửa ra, nhìn thấy tôi và bó hoa cẩm chướng.

“Con tới chơi với bác hả?”. Luôn là câu nói này, bằng giọng rất dịu dàng ý nhị, tránh cho tôi nỗi ngượng ngùng giữa gật và lắc đầu. Tôi có chồng rồi mà tới thăm con trai của bà thì coi sao được.

Bà đưa cho tôi cái bình gốm màu lam mới tinh: “Hôm qua đi chợ, thấy cái bình này, bác ưng ý quá, cắm hoa cẩm chướng rất hợp phải không con?”. Nỗi xúc động dâng trong tôi. Là bà nhớ màu hoa và chờ đợi tôi đến.

Tôi cắm hoa, đặt bình hoa lên bàn thờ. Đúng là cái bình thật hài hòa với màu hoa. Tôi nhìn anh trong khung hình mãi mãi tuổi hai lăm, mắt anh cười và khuôn miệng tràn đầy sức sống. Tấm hình này là tôi đem tới cho mẹ anh. “Con có tấm hình nào mà nó vui vẻ không? Bác không thích nhìn nó buồn suốt ngày đâu”.

Tôi ngồi xuống bên mẹ anh. “Nhìn con hơi đầy đặn so với lần trước. Hơi tí xíu thôi. Vậy là tốt” - bà nói với nụ cười dí dỏm, cứ như nếu tôi gầy đi thì chắc chắn chỉ có một lý do là buồn, mà bà không bao giờ muốn tôi buồn.

Tôi muốn ôm choàng lấy bà, tôi muốn xuống bếp nấu cơm và dọn ra bàn cùng ngồi ăn với bà, gắp thức ăn vô chén của bà... Tôi nhận ra trong mình đang trỗi dậy những điều mà trước đây anh mong mỏi:  “Mẹ chỉ có mình anh nên mẹ mong có dâu để cưng chiều”. Rồi anh nói: “Anh chỉ có mình mẹ nên anh mong vợ mình cưng chiều mẹ”. Giấc mơ muôn đời của những gã đàn ông là mẹ và vợ hòa thuận. Nhưng tôi và bà chưa kịp cưng chiều nhau thì anh đã ra đi bởi một tai nạn giao thông.

Vì nỗi quạnh hiu này mà lần nào tới thắp nhang cho anh, tôi cũng muốn ở lại thêm chút nữa và thêm chút nữa, chút nữa... Tôi không dám hỏi “bác có định chuyển về quê gần họ hàng cho vui không?” vì căn hộ còn đậm hơi của anh, khắp nơi còn nguyên vẹn dấu vết của anh: cây đàn treo trên tường, cái máy ảnh vẫn để trên bàn ngay chỗ mà anh tiện tay, kệ sách với những cuốn sách anh yêu thích, cái ba lô màu xám nằm ở góc nhà...

Mọi thứ trong căn hộ chừng như ngưng đọng từ khi anh ra đi. Và tôi ngồi đây, cũng ngưng đọng cùng nỗi thương nhớ của bà và cả tôi nữa. Không gian này kéo tôi thoát ra mọi ràng buộc khác, cho tới khi căn hộ bên cạnh vang tiếng chìa khóa lách cách, nhắc tôi nhớ đã tới giờ mình nên về.

Bà cầm tay tôi, miệng vẫn cười mà mắt hoe đỏ: “Ừ, con về”. Bà không nói “khi nào rảnh thì ghé”. Tôi xót xa hiểu là bà không muốn tôi bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, dù chỉ là một câu xã giao thông thường. 

*

Bịn rịn, rồi thì tôi cũng chào bà và đi. Tôi không dám ngoái đầu lại, sợ nhìn thấy bà khóc. “Chào anh, em về đây” - tôi nói thầm.

Tôi phải về với gia đình tôi, bé Hòa đang đợi mẹ. Không có tôi ở nhà, chồng sẽ vô bếp. Nếu tôi về trễ, chồng sẽ cho bé Hòa ăn trước. Chồng ít khi gọi điện thoại thúc giục tôi về nhanh nhanh, trừ khi có việc rất quan trọng. Tôi biết là mình được chồng tin tưởng.

Nỗi áy náy lại xuất hiện trong tôi, theo cách khác. Tôi thở hắt ra một hơi dài: “Cho em xin lỗi”, và thấy thương chồng kinh khủng. Tôi vặn tay ga mạnh hơn. Nếu về tới nhà mà chồng chưa nấu thức ăn thì tôi sẽ làm món gà chiên nước mắm. Chồng thích món này lắm.

Chạy xe gần tới nhà, tôi chợt nhớ mình quên mua kem dừa. Hình dung mặt mũi bé Hòa bí xị khi mở cổng mà không thấy món khoái khẩu như mẹ đã hứa, tôi quay xe trở lại. Không nên thất hứa với con nít, bà mẹ nào cũng hiểu điều này và có lẽ bà mẹ nào cũng có vài lần quên. Tôi cũng vậy.

Nhưng tôi không muốn quên quà cho con trong một ngày như hôm nay.

                                                                                                            Cao Nguyên 

[news_source] => [news_tag] => chia ly,tai nạn giao thông,Quá khứ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2017-01-28 11:58:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2017-01-28 11:58:00 [news_relate_news] => 103289 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/chao-anh-em-ve-day-92106/ [news_urlid] => 92106 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 2096 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chao-anh-em-ve-day-a32587.html [tag] => chia lytai nạn giao thôngQuá khứ [daynews2] => 2017-01-28 11:58 [daynews] => 28/01/2017 - 11:58 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Đường vào viện dưỡng lão vẫn... xa vời

    Đường vào viện dưỡng lão vẫn... xa vời

    29-10-2020 10:11

    Giám đốc viện dưỡng lão có giấy phép số 01 của TP.HCM - Viện dưỡng lão Bình Mỹ - đã dùng chính sự nghiệp mình sáng lập, để phụng dưỡng mẹ già.

  • Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    29-10-2020 05:45

    Ai rồi cũng đến đoạn đáng sợ của tuổi già. Sau cả đời vật lộn làm việc, nuôi con cái, ngẩng lên đã thấy mình yếu ớt, nhiều “khuyết điểm”...

  • Sài Gòn có làm ta hư?

    Sài Gòn có làm ta hư?

    28-10-2020 13:44

    Từ khi nào chẳng rõ, Sài Gòn đã trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống cuộc đời của mình.

  • Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    28-10-2020 09:43

    Đàn ông sẽ làm gì khi buộc phải ngồi không? Sẽ luôn có cách nếu họ thật sự muốn dứt ra khỏi màn hình điện thoại.

  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.